
Tạm dừng
Melbourne Anh Đi Nhặt Hạnh Phúc
47
Chương
0
Lượt xem
301788
Đề cử
Giới Thiệu Melbourne Anh Đi Nhặt Hạnh Phúc Truyện Chữ
- Nắng Melbourne, jacaranda tím biếc, giấu nhẹm khung trời của em dưới lòng thành phố xa hoa. Victoria-Australia, nỗi nhớ anh cuồng quay quắp chặt lấy em trong từng hơi thở xứ lạ. Tháng 9-ngày ấm! Nửa thế giới trong em chết lặng vì mất anh.
---------------------------------
Nguyễn Bạch Dương, ngay từ đầu đã yêu anh trong tiếng sét đánh từ cung tên thần cupid oái ăm mang lại.
Ngay từ đầu đã bị nét đẹp hút hồn của anh cưỡng lấy.
Ngay từ đầu đã đem tặng cả vật thể bốn ngăn trong lồng ngực cho anh.
Ngay từ đầu đã yêu anh không-suy-nghĩ!
Trần Thế Đan, ánh mắt tựa con sói xám đen ngòm vít lấy vũ trụ, nuốt trọn thảy mọi thứ trong vòm nhìn nguy hiểm. Nắm bắt mọi thứ vờn vẻo trong lòng bàn tay rồi chà nát cho dí bấy đến một mảnh hi vọng cũng tiêu tan.
"- Có cách nào làm tôi thôi yêu cậu hay không, Thế Đan?
- Có đấy, Dương-chết-đi! Nhưng chết thì-dễ-cho-Dương-quá!"
Gỏi nút buột trong quá khứ giữ khư anh mang ý niệm trả-thù, cuốn phăng cô xa khỏi anh ngay tắp lự chỉ tích tắc. Nếu có thể yêu anh nhanh trong vòng tấc giây đồng hồ, nhanh như là cái chớp mắt của hàng mi, nhanh như tốc độ over-max của Roller-coaster xứ sở bố của linh dương sừng thẳng Ả-Rập. Thì muốn quên người đó phải đi qua trăm người để chôn sâu hình bóng, gặp cả nghìn người để xóa sạch dáng dóc nằm lòng trong góc não nhăn nheo, bước qua triệu người để dội sạch tình cảm khốn quái tổn hại kia.
------------------------------------
Tháng 9, Melbourne. Ngày đầu xuân nắng nhẹ, khảm trời trong trẻo dắt ngang màu xanh dịu dàng ngả ngớn tràn lan khắp nơi chất vàng mật đặc quánh rải lên mọi vật.
"- Nhớ nắng Việt! Nhớ anh!"
---------------------------------
Nguyễn Bạch Dương, ngay từ đầu đã yêu anh trong tiếng sét đánh từ cung tên thần cupid oái ăm mang lại.
Ngay từ đầu đã bị nét đẹp hút hồn của anh cưỡng lấy.
Ngay từ đầu đã đem tặng cả vật thể bốn ngăn trong lồng ngực cho anh.
Ngay từ đầu đã yêu anh không-suy-nghĩ!
Trần Thế Đan, ánh mắt tựa con sói xám đen ngòm vít lấy vũ trụ, nuốt trọn thảy mọi thứ trong vòm nhìn nguy hiểm. Nắm bắt mọi thứ vờn vẻo trong lòng bàn tay rồi chà nát cho dí bấy đến một mảnh hi vọng cũng tiêu tan.
"- Có cách nào làm tôi thôi yêu cậu hay không, Thế Đan?
- Có đấy, Dương-chết-đi! Nhưng chết thì-dễ-cho-Dương-quá!"
Gỏi nút buột trong quá khứ giữ khư anh mang ý niệm trả-thù, cuốn phăng cô xa khỏi anh ngay tắp lự chỉ tích tắc. Nếu có thể yêu anh nhanh trong vòng tấc giây đồng hồ, nhanh như là cái chớp mắt của hàng mi, nhanh như tốc độ over-max của Roller-coaster xứ sở bố của linh dương sừng thẳng Ả-Rập. Thì muốn quên người đó phải đi qua trăm người để chôn sâu hình bóng, gặp cả nghìn người để xóa sạch dáng dóc nằm lòng trong góc não nhăn nheo, bước qua triệu người để dội sạch tình cảm khốn quái tổn hại kia.
------------------------------------
Tháng 9, Melbourne. Ngày đầu xuân nắng nhẹ, khảm trời trong trẻo dắt ngang màu xanh dịu dàng ngả ngớn tràn lan khắp nơi chất vàng mật đặc quánh rải lên mọi vật.
"- Nhớ nắng Việt! Nhớ anh!"
Danh Sách Chương Melbourne Anh Đi Nhặt Hạnh Phúc TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6: Góc khuất 1 -Bí mật đầu tiên
- #7Chương 7: Cú nhảy cóc về tương lai
- #8Chương 8: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- #9Chương 9: Góc khuất 2 -Vén màn
- #10Chương 10: Chiếc xe trong đêm đen
- #11Chương 11: Góc khuất 3 -Màu đỏ hung thay đổi
- #12Chương 12: Roller-coaster
- #13Chương 13: Độc tố Sarin
- #14Chương 14: Hồi hải mã đã bật sáng như thế!
- #15Chương 15: Gambling and guns -lucky or unlucky
- #16Chương 16: Thả độc - lần nhất!
- #17Chương 17: Lạm dụng coffee -say cafein!
- #18Chương 18: Blog!
- #19Chương 19: Lời hẹn một tháng sau!
- #20Chương 20: Bạch kim - xám tro?
- #21Chương 21: Trả lại độc - lần nhất!
- #22Chương 22: Vaselin - naoh
- #23Chương 23: Thả độc -lần hai!
- #24Chương 24: Phần ngoại tử 1
- #25Chương 25: Cú nhảy cóc về tương lai - vĩ thanh 1
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30: Khi không gian bắt kịp thời gian 1
- #31Chương 31: Anh và em, chúng ta đều không còn ở nơi cũ!
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34: Cô gái ấy, cậu trai ấy
- #35Chương 35: Em bị bệnh
- #36Chương 36: Mẹ ơi, con cần cô ấy
- #37Chương 37: Thuyết âm mưu
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47