
Còn tiếp
Lương Điền Mỹ Thương
114
Chương
0
Lượt xem
302339
Đề cử
Giới Thiệu Lương Điền Mỹ Thương Truyện Chữ
Converter: ngocquynh520
Edit: hoa hồng
Ra đường đi dạo, Lý Noãn - bậc thầy về đạo dưỡng sinh bỗng chết bởi một tai nạn "trên trời rơi xuống" theo đúng nghĩa đen - một bà bác nhảy lầu đè chết. Tỉnh lại lần nữa, lại phát hiện mình ở trong thân xác một cô bé mười lăm tuổi, nhà tuy nghèo những mọi người đều yêu thương nhau, nhưng vì cái gì. . . . . .
Cô gần như nhảy qua tất cả các bước, thành mẹ đứa bé?
Vuốt cái bụng bằng phẳng mang vẻ mặt âu lo: "Thôi thôi, con à, mẹ nhất định sẽ đối xử với con như con ruột của mình . . . . . ."
*
Làm giàu không dễ dàng, cũng may nhân phẩm còn, trí nhớ vẫn còn, dựa vào cô là bậc thầy về dưỡng sinh, bản chất vốn có của thương nhân, dạy dỗ anh trai thông minh, dạy em trai em gái, cải tạo cha mẹ bánh bao, dẫn dắt người một nhà cố gắng sống tốt hơn, không tiện duy nhất chính là thanh danh không tốt của người này, để cô làm Quỷ hồn không thể lộ ra ngoài ánh sáng trong hai tháng, hơn nữa còn không cẩn thận mở ra hình thức thăng cấp, oan hồn thay đổi thành lệ quỷ
Tịnh Liên đại sư kia, tức chết người, ông ấy còn đặc biệt sắp xếp theo phong tục trông nom là thế nào, sẽ không phải làm ta sống lại, lệ quỷ sẽ phải thăng cấp thành dạ xoa, còn là Mẫu Dạ Xoa sống sờ sờ.
*
Bán món ăn thôn quê, buôn trái cây, viết cách điều chế, quy định phép tắc, đổi gia phong, lên núi có thể hái thuốc, xuống bếp có thể tay cầm muôi. . . . . .
Cô không khỏi cảm khái, có loại cô gái tốt, lên phòng khách, xuống được phòng bếp, đấu thắng tiểu tam!
Nhà Lý Tứ càng ngày càng tốt lên, ngày trước thân thích tránh không kịp lại rối rít tới cửa, trong miệng nói lễ giáo đạo nghĩa, lại đi làm chuyện của bọn cướp, dọa dẫm vơ vét, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, đều khi dễ cha cô - Lý Đức người coi trọng thân tình, không có gì không nghe lệnh, chỉ là có Lý Noãn ở đây, sao sẽ để cho bọn họ được như ý?
Bà nội không hỏi thế sự, ông nội không muốn gặp con trai nhỏ Lý Đức, bác cả là một người ngu đần keo kiệt bủn xỉn, da mặt bác hai còn dày hơn bức tường, vợ bác hai càng thêm muốn tiền không muốn mạng vắt cổ chày ra nước. . . . . .
Người trong nhà cũ này, một người còn khó dây dưa hơn một người khác.
Chỉ là ngươi có kế Trương Lương của ngươi, ta có thang trèo tường của ta, ăn của ta, sớm muộn cũng bắt ngươi phun ra, không sợ tay ngươi nhiều, cũng không sợ ngươi không dám đến.
*
Người giàu rơi xuống mọi người cùng nhau chà đạp, người nghèo vùng lên mọi người cùng xem, rất nhiều người không cẩn thận nhìn thấu bệnh đố kị, cái này vẫn còn trị được, cho thuốc mạnh hung hăng chữa trị!
Thôn trưởng dẫn đầu tham gia náo nhiệt, thăng quan phát tài giở thủ đoạn, chỉ là ở trong mắt Lý Noãn, đây đều là trẻ con chơi đùa mà thôi, cô có thể ở trong thương trường lăn lộn được thuận buồm xuôi gió, mà không có một đôi mắt biết nhìn việc?
Cho chỗ tốt, ta thu, muốn hồi báo, ngươi suy nghĩ nhiều rồi.
*
Nuôi con trai ngoan, chế tạo vườn trái cây, xây dựng tiệm thuốc, mở ra dưỡng sinh đường, đọc lướt qua nghiệp y dược. . . . . .
Nhiều năm sau, khi cô thành phú thương thần bí, trong lúc rãnh rỗi dạy con trai một bài vè: "Có thể tin trời, có thể tin đất, nhưng không bằng tin vào mình; núi đáng hận, nước đáng hận, không đáng hận bằng cha con. . . . . ."
Một tên con trai cưỡi ngựa mà đến,trong nháy mắt đen mặt.
Tư thế oai hùng cao lớn, tung người xuống ngựa, chân đi đôi giày trắng như tuyết đi tới trước mặt cô: "Lý Noãn, nàng có đồng ý gả cho ta không?"
"Làm vợ?" Cô gái cười yếu ớt hỏi khẽ.
"Cuộc đời này ta chỉ cưới một người làm vợ, không phải là nàng." Vẻ mặt hắn âm trầm.
"Không lấy!" Chém như đinh đóng cột, đứng dậy vào nhà.
Hóa ra, cách mạng chưa kết thúc, còn cần tiếp tục cố gắng!
Cha của đứa bé, rốt cuộc ngươi đang ở đâu?
Ồ, nghĩ tới, năm năm kỳ hạn chưa đến. . . . . .
Người nào đó, ngươi khỏi phải nghĩ đến chuyện muốn cướp con trai, cưới một càng được nhiều lợi hơn, không được? Vậy ngươi nghẹn cả đời đi!
p/s: Giải thích về tên truyện
Lương điền là ruộng tốt, đồng ruộng phì nhiêu
Mỹ: tốt đẹp, thuận lợi
Thương: thương nhân, buôn bán
Tên truyện có nghĩa là "ruộng tốt, buôn bán thuận lợi"
Edit: hoa hồng
Ra đường đi dạo, Lý Noãn - bậc thầy về đạo dưỡng sinh bỗng chết bởi một tai nạn "trên trời rơi xuống" theo đúng nghĩa đen - một bà bác nhảy lầu đè chết. Tỉnh lại lần nữa, lại phát hiện mình ở trong thân xác một cô bé mười lăm tuổi, nhà tuy nghèo những mọi người đều yêu thương nhau, nhưng vì cái gì. . . . . .
Cô gần như nhảy qua tất cả các bước, thành mẹ đứa bé?
Vuốt cái bụng bằng phẳng mang vẻ mặt âu lo: "Thôi thôi, con à, mẹ nhất định sẽ đối xử với con như con ruột của mình . . . . . ."
*
Làm giàu không dễ dàng, cũng may nhân phẩm còn, trí nhớ vẫn còn, dựa vào cô là bậc thầy về dưỡng sinh, bản chất vốn có của thương nhân, dạy dỗ anh trai thông minh, dạy em trai em gái, cải tạo cha mẹ bánh bao, dẫn dắt người một nhà cố gắng sống tốt hơn, không tiện duy nhất chính là thanh danh không tốt của người này, để cô làm Quỷ hồn không thể lộ ra ngoài ánh sáng trong hai tháng, hơn nữa còn không cẩn thận mở ra hình thức thăng cấp, oan hồn thay đổi thành lệ quỷ
Tịnh Liên đại sư kia, tức chết người, ông ấy còn đặc biệt sắp xếp theo phong tục trông nom là thế nào, sẽ không phải làm ta sống lại, lệ quỷ sẽ phải thăng cấp thành dạ xoa, còn là Mẫu Dạ Xoa sống sờ sờ.
*
Bán món ăn thôn quê, buôn trái cây, viết cách điều chế, quy định phép tắc, đổi gia phong, lên núi có thể hái thuốc, xuống bếp có thể tay cầm muôi. . . . . .
Cô không khỏi cảm khái, có loại cô gái tốt, lên phòng khách, xuống được phòng bếp, đấu thắng tiểu tam!
Nhà Lý Tứ càng ngày càng tốt lên, ngày trước thân thích tránh không kịp lại rối rít tới cửa, trong miệng nói lễ giáo đạo nghĩa, lại đi làm chuyện của bọn cướp, dọa dẫm vơ vét, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, đều khi dễ cha cô - Lý Đức người coi trọng thân tình, không có gì không nghe lệnh, chỉ là có Lý Noãn ở đây, sao sẽ để cho bọn họ được như ý?
Bà nội không hỏi thế sự, ông nội không muốn gặp con trai nhỏ Lý Đức, bác cả là một người ngu đần keo kiệt bủn xỉn, da mặt bác hai còn dày hơn bức tường, vợ bác hai càng thêm muốn tiền không muốn mạng vắt cổ chày ra nước. . . . . .
Người trong nhà cũ này, một người còn khó dây dưa hơn một người khác.
Chỉ là ngươi có kế Trương Lương của ngươi, ta có thang trèo tường của ta, ăn của ta, sớm muộn cũng bắt ngươi phun ra, không sợ tay ngươi nhiều, cũng không sợ ngươi không dám đến.
*
Người giàu rơi xuống mọi người cùng nhau chà đạp, người nghèo vùng lên mọi người cùng xem, rất nhiều người không cẩn thận nhìn thấu bệnh đố kị, cái này vẫn còn trị được, cho thuốc mạnh hung hăng chữa trị!
Thôn trưởng dẫn đầu tham gia náo nhiệt, thăng quan phát tài giở thủ đoạn, chỉ là ở trong mắt Lý Noãn, đây đều là trẻ con chơi đùa mà thôi, cô có thể ở trong thương trường lăn lộn được thuận buồm xuôi gió, mà không có một đôi mắt biết nhìn việc?
Cho chỗ tốt, ta thu, muốn hồi báo, ngươi suy nghĩ nhiều rồi.
*
Nuôi con trai ngoan, chế tạo vườn trái cây, xây dựng tiệm thuốc, mở ra dưỡng sinh đường, đọc lướt qua nghiệp y dược. . . . . .
Nhiều năm sau, khi cô thành phú thương thần bí, trong lúc rãnh rỗi dạy con trai một bài vè: "Có thể tin trời, có thể tin đất, nhưng không bằng tin vào mình; núi đáng hận, nước đáng hận, không đáng hận bằng cha con. . . . . ."
Một tên con trai cưỡi ngựa mà đến,trong nháy mắt đen mặt.
Tư thế oai hùng cao lớn, tung người xuống ngựa, chân đi đôi giày trắng như tuyết đi tới trước mặt cô: "Lý Noãn, nàng có đồng ý gả cho ta không?"
"Làm vợ?" Cô gái cười yếu ớt hỏi khẽ.
"Cuộc đời này ta chỉ cưới một người làm vợ, không phải là nàng." Vẻ mặt hắn âm trầm.
"Không lấy!" Chém như đinh đóng cột, đứng dậy vào nhà.
Hóa ra, cách mạng chưa kết thúc, còn cần tiếp tục cố gắng!
Cha của đứa bé, rốt cuộc ngươi đang ở đâu?
Ồ, nghĩ tới, năm năm kỳ hạn chưa đến. . . . . .
Người nào đó, ngươi khỏi phải nghĩ đến chuyện muốn cướp con trai, cưới một càng được nhiều lợi hơn, không được? Vậy ngươi nghẹn cả đời đi!
p/s: Giải thích về tên truyện
Lương điền là ruộng tốt, đồng ruộng phì nhiêu
Mỹ: tốt đẹp, thuận lợi
Thương: thương nhân, buôn bán
Tên truyện có nghĩa là "ruộng tốt, buôn bán thuận lợi"
Danh Sách Chương Lương Điền Mỹ Thương TruyenChu
- #1Chương 1: Xin chớ ném đồ bỏ đi loạn
- #2Chương 2: Có phải quá dài hay không
- #3Chương 3: Ăn dương đào
- #4Chương 4: Có biện pháp chữa khỏi chân
- #5Chương 5: Thực tế chứng minh
- #6Chương 6: Chôn
- #7Chương 7: Có cách phát tài
- #8Chương 8: Vân Chi
- #9Chương 9: Con gấu thường lui tới
- #10Chương 10: Tuyệt đối là thu hoạch ngoài ý muốn
- #11Chương 11: Đại ca tỉ mỉ
- #12Chương 12: Món tiền đầu tiên
- #13Chương 13: Bà cháu Tương thị
- #14Chương 14: Thắng lợi trở về
- #15Chương 15: Dập đầu
- #16Chương 16: Nổi đóa
- #17Chương 17: Trừ quỷ
- #18Chương 18: Ứng đối
- #19Chương 19: Hiển linh
- #20Chương 20: Thoại bả nhi
- #21Chương 21: Hiểu biết của một người nào đó
- #22Chương 22: Chân xảy ra vấn đề
- #23Chương 23: Mời tiên sinh
- #24Chương 24: Viết cách điều chế
- #25Chương 25: Thương lượng
- #26Chương 26: Huynh muội ấm áp
- #27Chương 27: Thân thích tới cửa
- #28Chương 28: Nhạc Nhạc bị rắn cắn
- #29Chương 29: Cố chấp với tình thân
- #30Chương 30: Hiền thê lương mẫu Tô thị
- #31Chương 31: Về nhà cũ
- #32Chương 32: Bổ nhiệm Tương thị
- #33Chương 33: Miếu Bạch Đà
- #34Chương 34: Lại thêm một phần của cải
- #35Chương 35: Huynh đệ tốt
- #36Chương 36: Tin tức tốt
- #37Chương 37: Quy củ mới
- #38Chương 38: Tịnh Liên đại sư
- #39Chương 39: Cảm động
- #40Chương 40: Làm bánh bao
- #41Chương 41: Hạng mục khoản tiền đầu tiên
- #42Chương 42: Làm xôi viên
- #43Chương 43: Làm xong
- #44Chương 44: Được sùng bái
- #45Chương 45: Trong một chữ Đức
- #46Chương 46: Khách nhân tới
- #47Chương 47: Sợ điều gì sẽ gặp điều đó
- #48Chương 48: Lý chính mới
- #49Chương 49: Thủ đoạn của Vương thị
- #50Chương 50: Không liên quan nhau