
Còn tiếp
Mô Phỏng Luân Hồi: Ta Có Thể Nghịch Thiên Cải Mệnh
516
Chương
0
Lượt xem
376284
Đề cử
Giới Thiệu Mô Phỏng Luân Hồi: Ta Có Thể Nghịch Thiên Cải Mệnh Truyện Chữ
Nếu số phận đã định, liệu ngươi có cam lòng? Nếu được trao cơ hội làm lại từ đầu, liệu ngươi có dám nghịch thiên cải mệnh?
Tại Diêm Phù Đại Thế, một thế giới bao la nơi Tiên-Ma-Nhân cùng tồn tại, thiếu niên Kỷ Thu vốn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc, mang trong mình khát vọng tu tiên trường sinh nhưng lại bị giới hạn bởi tư chất bình thường. Tưởng chừng con đường phía trước sẽ đầy gian truân, chỉ có thể bái nhập vào một tiểu tông môn vô danh, thì một kỳ duyên độc nhất đã thức tỉnh: [Mô Phỏng Luân Hồi].
Hệ thống cho phép hắn trải nghiệm vô số kiếp nhân sinh, bắt đầu lại từ đầu, thay đổi từng lựa chọn để viết lại kết cục.
Trong thế giới mô phỏng, hắn là:
Một đứa trẻ sinh ra trong gia đình nghèo khó, bị bán đi trong nạn đói, may mắn được cao tăng chùa Huyền Không thu nhận, ban pháp hiệu Chính Như.Một đệ tử Phật môn sở hữu thiên phú [Thất Khiếu Linh Lung], tuệ căn và ngộ tính siêu phàm, luyện [Kim Cang Quyền] đến đại thành khi chưa đầy mười tuổi, trở thành người đứng đầu thế hệ trẻ.Một thiếu niên tuấn lãng lần đầu rung động trước nụ cười và giọt nước mắt của một thiếu nữ lương thiện dưới chân tượng Phật.Mỗi một lựa chọn, mỗi một ngã rẽ trong dòng đời mô phỏng đều trở thành kinh nghiệm, là nền tảng để hắn tích lũy sức mạnh, ngộ tính và cơ duyên. Từ võ học giang hồ đến đạo pháp tu chân, từ những mối nhân duyên khắc cốt ghi tâm đến những trận chiến sinh tử với yêu ma, tất cả đều được tái hiện và thay đổi trong tầm tay.
Hắn không còn là kẻ phàm nhân mong cầu một vé vào tiên môn. Hắn là người nắm giữ vô số cuộc đời, là kẻ du hành qua dòng thời gian, từng bước một vạch ra con đường tu tiên của riêng mình.
Giữa những tranh đấu của các tông môn, những âm mưu của thần ma, và những trói buộc của định mệnh, con đường của Kỷ Thu sẽ đi về đâu?
Hãy cùng theo dõi hành trình của hắn, để xem một phàm nhân làm thế nào dùng vô số lần tái sinh để viết lại định mệnh, từng bước chân lên đỉnh cao, chứng minh rằng: Mệnh của ta, do ta không do trời!
Tại Diêm Phù Đại Thế, một thế giới bao la nơi Tiên-Ma-Nhân cùng tồn tại, thiếu niên Kỷ Thu vốn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc, mang trong mình khát vọng tu tiên trường sinh nhưng lại bị giới hạn bởi tư chất bình thường. Tưởng chừng con đường phía trước sẽ đầy gian truân, chỉ có thể bái nhập vào một tiểu tông môn vô danh, thì một kỳ duyên độc nhất đã thức tỉnh: [Mô Phỏng Luân Hồi].
Hệ thống cho phép hắn trải nghiệm vô số kiếp nhân sinh, bắt đầu lại từ đầu, thay đổi từng lựa chọn để viết lại kết cục.
Trong thế giới mô phỏng, hắn là:
Một đứa trẻ sinh ra trong gia đình nghèo khó, bị bán đi trong nạn đói, may mắn được cao tăng chùa Huyền Không thu nhận, ban pháp hiệu Chính Như.Một đệ tử Phật môn sở hữu thiên phú [Thất Khiếu Linh Lung], tuệ căn và ngộ tính siêu phàm, luyện [Kim Cang Quyền] đến đại thành khi chưa đầy mười tuổi, trở thành người đứng đầu thế hệ trẻ.Một thiếu niên tuấn lãng lần đầu rung động trước nụ cười và giọt nước mắt của một thiếu nữ lương thiện dưới chân tượng Phật.Mỗi một lựa chọn, mỗi một ngã rẽ trong dòng đời mô phỏng đều trở thành kinh nghiệm, là nền tảng để hắn tích lũy sức mạnh, ngộ tính và cơ duyên. Từ võ học giang hồ đến đạo pháp tu chân, từ những mối nhân duyên khắc cốt ghi tâm đến những trận chiến sinh tử với yêu ma, tất cả đều được tái hiện và thay đổi trong tầm tay.
Hắn không còn là kẻ phàm nhân mong cầu một vé vào tiên môn. Hắn là người nắm giữ vô số cuộc đời, là kẻ du hành qua dòng thời gian, từng bước một vạch ra con đường tu tiên của riêng mình.
Giữa những tranh đấu của các tông môn, những âm mưu của thần ma, và những trói buộc của định mệnh, con đường của Kỷ Thu sẽ đi về đâu?
Hãy cùng theo dõi hành trình của hắn, để xem một phàm nhân làm thế nào dùng vô số lần tái sinh để viết lại định mệnh, từng bước chân lên đỉnh cao, chứng minh rằng: Mệnh của ta, do ta không do trời!
Danh Sách Chương Mô Phỏng Luân Hồi: Ta Có Thể Nghịch Thiên Cải Mệnh TruyenChu
- #101Chương 101 - Triệu Bạch Long
- #102Chương 102 - Chúng Tinh Rạng Rỡ, Không Bằng Một Ngày Chi Minh Vậy
- #103Chương 103 - Nửa Đời Tìm Kiếm Chung Vi Không
- #104Chương 104 - Coi Là Sư Suốt Đời Tu Hành, Giúp Ngươi Thành Tựu Đạo Cơ
- #105Chương 105 - Thoát Khỏi Gông Xiềng Cùng Trói Buộc, Hôm Nay Mới Biết Ta Là Ta
- #106Chương 106 - Đại Đạo Chi Cơ, Hôm Nay Thành Vậy
- #107Chương 107 - Thương Đạo Tông Sư —— Hứa Uyên
- #108Chương 108 - Mời Lão Tông Sư, Dạy Ta Làm Sao Thành Tựu Kim Cương
- #109Chương 109 - Liên Mở Thập Đại Huyệt Khiếu, Một Đạo Thành Thì Trăm Đạo Sinh
- #110Chương 110 - Muốn Vì Sao Đơn Giản Nhất Niệm Cứu Thương Sinh
- #111Chương 111 - Thoáng Qua Xuân Thu Lại Ba Năm
- #112Chương 112 - Sâu Kiến Cũng Dám Khuy Thiên, Còn Luận Người Ư
- #113Chương 113 - Đại Viêm Há Có Thể Không Diệt Vong
- #114Chương 114 - Chí Khí Ngập Ngừng, Phân Đất Phong Hầu Cừ Soái
- #115Chương 115 - Đạo Cơ Về Sau Trận Chiến Đầu Tiên
- #116Chương 116 - Khu Lôi Chớp Khí Huyết Ngút Trời, Hôm Nay Trảm Ngươi Không Cần Nhiều Lời
- #117Chương 117 - Đại Đạo Chi Đồ, Quý Ở Một Chữ Tranh
- #118Chương 118 - Xem Xét Các Pháp Môn, Có Thể Thấu Hiểu Con Đường Phía Trước
- #119Chương 119 - Mọi Loại Diệu Pháp, Một Đạo Khó Cầu
- #120Chương 120 - Chính Nhất Đạo Chủ, Phá Núi Phạt Miếu
- #121Chương 121 - Tiềm Long Xuất Uyên, Chính Là Hôm Nay
- #122Chương 122 - Soi Tỏ Bản Ngã, Khai Mở Đạo Mới
- #123Chương 123 - Thái Bình Sáu Pháp, Thương Thiên Đương Chết
- #124Chương 124 - Cùng Mạch Đạo Hữu, Đạp Không Mà Đến
- #125Chương 125 - Tam Sơn Năm Hồ, Cùng Nhau Mà Tới
- #126Chương 126 - Bước Ra Môn Đình, Thấy Mọi Người Tới Lịch
- #127Chương 127 - Ta Trương Cự Lộc Đứng Ở Thế, Chưa Từng Bị Người Uy Hiếp
- #128Chương 128 - Thái Bình Đạo Thuật, Đấu Pháp Tranh Phong
- #129Chương 129 - Hôm Nay Gọt Ngươi Quan, Ngày Sau Lấy Nhữ Đầu
- #130Chương 130 - Thương Thiên Đã Chết, Hoàng Thiên Đương Lập
- #131Chương 131 - Viêm Tộ Đã Suy, Thái Bình Làm Hưng
- #132Chương 132 - Lửa Nhỏ Cuối Cùng Sẽ Cháy Thành Đồng Cỏ
- #133Chương 133 - Nếu Thái Bình Đạo Công Thành, Ta Sẽ Cúi Đầu
- #134Chương 134 - Bình Định Đông Tây, Thẳng Đến Thái An
- #135Chương 135 - Đại Viêm Thiên Tử Giận, Sóng Gió Bốn Phương Tám Hướng Lên
- #136Chương 136 - Cũng Nên Vì Thiên Hạ Này, Làm Chút Gì
- #137Chương 137 - Năm Mươi Vạn Sĩ Tề Khoác Giáp, Không Phá Đại Viêm Cuối Cùng Không Trả
- #138Chương 138 - Chiến! Chiến! Chiến
- #139Chương 139 - Ánh Tà Dương Đỏ Quạch Như Máu, Kèn Lệnh Chấn Thiên
- #140Chương 140 - Thân Đạp Trời Cao, Giống Như Thần Minh
- #141Chương 141 - Giơ Cao Tân Hỏa, Cải Thiên Hoán Địa
- #142Chương 142 - Thái An Ta Trở Về
- #143Chương 143 - Trẫm, Quả Thật Người Cô Đơn Hay Không
- #144Chương 144 - Sử Sách Phía Trên, Ắt Có Ta Một Bút Mực Đậm
- #145Chương 145 - Thiên Tử Lại Như Thế Nào Chỉ Thường Thôi Thôi
- #146Chương 146 - Trảm Long
- #147Chương 147 - 400 Năm Quốc Phúc Đại Viêm, Đến Nay Là Kết Thúc
- #148Chương 148 - Từ Đó Thiên Hạ Lại Không Đế
- #149Chương 149 - Chủ Chìm Nổi, Phạt Thế Gia, Bình Náo Loạn
- #150Chương 150 - Thiên Hạ Anh Kiệt Đều Tầm Thường, Trăm Ngàn Năm Qua Ai Giống Như Ta