
Tạm dừng
Lột Xác
212
Chương
0
Lượt xem
296572
Đề cử
Giới Thiệu Lột Xác Truyện Chữ
Chuyển ngữ: Pussycat
Thể loại: Trọng sinh, hiện đạiChuyện trước khi sống lại là như vầy:
Đối với em gái thì giày vò ăn hiếp, chắp tay tặng gia sản cho người đàn ông cặn bã, trêu chọc tới vị hôn phu thần kinh biến thái, có thể nói là nổi tiếng xấu xa, báo ứng liên tục, cuối cùng chết.
Chuyện sau khi sống lại là như vầy:
Ăn hiếp em gái?
Mối thù giết mẹ của cô, có thể nào không báo!
Gia sản bị lừa gạt?
Mối thù lừa gạt như vậy, có thể nào không báo!
Nhưng mà cái vị hôn phu kia?
Khi thế gian phỉ báng cô, ức hiếp cô, nhục mạ cô, mắng cô, lừa cô, chỉ có y còn nguyện đứng ở bên cạnh cô. Vị hôn phu này là người như thế nào?
Có người nói, gia thế y hiển hách, bối cảnh hùng mạnh, bàn tay che trời ở thành phố Long.
Có người nói, y buồn vui thất thường, tuỳ ý kiêu ngạo, khiến người khác kiêng nể vạn phần.
Có người nói, y mặt mũi tuấn tú, gợi tình, giương môi cười nhạt ngay cả phong cảnh xung quanh mình đều say đắm. Y dùng hết thủ đoạn để có được cô.
Y nghĩ hết biện pháp để nuôi nhốt cô.
Y dùng tất cả tâm tư cưng chiều cô. Cho dù lúc bắt đầu, cách thức yêu thương có chút điên cuồng cố chấp, nhưng vẫn là tình yêu.
Cho dù linh hồn của cô sớm đã ngàn vết thương trăm lỗ hổng, nhưng vẫn có y sẵn lòng đến bù vào.
Tiểu kịch trường:
Một
Ngày nào đó, khi Mộc Lạp Lạp bị vị hôn phu biến thái Phó Cảnh Phi nuôi nhốt ở trong nhà.
“Nếu muốn báo thù thì ký phần khế ước bán thân này.” Người đàn ông nào đó giọng nói trầm khàn, thành thật chất phác, dụ dỗ.
“… Anh cũng đã là vị hôn phu của tôi.” Còn cần ký khế ước bán thân gì?
“Không có hiệu lực của pháp luật thì không tính, chẳng lẽ bây giờ em muốn kết hôn với tôi?”
“…”
“Được rồi, khế ước bán thân đã không còn giá trị, kết hôn đi.” Người đàn ông nào đó sâu xa cười một tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.
“Tôi ký!”
Hai
Ngày nào đó, thù lớn đã được báo, Mộc Lạp Lạp khẽ hát ở trong phòng.
“Sao anh cảm thấy em gần đây hơi kỳ lạ?” Người đàn ông nào đó híp mắt lại.
“Có sao? Em rất bình thường mà, nhất định là anh nhìn lầm rồi.”
“Có phải là em lại nghĩ đến làm thế nào rời khỏi anh!” Người đàn ông nào đó nghiến răng nghiến lợi.
Mộc Lạp Lạp chỉ có thể quàng cánh tay lên cổ người đàn ông, ghé vào lỗ tai anh ta khẽ nói: “Phó Cảnh Phi, em chỉ là đang suy nghĩ làm sao đổi khế ước bán thân thành… Để cho em nuôi anh?”
Ba
Ngày nào đó, rốt cuộc được tự do, Mộc Lạp Lạp tâm trạng thật tốt chuẩn bị ra ngoài dạo phố.
“Không về ăn cơm tối, không cần chờ em!”
“Em hẹn ai?” Người đàn ông nào đó vẻ mặt bình tĩnh.
“Là người thầm mến em trước đây thời đại học, nghe nói em bây giờ thay đổi tốt hơn, hẹn em đi xem phim.”
“Vậy à.” Người đàn ông nào đó vẻ mặt trở nên lạnh lẽo.
“Nghe nói anh ta bây giờ thay đổi dễ nhìn hơn so với thời đại học ý.”
“Mộc, Lạp, Lạp.” Người đàn ông nào đó nổi giận. “Xem ra là em muốn tiếp tục ở chỗ này, không muốn ra ngoài.”
Mộc Lạp Lạp giãn mặt ra, cười to, nhào về phía Phó Cảnh Phi vẻ mặt ghen tuông: “Người em nói là anh á, ông xã.”
Đây là câu chuyện sau khi sống lại của một người phụ nữ giả ác độc, nỗ lực báo thù, biến một người đàn ông xấu xa phúc hắc thành một chú chó trung thành.
Cũng là câu chuyện của nhân vật nữ chính phấn đấu kiếm tiền, đồng thời phải nuôi nổi nhân vật nam chính và cùng y yêu thương lẫn nhau!
*Tên của tác giả có nghĩa là: Rau Thơm Thịt Bò Bánh Chẻo
Thể loại: Trọng sinh, hiện đạiChuyện trước khi sống lại là như vầy:
Đối với em gái thì giày vò ăn hiếp, chắp tay tặng gia sản cho người đàn ông cặn bã, trêu chọc tới vị hôn phu thần kinh biến thái, có thể nói là nổi tiếng xấu xa, báo ứng liên tục, cuối cùng chết.
Chuyện sau khi sống lại là như vầy:
Ăn hiếp em gái?
Mối thù giết mẹ của cô, có thể nào không báo!
Gia sản bị lừa gạt?
Mối thù lừa gạt như vậy, có thể nào không báo!
Nhưng mà cái vị hôn phu kia?
Khi thế gian phỉ báng cô, ức hiếp cô, nhục mạ cô, mắng cô, lừa cô, chỉ có y còn nguyện đứng ở bên cạnh cô. Vị hôn phu này là người như thế nào?
Có người nói, gia thế y hiển hách, bối cảnh hùng mạnh, bàn tay che trời ở thành phố Long.
Có người nói, y buồn vui thất thường, tuỳ ý kiêu ngạo, khiến người khác kiêng nể vạn phần.
Có người nói, y mặt mũi tuấn tú, gợi tình, giương môi cười nhạt ngay cả phong cảnh xung quanh mình đều say đắm. Y dùng hết thủ đoạn để có được cô.
Y nghĩ hết biện pháp để nuôi nhốt cô.
Y dùng tất cả tâm tư cưng chiều cô. Cho dù lúc bắt đầu, cách thức yêu thương có chút điên cuồng cố chấp, nhưng vẫn là tình yêu.
Cho dù linh hồn của cô sớm đã ngàn vết thương trăm lỗ hổng, nhưng vẫn có y sẵn lòng đến bù vào.
Tiểu kịch trường:
Một
Ngày nào đó, khi Mộc Lạp Lạp bị vị hôn phu biến thái Phó Cảnh Phi nuôi nhốt ở trong nhà.
“Nếu muốn báo thù thì ký phần khế ước bán thân này.” Người đàn ông nào đó giọng nói trầm khàn, thành thật chất phác, dụ dỗ.
“… Anh cũng đã là vị hôn phu của tôi.” Còn cần ký khế ước bán thân gì?
“Không có hiệu lực của pháp luật thì không tính, chẳng lẽ bây giờ em muốn kết hôn với tôi?”
“…”
“Được rồi, khế ước bán thân đã không còn giá trị, kết hôn đi.” Người đàn ông nào đó sâu xa cười một tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.
“Tôi ký!”
Hai
Ngày nào đó, thù lớn đã được báo, Mộc Lạp Lạp khẽ hát ở trong phòng.
“Sao anh cảm thấy em gần đây hơi kỳ lạ?” Người đàn ông nào đó híp mắt lại.
“Có sao? Em rất bình thường mà, nhất định là anh nhìn lầm rồi.”
“Có phải là em lại nghĩ đến làm thế nào rời khỏi anh!” Người đàn ông nào đó nghiến răng nghiến lợi.
Mộc Lạp Lạp chỉ có thể quàng cánh tay lên cổ người đàn ông, ghé vào lỗ tai anh ta khẽ nói: “Phó Cảnh Phi, em chỉ là đang suy nghĩ làm sao đổi khế ước bán thân thành… Để cho em nuôi anh?”
Ba
Ngày nào đó, rốt cuộc được tự do, Mộc Lạp Lạp tâm trạng thật tốt chuẩn bị ra ngoài dạo phố.
“Không về ăn cơm tối, không cần chờ em!”
“Em hẹn ai?” Người đàn ông nào đó vẻ mặt bình tĩnh.
“Là người thầm mến em trước đây thời đại học, nghe nói em bây giờ thay đổi tốt hơn, hẹn em đi xem phim.”
“Vậy à.” Người đàn ông nào đó vẻ mặt trở nên lạnh lẽo.
“Nghe nói anh ta bây giờ thay đổi dễ nhìn hơn so với thời đại học ý.”
“Mộc, Lạp, Lạp.” Người đàn ông nào đó nổi giận. “Xem ra là em muốn tiếp tục ở chỗ này, không muốn ra ngoài.”
Mộc Lạp Lạp giãn mặt ra, cười to, nhào về phía Phó Cảnh Phi vẻ mặt ghen tuông: “Người em nói là anh á, ông xã.”
Đây là câu chuyện sau khi sống lại của một người phụ nữ giả ác độc, nỗ lực báo thù, biến một người đàn ông xấu xa phúc hắc thành một chú chó trung thành.
Cũng là câu chuyện của nhân vật nữ chính phấn đấu kiếm tiền, đồng thời phải nuôi nổi nhân vật nam chính và cùng y yêu thương lẫn nhau!
*Tên của tác giả có nghĩa là: Rau Thơm Thịt Bò Bánh Chẻo
Danh Sách Chương Lột Xác TruyenChu
- #1Chương 1: Lời của ta nói chính là thánh chỉ
- #2Chương 2: Ngươi chẳng qua là giáo viên của ta mà thôi
- #3Chương 3: Ta không có thời gian tiêu hao với ngươi
- #4Chương 4: Ngươi coi nơi này là nhà ngươi?
- #5Chương 5: Nói cho ta nghe một chút, sai chỗ nào?
- #6Chương 6: Dù sao vẫn chỉ là đứa bé
- #7Chương 7: Không có sau này..
- #8Chương 8: Nếu đã không biết, tại sao không hỏi ta?
- #9Chương 9: Cô đẹp đến khiến cho ta thất thần
- #10Chương 10: Thực sự là độc tài
- #11Chương 11: Kiếp trước cô là giun đũa sao?
- #12Chương 12: Nàng là con gái của ta
- #13Chương 13: Ta lúc nào thừa nhận cô là mẹ ta rồi hả?
- #14Chương 14: Thực sự là lợi hại
- #15Chương 15: Thật sự là chỉ biết bắt nạt ta
- #16Chương 16: Mới một trận thì ngã bệnh rồi
- #17Chương 17: Ngươi có thể trở về bên cạnh ta hay không..
- #18Chương 18: Nàng thật sự thì suốt đêm mua vui
- #19Chương 19: Ngươi lại không là gì của ta
- #20Chương 20: Vụ án bắt cóc trong truyền thuyết
- #21Chương 21: Sẽ đến cứu ta sao..
- #22Chương 22: Mẹ? Đây là đồ Vật gì, có thể ăn sao?
- #23Chương 23: Đừng dẫn đứa nhỏ đi
- #24Chương 24: Cảm giác như 13 năm trước
- #25Chương 25: Coi ta là cái gì?
- #26Chương 26: Ta không cần nàng trả!
- #27Chương 27: Ta không nói phải lên đại học
- #28Chương 28: Ta có trở về hay không mắc mớ gì đến cô
- #29Chương 29: Không sợ, ta cũng có thể bảo vệ ngươi
- #30Chương 30: Sau này để mẹ đến ôm ngươi đi
- #31Chương 31: Không đủ cái gì phải nói với ta
- #32Chương 32: Lẽ nào ta thật không phải cô sinh..
- #33Chương 33: Nàng là con của ta!
- #34Chương 34: Cô là quản ta càng ngày càng nghiện?
- #35Chương 35: Địa phương có thể làm cho ta an tâm
- #36Chương 36: Chỉ cần mẹ
- #37Chương 37: Có an ủi học sinh cấp hai như cô không?
- #38Chương 38: Ai bảo ta trời sinh thiện lương chứ
- #39Chương 39: Ta mới không cần cha kế
- #40Chương 40: Ta không giống với mẹ
- #41Chương 41: Là mẹ dẫn ta vào
- #42Chương 42: Ông ngoại xin lỗi ngươi
- #43Chương 43: Của hồi môn
- #44Chương 44: Tín nhiệm của cô đối với ta cũng bị mất rồi
- #45Chương 45: Dạo gần đây ta cũng chìu ngươi quá mức rồi
- #46Chương 46: Ai muốn phát điên với ngươi!
- #47Chương 47: Ta sợ ngươi sẽ không cần ta nữa
- #48Chương 48: Miệng của gian thương, thực sự là nói không lại
- #49Chương 49: Sau này đừng ôm ta như thế
- #50Chương 50: Ta cảm thấy ta làm mẹ có chút thất bại rồi