
Còn tiếp
Mặc Nhiễm Kinh Niên
71
Chương
0
Lượt xem
303108
Đề cử
Giới Thiệu Mặc Nhiễm Kinh Niên Truyện Chữ
Thể loại: cổ trang, cung đình, giang hồ, Đông phương huyền huyễn, trùng sinh, tu chân, sư đồ, niên thượng (bản chất là niên hạ), thoải mái không ngược, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x ôn hòa đạm nhiên thụ, công sủng thụ, HE
Đây là thế giới được tạo ra cùng 7 thần và 7 ma gọi là thế giới huyền huyễn. Em thụ là một trong số 7 vị thần đó nhưng em thích phiêu diêu tự tại không màng danh lợi. đôi lúc bị người đời nghĩ là vị thần vô trách nhiệm. Trong một lần ngao du thiên hạ em đã gặp anh công lúc ảnh mới một tuổi bị thiên tai hại chết cha mẹ nhận làm đồ đệ.
Kể từ khi nhận thức được mọi việc thì anh công đã bắt đầu yêu em thụ mặc cho quan hệ thầy trò, cùng em vi hành giúp đỡ nhân gian vẫn luôn không ngừng khổ luyện, khát vọng có thể kéo gần khoảng cách sư đồ. Rồi 1 ngày 7 ma kéo đến, muốn tấn công vương triều Trung Thổ – mảnh đất do 7 thần gây dựng. Em thụ cùng 3 vị thần khác đứng ra muốn bảo vệ con người, nhưng 1 mụ thần trong đó vì ghen ghét em nên hại em 1 mình đi đối đầu với thất ma, cuối cùng cùng thất ma đồng quy vu tận.Anh công để tái sinh em không ngại nghịch thiên, gửi phần hồn phách còn sót của em đến thế giới khác nuôi dưỡng, sau đó lại kéo em xuyên trở về. Kiếp này em trọng sinh thành thất hoàng tử, vừa ra đời đã không còn mẫu thân, cũng chẳng có thế lực nào bảo hộ. Bất quá anh công giờ đã làm quốc sư, lại nhờ vậy mà được thể lấy cớ, xung phong vì em làm siêu cấp bảo mẫu.
Trái ngược với vẻ lãnh khốc cao ngạo đối người ngoài, anh lúc bên em chỉ có ôn nhu cùng sủng nịnh, thậm chí còn ẩn chút thành kính, mang tiếng chăm trẻ con mà cứ như phụng dưỡng cha mẹ lúc về già =.,= “Trông em” được 8 năm thì ảnh cấu kết với địch làm phản (thực ra cũng vì em thôi), 2 người đành tạm thời chia cách. 10 năm sau, em giả trang xuất thành vi vu, tình cờ gặp lại anh sau 1 số biến cố. (Nói vậy chứ chỉ có em mới chân chính “đã lâu không gặp” ảnh, còn ảnh thực ra vẫn chưa từng rời em nửa bước, vẫn luôn thậm thụt dõi theo em từ 1 xó xỉnh nào đó (_ _!!))
Bây giờ anh đã rất mạnh, có thể bóp chết bất cứ ai, cho dù kẻ đó là thần. Không chời đợi thêm, ảnh gọi mụ thần ác độc năm xưa xuống “nói chuyện”, bất quá chưa được mấy câu liền cho bả “ngậm miệng” vĩnh viễn, hoàn thành bước cuối cùng giúp em thập toàn trọng sinh. Em lúc này vừa mới nhớ lại, cũng biết được mối tình si đầy chấp niệm của đồ nhi với mình, chỉ là trong lòng tình thầy trò vẫn chiếm phần hơn nên chưa dám đón nhận.
Anh thì cũng không dám làm chuyện gì “khi sư diệt tổ” =))) vẫn đối em một mực tôn kính, chẳng hề thúc ép nửa câu, mặc kệ đã trả giá bao nhiêu để làm em sống lại, chỉ cần em mở miệng kêu phiền sẽ lập tức cuốn gói. Em đứng trước sự ôn nhu cùng tấm chân tình của anh hiển nhiên bị rung động, quyết định cùng anh “sống thử” xem thế nào, lần này không phải dưới thân phận thầy trò mà là người yêu :”>
Đây là thế giới được tạo ra cùng 7 thần và 7 ma gọi là thế giới huyền huyễn. Em thụ là một trong số 7 vị thần đó nhưng em thích phiêu diêu tự tại không màng danh lợi. đôi lúc bị người đời nghĩ là vị thần vô trách nhiệm. Trong một lần ngao du thiên hạ em đã gặp anh công lúc ảnh mới một tuổi bị thiên tai hại chết cha mẹ nhận làm đồ đệ.
Kể từ khi nhận thức được mọi việc thì anh công đã bắt đầu yêu em thụ mặc cho quan hệ thầy trò, cùng em vi hành giúp đỡ nhân gian vẫn luôn không ngừng khổ luyện, khát vọng có thể kéo gần khoảng cách sư đồ. Rồi 1 ngày 7 ma kéo đến, muốn tấn công vương triều Trung Thổ – mảnh đất do 7 thần gây dựng. Em thụ cùng 3 vị thần khác đứng ra muốn bảo vệ con người, nhưng 1 mụ thần trong đó vì ghen ghét em nên hại em 1 mình đi đối đầu với thất ma, cuối cùng cùng thất ma đồng quy vu tận.Anh công để tái sinh em không ngại nghịch thiên, gửi phần hồn phách còn sót của em đến thế giới khác nuôi dưỡng, sau đó lại kéo em xuyên trở về. Kiếp này em trọng sinh thành thất hoàng tử, vừa ra đời đã không còn mẫu thân, cũng chẳng có thế lực nào bảo hộ. Bất quá anh công giờ đã làm quốc sư, lại nhờ vậy mà được thể lấy cớ, xung phong vì em làm siêu cấp bảo mẫu.
Trái ngược với vẻ lãnh khốc cao ngạo đối người ngoài, anh lúc bên em chỉ có ôn nhu cùng sủng nịnh, thậm chí còn ẩn chút thành kính, mang tiếng chăm trẻ con mà cứ như phụng dưỡng cha mẹ lúc về già =.,= “Trông em” được 8 năm thì ảnh cấu kết với địch làm phản (thực ra cũng vì em thôi), 2 người đành tạm thời chia cách. 10 năm sau, em giả trang xuất thành vi vu, tình cờ gặp lại anh sau 1 số biến cố. (Nói vậy chứ chỉ có em mới chân chính “đã lâu không gặp” ảnh, còn ảnh thực ra vẫn chưa từng rời em nửa bước, vẫn luôn thậm thụt dõi theo em từ 1 xó xỉnh nào đó (_ _!!))
Bây giờ anh đã rất mạnh, có thể bóp chết bất cứ ai, cho dù kẻ đó là thần. Không chời đợi thêm, ảnh gọi mụ thần ác độc năm xưa xuống “nói chuyện”, bất quá chưa được mấy câu liền cho bả “ngậm miệng” vĩnh viễn, hoàn thành bước cuối cùng giúp em thập toàn trọng sinh. Em lúc này vừa mới nhớ lại, cũng biết được mối tình si đầy chấp niệm của đồ nhi với mình, chỉ là trong lòng tình thầy trò vẫn chiếm phần hơn nên chưa dám đón nhận.
Anh thì cũng không dám làm chuyện gì “khi sư diệt tổ” =))) vẫn đối em một mực tôn kính, chẳng hề thúc ép nửa câu, mặc kệ đã trả giá bao nhiêu để làm em sống lại, chỉ cần em mở miệng kêu phiền sẽ lập tức cuốn gói. Em đứng trước sự ôn nhu cùng tấm chân tình của anh hiển nhiên bị rung động, quyết định cùng anh “sống thử” xem thế nào, lần này không phải dưới thân phận thầy trò mà là người yêu :”>
Danh Sách Chương Mặc Nhiễm Kinh Niên TruyenChu
- #1Chương 1: Xuyên việt
- #2Chương 2: Nuôi nấng
- #3Chương 3: Tiên pháp
- #4Chương 4: Dạ Tập (đánh lén lúc nửa đêm)
- #5Chương 5: Mặc Phong Hoa
- #6Chương 6: Quý phi hoàng tử
- #7Chương 7: Bảo hộ
- #8Chương 8: Rời vương đô
- #9Chương 9: Bốn năm sau
- #10Chương 10: Tưởng niệm chi tình
- #11Chương 11: Nhật kí bí mật [thượng ]
- #12Chương 12: Nhật kí bí mật [hạ]
- #13Chương 13: Ma Đô lai khách (khách từ Ma Đô đến)
- #14Chương 14: Thất Dạ truyền thuyết [thượng ]
- #15Chương 15: Thất Dạ truyền thuyết [hạ ]
- #16Chương 16: Nhất tịch chi biến (một đêm biến cố)
- #17Chương 17: Mười năm về sau
- #18Chương 18: Tiên y nộ mã
- #19Chương 19: Nguyệt hạ tam nhân (dưới tăng ba người)
- #20Chương 20: Như hà khan đãi (phải đối xử thế nào)
- #21Chương 21: Dạ phóng nhân (Đêm khuya thăm người)
- #22Chương 22: Đồng hành Nguyên Mộc thành
- #23Chương 23: Bắc thành Mộc Tông
- #24Chương 24: Yêu thỉnh (mời)
- #25Chương 25: Nhân túy dạ sắc nùng (người say trong đêm tối) [thượng ]
- #26Chương 26: Nhân túy bóng đêm nùng [hạ]
- #27Chương 27: Tiền vãng Mộc Tông
- #28Chương 28: Hoa Thần
- #29Chương 29: Thiên hạ bệnh liễu (thiên hạ bị bệnh)
- #30Chương 30: Khô thụ
- #31Chương 31: Mặc Phong Hoa [ thượng ]
- #32Chương 32: Mặc Phong Hoa [hạ ]
- #33Chương 33: Thập niên tái tương kiến
- #34Chương 34: Hảo Nhân (người tốt)
- #35Chương 35: Hoa Thần hiện thế
- #36Chương 36: Qua vãng đích kí ức (qua lại trong trí nhớ) [thượng]
- #37Chương 37: Qua vãng đích kí ức [trung]
- #38Chương 38: Qua vãng kí ức [hạ]
- #39Chương 39: Khô nuy hoa , nhiên hỏa diễm (hoa khô héo, lửa đỏ thiêu)
- #40Chương 40: Đàm luyến ái (nói chuyện yêu đương
- #41Chương 41: Tiểu đắc sắc (đắc ý, lên mặt )
- #42Chương 42: Đồng giường
- #43Chương 43: Vì cái gì cứu ta
- #44Chương 44: Tình huynh đệ
- #45Chương 45: Hồi vương đô
- #46Chương 46: Công tâm
- #47Chương 47: Vẫn (hôn)
- #48Chương 48: Hồng Liên giáo
- #49Chương 49: Thanh Thành
- #50Chương 50