
Còn tiếp
Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy
137
Chương
0
Lượt xem
312306
Đề cử
Giới Thiệu Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy Truyện Chữ
✿ Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Ngọt văn, Song khiết, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, Cường thủ hào đoạt, Chậm nhiệt, Chính kịch, HE
✿ Giới thiệu ✿
Đệ đệ của Hoàng đế, Lễ Vương, mới hai mươi tuổi đã đột ngột qua đời vì bạo bệnh, để lại một Vương phi còn rất trẻ, tính tình mềm mại yếu đuối, lại nổi danh tuyệt sắc.
Trong lúc thế nhân thở dài tiếc nuối, họ lại không khỏi đổ dồn những ánh mắt dòm ngó về phía Tuyết Từ.
Nàng là mỹ nhân hiếm có trên đời, trước khi xuất giá từng khiến vô số công tử, mối mai giẫm nát ngưỡng cửa mà vẫn không cầu được. Cuối cùng, đóa hoa ấy rơi vào chốn hoàng gia, trở thành báu vật của hoàng thất, khiến biết bao kẻ phải tiếc nuối đến giậm chân giậm cẳng.
Mà nay…
Nàng đã trở thành quả phụ. Tuy nói người của hoàng gia không thể tái giá, nhưng nếu có thể một lần được làm khách trong màn trướng của nàng, thì dù có chết cũng cam lòng.
Đúng lúc lòng người bắt đầu rục rịch, một đạo thánh chỉ đã dập tắt toàn bộ ý niệm đó.
Mẫu thân của Lễ Vương là Thôi Thái phi vì đau buồn mất con mà lâm trọng bệnh, đặc biệt hạ chiếu triệu con dâu vào cung hầu bệnh.
—
Ánh Tuyết Từ xuất thân đại tộc, hiểu lễ nghĩa, đối với ai cũng mỉm cười ôn hòa, nói năng nhẹ nhàng. Dù bị mẹ chồng Thôi Thái phi trăm bề gây khó dễ, nàng vẫn nhẫn nại dịu dàng, mềm mỏng ứng đối.
Ban đầu, các phi tần từng vì chuyện nàng nhập cung mà thấp thỏm bất an. Dẫu sao Hoàng đế cũng còn trẻ tuổi anh tuấn, gặp phải một quả phụ nhu nhược như vậy, một khi sinh lòng thương xót thì hậu quả thật khó lường.
Nhưng Hoàng đế đoan chính nghiêm cẩn, Lễ Vương phi lại hiểu chuyện, mỗi lần gặp mặt đều giữ trọn lễ nghi, không hề có nửa phần vượt quá khuôn phép.
Lễ Vương phi tự biết thân phận quả phụ của mình, để tránh điều tiếng, nàng thường xuyên đứng cách một lớp rèm châu mà hồi đáp.
Dần dà, người trong cung đều sinh lòng yêu mến vị Vương phi này.
Nàng đẹp tựa ngọc, đến cả nữ nhân nhìn vào cũng không khỏi thương xót. Huống chi nàng còn tinh tế thấu đáo, tựa như đóa hoa biết nói, khéo léo an ủi và tháo gỡ tâm tư cho các phi tần.
Thật đáng thương cho nàng, tuổi còn trẻ đã mất chồng, lại phải chịu sự cay nghiệt của Thôi Thái phi. Mỗi lần nàng từ cung của Thái phi bước ra, vành mắt ửng đỏ, khiến người ta càng thêm xót xa.
Bọn họ quả thật đã hồ đồ rồi — sao có thể từng nghi ngờ Vương phi sẽ quyến rũ Hoàng đế mà hoài nghi sự trong sạch của nàng chứ?
—
Gặp lúc trong cung mở đại yến, Thiên tử uống rượu say không chịu nổi liền vào thiên điện tạm thời nghỉ ngơi.
Một vài phi tần nôn nóng, định đến thiên điện hầu hạ.
Tất cả đều bị Lương Nội quan bên cạnh ngự tiền chặn lại.
Không một ai biết rằng, chỉ cách một bức tường, vị Thiên tử mà họ vẫn cho là không thắng nổi tửu lực, không gần nữ sắc kia, lúc này đang nắm lấy một lọn tóc mềm mại của Lễ Vương phi. Thần sắc hắn dịu dàng, ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo, không hề có chút men say.
Thiên tử cúi sát khuôn mặt nàng, cất giọng trầm thấp: “Dung Dung, nàng xưa nay thông tuệ.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên thân hình mềm mại như không xương của nữ tử trong lòng, ngón tay thon dài khẽ lướt qua vùng bụng hơi nhô lên của nàng.
“Lấy thân phận Hoàng hậu sinh cho trẫm Hoàng tử, hay không danh không phận mà sinh hạ cốt nhục của trẫm —— nàng phải nghĩ cho kỹ.”
—
[Về truyện này]
1. Cưỡng đoạt — cưỡng đoạt — cưỡng đoạt
2. Nam mạnh — nữ yếu
3. Song xử
4. Kết cục viên mãn (Happy Ending)
5. Trọng tình cảm, rất rất ít tình tiết
6. Chậm nhiệt, có trắc trở
7. Bối cảnh giả tưởng, có thiết lập riêng
8. Đời người ngắn ngủi, chúc bạn hạnh phúc vui vẻ. Không thích xin đừng cố đọc, bạn nhất định sẽ tìm được truyện mình yêu thích
—
Tóm tắt: Cầu mà không được, trằn trọc thâu đêm.
Lập ý: Vương hầu khanh tướng, há có giống nòi sẵn sao.
✿ Giới thiệu ✿
Đệ đệ của Hoàng đế, Lễ Vương, mới hai mươi tuổi đã đột ngột qua đời vì bạo bệnh, để lại một Vương phi còn rất trẻ, tính tình mềm mại yếu đuối, lại nổi danh tuyệt sắc.
Trong lúc thế nhân thở dài tiếc nuối, họ lại không khỏi đổ dồn những ánh mắt dòm ngó về phía Tuyết Từ.
Nàng là mỹ nhân hiếm có trên đời, trước khi xuất giá từng khiến vô số công tử, mối mai giẫm nát ngưỡng cửa mà vẫn không cầu được. Cuối cùng, đóa hoa ấy rơi vào chốn hoàng gia, trở thành báu vật của hoàng thất, khiến biết bao kẻ phải tiếc nuối đến giậm chân giậm cẳng.
Mà nay…
Nàng đã trở thành quả phụ. Tuy nói người của hoàng gia không thể tái giá, nhưng nếu có thể một lần được làm khách trong màn trướng của nàng, thì dù có chết cũng cam lòng.
Đúng lúc lòng người bắt đầu rục rịch, một đạo thánh chỉ đã dập tắt toàn bộ ý niệm đó.
Mẫu thân của Lễ Vương là Thôi Thái phi vì đau buồn mất con mà lâm trọng bệnh, đặc biệt hạ chiếu triệu con dâu vào cung hầu bệnh.
—
Ánh Tuyết Từ xuất thân đại tộc, hiểu lễ nghĩa, đối với ai cũng mỉm cười ôn hòa, nói năng nhẹ nhàng. Dù bị mẹ chồng Thôi Thái phi trăm bề gây khó dễ, nàng vẫn nhẫn nại dịu dàng, mềm mỏng ứng đối.
Ban đầu, các phi tần từng vì chuyện nàng nhập cung mà thấp thỏm bất an. Dẫu sao Hoàng đế cũng còn trẻ tuổi anh tuấn, gặp phải một quả phụ nhu nhược như vậy, một khi sinh lòng thương xót thì hậu quả thật khó lường.
Nhưng Hoàng đế đoan chính nghiêm cẩn, Lễ Vương phi lại hiểu chuyện, mỗi lần gặp mặt đều giữ trọn lễ nghi, không hề có nửa phần vượt quá khuôn phép.
Lễ Vương phi tự biết thân phận quả phụ của mình, để tránh điều tiếng, nàng thường xuyên đứng cách một lớp rèm châu mà hồi đáp.
Dần dà, người trong cung đều sinh lòng yêu mến vị Vương phi này.
Nàng đẹp tựa ngọc, đến cả nữ nhân nhìn vào cũng không khỏi thương xót. Huống chi nàng còn tinh tế thấu đáo, tựa như đóa hoa biết nói, khéo léo an ủi và tháo gỡ tâm tư cho các phi tần.
Thật đáng thương cho nàng, tuổi còn trẻ đã mất chồng, lại phải chịu sự cay nghiệt của Thôi Thái phi. Mỗi lần nàng từ cung của Thái phi bước ra, vành mắt ửng đỏ, khiến người ta càng thêm xót xa.
Bọn họ quả thật đã hồ đồ rồi — sao có thể từng nghi ngờ Vương phi sẽ quyến rũ Hoàng đế mà hoài nghi sự trong sạch của nàng chứ?
—
Gặp lúc trong cung mở đại yến, Thiên tử uống rượu say không chịu nổi liền vào thiên điện tạm thời nghỉ ngơi.
Một vài phi tần nôn nóng, định đến thiên điện hầu hạ.
Tất cả đều bị Lương Nội quan bên cạnh ngự tiền chặn lại.
Không một ai biết rằng, chỉ cách một bức tường, vị Thiên tử mà họ vẫn cho là không thắng nổi tửu lực, không gần nữ sắc kia, lúc này đang nắm lấy một lọn tóc mềm mại của Lễ Vương phi. Thần sắc hắn dịu dàng, ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo, không hề có chút men say.
Thiên tử cúi sát khuôn mặt nàng, cất giọng trầm thấp: “Dung Dung, nàng xưa nay thông tuệ.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên thân hình mềm mại như không xương của nữ tử trong lòng, ngón tay thon dài khẽ lướt qua vùng bụng hơi nhô lên của nàng.
“Lấy thân phận Hoàng hậu sinh cho trẫm Hoàng tử, hay không danh không phận mà sinh hạ cốt nhục của trẫm —— nàng phải nghĩ cho kỹ.”
—
[Về truyện này]
1. Cưỡng đoạt — cưỡng đoạt — cưỡng đoạt
2. Nam mạnh — nữ yếu
3. Song xử
4. Kết cục viên mãn (Happy Ending)
5. Trọng tình cảm, rất rất ít tình tiết
6. Chậm nhiệt, có trắc trở
7. Bối cảnh giả tưởng, có thiết lập riêng
8. Đời người ngắn ngủi, chúc bạn hạnh phúc vui vẻ. Không thích xin đừng cố đọc, bạn nhất định sẽ tìm được truyện mình yêu thích
—
Tóm tắt: Cầu mà không được, trằn trọc thâu đêm.
Lập ý: Vương hầu khanh tướng, há có giống nòi sẵn sao.
Danh Sách Chương Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy TruyenChu
- #1Chương 1: Gương mặt đủ sức khuynh quốc
- #2Chương 2: Nàng là góa phụ của thân vương
- #3Chương 3: Nàng sợ hắn đến vậy sao?
- #4Chương 4: Hôn lên
- #5Chương 5: Nhưng nếu như bạch ngọc có vết nhơ?
- #6Chương 6: Trong giấc mộng, nàng mặc đồ màu đỏ sẫm
- #7Chương 7: Hắn ghét nhất là những chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát
- #8Chương 8: Trên dải lụa của thím nhỏ có mùi hương của hoàng thúc
- #9Chương 9: Nàng đã là vật trong lòng bàn tay
- #10Chương 10: Ai biết được liệu có phải vẫn còn tơ tưởng đến nàng?
- #11Chương 11: Không kìm lòng được, muốn nhiều hơn nữa
- #12Chương 12: Nàng chịu đựng nổi không?
- #13Chương 13: Bệ hạ đang chờ người đấy
- #14Chương 14: Mềm mại vô lực
- #15Chương 15: Chẳng qua là vì không chiếm được
- #16Chương 16: Bệ hạ muốn thần thiếp, đúng không?
- #17Chương 17: Băng thanh ngọc khiết
- #18Chương 18: Đừng gọi, là trẫm
- #19Chương 19: Muốn trẫm lau giúp nàng?
- #20Chương 20: Hôn
- #21Chương 21: Đêm nay trẫm sẽ qua
- #22Chương 22: Huynh đệ ruột thịt
- #23Chương 23: Mất khống chế
- #24Chương 24: ... Bẩn
- #25Chương 25: Không được mang thai cốt nhục của hắn
- #26Chương 26: Dục niệm
- #27Chương 27: Mẹ quý nhờ con
- #28Chương 28: Dung Dung, nàng gọi lại một lần nữa, trẫm là ai?
- #29Chương 29: Không từ thủ đoạn
- #30Chương 30: Muốn
- #31Chương 31: Nhạy cảm
- #32Chương 32: ó phải nàng nhớ trẫm không?
- #33Chương 33: Cách biệt một bước
- #34Chương 34: Dung Dung, ngoan lắm
- #35Chương 35: Nàng chán ghét Mộ Dung Dịch
- #36Chương 36: Trẫm vốn dĩ phải là phu quân của nàng
- #37Chương 37: Tình dục ái dục sẽ ăn mòn xương thịt
- #38Chương 38: Thần thiếp nhớ nhung Bệ hạ
- #39Chương 39: Dung Dung, đừng lừa trẫm
- #40Chương 40: Bệ hạ thật tốt
- #41Chương 41: Thê tử
- #42Chương 42: Quyến rũ
- #43Chương 43: Không hối hận
- #44Chương 44: Phút giây ấm áp
- #45Chương 45: Đêm dài
- #46Chương 46: Trẫm chỉ mong nàng vui vẻ
- #47Chương 47: Tội nghiệt
- #48Chương 48: Nàng nhất định là một yêu tinh, hắn trúng chướng khí của nàng rồi
- #49Chương 49: Canh tránh thai
- #50Chương 50: Bệ hạ ngày càng không thể xa rời Vương phi