
Còn tiếp
Lưu Manh Phố Đêm
157
Chương
0
Lượt xem
296776
Đề cử
Giới Thiệu Lưu Manh Phố Đêm Truyện Chữ
Lâm Đại Minh – vẻ ngoài hào nhoáng, bên trong thối nát. Hắn sống trên đời với sự hoàn hảo tới phi lý cùng cái nhân cách chó tha. Hắn mang trên mình bao tội ác. Bất chấp luân thường đạo lý, hắn coi đó là thú vui của mình. Không việc gì hắn không dám làm: giết người, cướp của, hiếp dâm, buôn người, giao dịch ma túy, cờ bạc,… Mặc người đời chửi rủa hắn vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật và tiếp tục làm nhiều chuyện tệ hại.
Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc cuộc săn bắt đầu…
Lâm Đại Minh vẫn luôn chờ đợi xem thứ gọi là ‘quả báo’ là thứ gì.
Và giờ, hắn đã biết nó là gì…
Là cô, Cố Thương. Một cô gái tầm thường đầy quê mùa mang trong mình sự bất cần đến đáng hận. Thay vì la hét, chống cự đến cùng như bao người, cô lại chọn thuận theo hắn. Đối mặt với nguy hiểm, cô đón nhận với thái độ hết sức điềm đạm. Chính điều này đã cứu cô một mạng và là thứ ràng buộc định mệnh cô và hắn.
Cố Thương chính là quả báo của Lâm Đại Minh.
Hắn ban đầu thích thú với tính cách lạ đời của cô, dần dần hắn yêu cô từ khi nào chẳng hay. Hắn không tốt đẹp lại dành toàn bộ sự tốt đẹp nhất để bảo bọc yêu thương cô.
Hắn dịu dàng, hắn trân trọng cô…
Hắn vì một người buông bỏ tự do, đưa tay chịu chói quy hàng trước pháp luật. Tội trạng hắn quá nặng, nói một câu đầu hàng là xong?!
Nhưng, hắn chưa từng hối hận. Cuối cùng hắn cũng có thể bên cô với tư cách của một công dân đúng nghĩa…
Chỉ là, muộn quá rồi…
***
Lời tác giả:
Nhân vật, nội dung truyện hoàn toàn là hư cấu. Hãy là người đọc thông minh, xin vui lòng không tung hô hành động của nam chính và nam chính quá đà, vượt xa phạm vi đạo đức và nhân văn. Truyện đọc để giải trí, tuyệt đối không được phép học theo những hành động gây ảnh hưởng và mất trật tự an ninh xã hội.
Truyện có nhiều yếu tố đồi trụy, tam quan lệch lạc cùng các cảnh nóng. Hãy cân nhắc trước khi quyết định có nên đọc hay không.
Xin trân thành cảm ơn!!!!
Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc cuộc săn bắt đầu…
Lâm Đại Minh vẫn luôn chờ đợi xem thứ gọi là ‘quả báo’ là thứ gì.
Và giờ, hắn đã biết nó là gì…
Là cô, Cố Thương. Một cô gái tầm thường đầy quê mùa mang trong mình sự bất cần đến đáng hận. Thay vì la hét, chống cự đến cùng như bao người, cô lại chọn thuận theo hắn. Đối mặt với nguy hiểm, cô đón nhận với thái độ hết sức điềm đạm. Chính điều này đã cứu cô một mạng và là thứ ràng buộc định mệnh cô và hắn.
Cố Thương chính là quả báo của Lâm Đại Minh.
Hắn ban đầu thích thú với tính cách lạ đời của cô, dần dần hắn yêu cô từ khi nào chẳng hay. Hắn không tốt đẹp lại dành toàn bộ sự tốt đẹp nhất để bảo bọc yêu thương cô.
Hắn dịu dàng, hắn trân trọng cô…
Hắn vì một người buông bỏ tự do, đưa tay chịu chói quy hàng trước pháp luật. Tội trạng hắn quá nặng, nói một câu đầu hàng là xong?!
Nhưng, hắn chưa từng hối hận. Cuối cùng hắn cũng có thể bên cô với tư cách của một công dân đúng nghĩa…
Chỉ là, muộn quá rồi…
***
Lời tác giả:
Nhân vật, nội dung truyện hoàn toàn là hư cấu. Hãy là người đọc thông minh, xin vui lòng không tung hô hành động của nam chính và nam chính quá đà, vượt xa phạm vi đạo đức và nhân văn. Truyện đọc để giải trí, tuyệt đối không được phép học theo những hành động gây ảnh hưởng và mất trật tự an ninh xã hội.
Truyện có nhiều yếu tố đồi trụy, tam quan lệch lạc cùng các cảnh nóng. Hãy cân nhắc trước khi quyết định có nên đọc hay không.
Xin trân thành cảm ơn!!!!
Danh Sách Chương Lưu Manh Phố Đêm TruyenChu
- #51Chương 51: Chủ nhật
- #52Chương 52: Mẹ khuyên
- #53Chương 53: Hai mặt
- #54Chương 54: Giảm cân
- #55Chương 55: Lại bắt cóc
- #56Chương 56: Lộ diện
- #57Chương 57: Xuất phát
- #58Chương 58: Lưu manh và biển (1)
- #59Chương 59: Lưu manh và biển (2)
- #60Chương 60: Lưu manh và biển (3)
- #61Chương 61: Lưu manh và biển (4)
- #62Chương 62: Lưu manh và biển (5)
- #63Chương 63: Lưu manh và biển (6)
- #64Chương 64: Lưu manh và biển (7)
- #65Chương 65: Lưu manh và biển (8)
- #66Chương 66: Lưu manh và biển (9)
- #67Chương 67: Tỏ tình
- #68Chương 68: Con ai?
- #69Chương 69: Phiền phức
- #70Chương 70: Say rượu
- #71Chương 71: Trừng phạt
- #72Chương 72: Bất lực
- #73Chương 73: Tự sát
- #74Chương 74: Lưu manh gặp ông già (1)
- #75Chương 75: Lưu manh gặp ông già (2)
- #76Chương 76: Giáo huấn
- #77Chương 77: Lưu manh gặp ông già (3)
- #78Chương 78: Bạn mới
- #79Chương 79: Tình địch
- #80Chương 80: Làm biếng
- #81Chương 81: Biến đổi
- #82Chương 82: Khó thuần
- #83Chương 83: Nói dối
- #84Chương 84: ”loạn luân”
- #85Chương 85: Tìm thấy mặt trời
- #86Chương 86: Khởi đầu của bi kịch
- #87Chương 87: Cưỡng hiếp (1)
- #88Chương 88: Cưỡng hiếp (2)
- #89Chương 89: Máu lạnh (1)
- #90Chương 90: Máu lạnh (2)
- #91Chương 91: Máu lạnh (3)
- #92Chương 92: Kìm nén cảm xúc
- #93Chương 93: Thôi miên
- #94Chương 94: Ép hôn
- #95Chương 95: Vực lại đam mê (1)
- #96Chương 96: Vực lại đam mê (2)
- #97Chương 97: Vực lại đam mê (3)
- #98Chương 98: Án mạng (1)
- #99Chương 99: Án mạng (2)
- #100Chương 100: Ngộ nhận