
Còn tiếp
Lang Kỵ Trúc Mã Lai
46
Chương
0
Lượt xem
300483
Đề cử
Giới Thiệu Lang Kỵ Trúc Mã Lai Truyện Chữ
Thể loại: đam mỹ, cổ trang, cung đình, thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, ấm áp, ngược nhẹ, 1×1, HE
Editor: Le
Tình trạng bản gốc: Hoàn – 36 chương
Nhân vật chính: Nhạc Kiêu x Lăng Tuần
Nhân vật phụ: Hoài Lễ, Hoài Dương, Lăng Giác, Nhạc Lan Thư…
Trong truyện thì em thụ vốn là công tử của phủ thượng thư, còn anh công lại là con trai của một võ tướng, Vì thế khi còn nhỏ đã đi theo hoàng thượng săn bắn mà gặp nhau. Anh gầy gò đen đúa chẳng có chút đáng yêu, thấy em trắng trẻo mập mạp chẳng hiểu sao trong mắt anh lại thành nhu nhược ướt át bẩn thỉu, thấy ghét nên ra cạp em nó chảy máu vai, khởi đầu cho mối “huyết” hải thâm cừu của đôi oan gia hoan hỉ =)))
5 tuổi cắp sách đi học chung, ngôi trường tư thục liền oanh oanh liệt liệt trở thành chiến trường cho 2 bạn ghi dấu chiến tích, có điều ghét nhau chả ai bằng nhưng thân nhau cũng chả ai sánh kịp, 2 bạn cứ vừa đấm đá vừa cười đùa mà lớn lên. Lần nọ vì thách đấu nhau hại em suýt chết đuối, anh mới kinh hoảng nhận ra mình sợ mất em đến mức nào, từ đây suy nghĩ về em cũng dần dần biến chất, cuối cùng nhận ra tình cảm của mình trong giấc mộng xuân đầu tiên khi mới 13 tuổi =.,=
Không muốn kéo em nhúng chàm, anh lựa chọn một mình ôm tình đơn phương bắt đầu xa lánh. Em tưởng anh thay đổi nên rất buồn, cũng giận không thèm nói chuyện với anh nữa. Qua 2 năm, em lên kinh khảo thí, vô tình ngã ngựa trọng thương, anh thấy mình không cứu được em thì vô cùng tự trách, ôm em thề sẽ không bao giờ rời em nữa.
Trong triều có bạn vương gia cũng rất thích ẻm, chờ ẻm 8 năm không thấy ăn thua đâm ra chán đời, mượn rượu tính làm liều với em. Em trong lúc nguy ngập liền gọi tên anh cầu cứu. Anh đương nhiên xuất hiện vô cùng đúng lúc, lấy danh phận hái hoa tặc liền cuỗm ẻm đi luôn. Trốn vào trong rừng lại đem thùng dấm ra đổ qua đổ lại, 2 tên ngốc tử rốt cục cũng hiểu rõ lòng mình:”
Giải thích một chút về tên truyện: Đây là câu thơ thứ 3 trong bài “Trường Can Hành” của Lý Bạch. Bài thơ này là nguồn gốc của thành ngữ “thanh mai trúc mã”. Bốn câu đầu tiên của bài thơ như sau:
Thiếp phát sơ phú ngạch,
Chiết hoa môn tiền kịch
Lang kỵ trúc mã lai(1)
Nhiễu sàng lộng thanh mai(2)
Tạm dịch:
Em tóc vừa xõa trán,
Ngắt hoa chơi trước nhà.
Chàng vờ cưỡi ngựa đến,
Đuổi nhau quanh ghế ngồi.
____________
(1) Trúc mã ở đây là gậy tre mà trẻ con lấy giả làm ngựa để cưỡi (chứ không phải “ngựa tre”).
(2) Sàng ở đây là một thứ ghế (chứ không phải “giường”).
Editor: Le
Tình trạng bản gốc: Hoàn – 36 chương
Nhân vật chính: Nhạc Kiêu x Lăng Tuần
Nhân vật phụ: Hoài Lễ, Hoài Dương, Lăng Giác, Nhạc Lan Thư…
Trong truyện thì em thụ vốn là công tử của phủ thượng thư, còn anh công lại là con trai của một võ tướng, Vì thế khi còn nhỏ đã đi theo hoàng thượng săn bắn mà gặp nhau. Anh gầy gò đen đúa chẳng có chút đáng yêu, thấy em trắng trẻo mập mạp chẳng hiểu sao trong mắt anh lại thành nhu nhược ướt át bẩn thỉu, thấy ghét nên ra cạp em nó chảy máu vai, khởi đầu cho mối “huyết” hải thâm cừu của đôi oan gia hoan hỉ =)))
5 tuổi cắp sách đi học chung, ngôi trường tư thục liền oanh oanh liệt liệt trở thành chiến trường cho 2 bạn ghi dấu chiến tích, có điều ghét nhau chả ai bằng nhưng thân nhau cũng chả ai sánh kịp, 2 bạn cứ vừa đấm đá vừa cười đùa mà lớn lên. Lần nọ vì thách đấu nhau hại em suýt chết đuối, anh mới kinh hoảng nhận ra mình sợ mất em đến mức nào, từ đây suy nghĩ về em cũng dần dần biến chất, cuối cùng nhận ra tình cảm của mình trong giấc mộng xuân đầu tiên khi mới 13 tuổi =.,=
Không muốn kéo em nhúng chàm, anh lựa chọn một mình ôm tình đơn phương bắt đầu xa lánh. Em tưởng anh thay đổi nên rất buồn, cũng giận không thèm nói chuyện với anh nữa. Qua 2 năm, em lên kinh khảo thí, vô tình ngã ngựa trọng thương, anh thấy mình không cứu được em thì vô cùng tự trách, ôm em thề sẽ không bao giờ rời em nữa.
Trong triều có bạn vương gia cũng rất thích ẻm, chờ ẻm 8 năm không thấy ăn thua đâm ra chán đời, mượn rượu tính làm liều với em. Em trong lúc nguy ngập liền gọi tên anh cầu cứu. Anh đương nhiên xuất hiện vô cùng đúng lúc, lấy danh phận hái hoa tặc liền cuỗm ẻm đi luôn. Trốn vào trong rừng lại đem thùng dấm ra đổ qua đổ lại, 2 tên ngốc tử rốt cục cũng hiểu rõ lòng mình:”
Giải thích một chút về tên truyện: Đây là câu thơ thứ 3 trong bài “Trường Can Hành” của Lý Bạch. Bài thơ này là nguồn gốc của thành ngữ “thanh mai trúc mã”. Bốn câu đầu tiên của bài thơ như sau:
Thiếp phát sơ phú ngạch,
Chiết hoa môn tiền kịch
Lang kỵ trúc mã lai(1)
Nhiễu sàng lộng thanh mai(2)
Tạm dịch:
Em tóc vừa xõa trán,
Ngắt hoa chơi trước nhà.
Chàng vờ cưỡi ngựa đến,
Đuổi nhau quanh ghế ngồi.
____________
(1) Trúc mã ở đây là gậy tre mà trẻ con lấy giả làm ngựa để cưỡi (chứ không phải “ngựa tre”).
(2) Sàng ở đây là một thứ ghế (chứ không phải “giường”).
Danh Sách Chương Lang Kỵ Trúc Mã Lai TruyenChu
- #1Chương 1: Tương kiến bất hoan
- #2Chương 2: Đám trẻ cuồng đánh nhau
- #3Chương 3: Học đường hỗn chiến
- #4Chương 4: Công Tôn phu tử
- #5Chương 5: Sau trận đùa dai
- #6Chương 6: Bi kịch oan gia
- #7Chương 7: Bọn nhỏ phản kích!
- #8Chương 8: Niên thiểu thành danh (Nổi danh từ sớm)
- #9Chương 9: Họa tới (Thượng)
- #10Chương 10: Họa tới (Hạ)
- #11Chương 11: Chân tình
- #12Chương 12: Nhạc Kiêu bỏ nhà?
- #13Chương 13: Thu diệp (Lá thu)
- #14Chương 14: Ngoài ý muốn
- #15Chương 15: Ấm áp ngắn ngủi
- #16Chương 16: Tình chí tâm khiếp (Yêu đến mức sợ hãi)
- #17Chương 17
- #18Chương 18: Hòa thân
- #19Chương 19: Ly thương
- #20Chương 20: Tương ái thật khó
- #21Chương 21: Trạng nguyên
- #22Chương 22: Ngã ngựa
- #23Chương 23: Tháo bỏ khúc mắc
- #24Chương 24: Lại thêm hiểu lầm
- #25Chương 25: Thổ lộ
- #26Chương 26
- #27Chương 27: Hợp cẩn giao bôi
- #28Chương 28: Từ hôn
- #29Chương 29
- #30Chương 30: Sơ thường vân vũ (Lần đầu mây mưa)
- #31Chương 31: Chiến sự
- #32Chương 32: Lập công
- #33Chương 33: Nghìn dặm gửi tương tư
- #34Chương 34: Tin dữ
- #35Chương 35: Đoàn tụ
- #36Chương 36: Kết thúc
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46