
Còn tiếp
Lão Vương Không Muốn Lạnh
195
Chương
0
Lượt xem
281131
Đề cử
Giới Thiệu Lão Vương Không Muốn Lạnh Truyện Chữ
Văn án
Sau khi Vương Chiêu Mưu chết, cậu mới phát hiện, hóa ra bản thân chỉ là nam phụ tuyến 18 trong cuốn tiểu thuyết Mary Sue.
Để lèo lái tập đoàn Vương thị, cậu đã vất vả kinh doanh hơn 20 năm trời, ấy thế mà chỉ sau một câu “Thiên lương Vương phá” liền phá sản chỉ trong một đêm, bất động sản bị gán nợ hết, còn không có nổi một chiếc quần đùi.
Thế này thì cmn quá lắm!
Trời lạnh thì liên quan mẹ gì đến họ Vương, bố mày thổi cho nước lạnh chắc!!!
Lần nữa tỉnh lại, Vương Chiêu Mưu thấy bản thân đã quay về 20 năm trước, đang vô cùng đau khổ uống say khướt trong một bữa tiệc, ra đến cửa thì thấy một người đàn ông nhìn rất giống bá tổng đang cầm dao đứng ven đường.
Trong phút chốc, khát vọng sống sót lẫn với men say bỗng bùng lên, không quan tâm gì đến những người xung quanh, Vương Chiêu Mưu vừa khóc vừa ôm lấy đôi chân dài của người đàn ông kia, "Lãnh tổng! Hôm nay trời không lạnh! Thu mua tôi đi! Cầu xin anh đó!!! "
Hôm sau tỉnh rượu, Vương Chiêu Mưu mới nhận ra mình ôm nhầm đùi, người đàn ông đẹp trai hôm qua đang đeo tạp dề, tay cầm con dao to cần mẫn tách sầu riêng cho khách, đây rõ ràng là cha của bá tổng, nhưng giờ anh vẫn còn là một kẻ vô gia cư, chưa nhận tổ quy tông, cũng chưa kế thừa gia nghiệp!
Mà giờ này, tiểu bá tổng đang được cha nó cõng sau lưng, bị mùi sầu riêng hun đến nước mắt đầy mặt, đang thương tâm vô cùng giơ tay về phía mình kêu cứu.
Nhìn bá tổng đang đỏ hết cả tai, ánh mắt trốn tránh, Vương Chiêu Mưu liền cười toe toét.
Hê hê, nhà ngươi cũng có ngày hôm nay à!
Sau khi Vương Chiêu Mưu chết, cậu mới phát hiện, hóa ra bản thân chỉ là nam phụ tuyến 18 trong cuốn tiểu thuyết Mary Sue.
Để lèo lái tập đoàn Vương thị, cậu đã vất vả kinh doanh hơn 20 năm trời, ấy thế mà chỉ sau một câu “Thiên lương Vương phá” liền phá sản chỉ trong một đêm, bất động sản bị gán nợ hết, còn không có nổi một chiếc quần đùi.
Thế này thì cmn quá lắm!
Trời lạnh thì liên quan mẹ gì đến họ Vương, bố mày thổi cho nước lạnh chắc!!!
Lần nữa tỉnh lại, Vương Chiêu Mưu thấy bản thân đã quay về 20 năm trước, đang vô cùng đau khổ uống say khướt trong một bữa tiệc, ra đến cửa thì thấy một người đàn ông nhìn rất giống bá tổng đang cầm dao đứng ven đường.
Trong phút chốc, khát vọng sống sót lẫn với men say bỗng bùng lên, không quan tâm gì đến những người xung quanh, Vương Chiêu Mưu vừa khóc vừa ôm lấy đôi chân dài của người đàn ông kia, "Lãnh tổng! Hôm nay trời không lạnh! Thu mua tôi đi! Cầu xin anh đó!!! "
Hôm sau tỉnh rượu, Vương Chiêu Mưu mới nhận ra mình ôm nhầm đùi, người đàn ông đẹp trai hôm qua đang đeo tạp dề, tay cầm con dao to cần mẫn tách sầu riêng cho khách, đây rõ ràng là cha của bá tổng, nhưng giờ anh vẫn còn là một kẻ vô gia cư, chưa nhận tổ quy tông, cũng chưa kế thừa gia nghiệp!
Mà giờ này, tiểu bá tổng đang được cha nó cõng sau lưng, bị mùi sầu riêng hun đến nước mắt đầy mặt, đang thương tâm vô cùng giơ tay về phía mình kêu cứu.
Nhìn bá tổng đang đỏ hết cả tai, ánh mắt trốn tránh, Vương Chiêu Mưu liền cười toe toét.
Hê hê, nhà ngươi cũng có ngày hôm nay à!
Danh Sách Chương Lão Vương Không Muốn Lạnh TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22-1
- #23Chương 22-2
- #24Chương 23
- #25Chương 24
- #26Chương 25-1
- #27Chương 25-2
- #28Chương 26
- #29Chương 27
- #30Chương 28
- #31Chương 29
- #32Chương 30
- #33Chương 31: Chương 31
- #34Chương 32: Chương 32
- #35Chương 33: Chương 33
- #36Chương 34: Chương 34
- #37Chương 35: Chương 35
- #38Chương 36: Chương 36
- #39Chương 37: Chương 37
- #40Chương 38: Chương 38
- #41Chương 39: Chương 39
- #42Chương 40: Chương 40
- #43Chương 41: Chương 41
- #44Chương 42: Chương 42
- #45Chương 43: Chương 43
- #46Chương 44: Chương 44
- #47Chương 45: Chương 45
- #48Chương 46: Chương 46
- #49Chương 47: Chương 47
- #50Chương 48: Chương 48