
Còn tiếp
Một Kẻ Qua Đường, Lại Lỡ Mang Thai Con Của Tà Thần
168
Chương
0
Lượt xem
278506
Đề cử
Giới Thiệu Một Kẻ Qua Đường, Lại Lỡ Mang Thai Con Của Tà Thần Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên thư, Sinh con, Chủ thụ, Linh dị thần quái, Cthulhu, Vạn nhân mê
Giới thiệu:
Thời Ngu từ trước đến nay vẫn nghĩ mình chỉ là một kẻ xã súc tầm thường.
Sau khi xuyên vào thế giới này, nhớ rõ nơi đây nguy hiểm khắp chốn, cậu chỉ dám sống qua ngày như cá mặn, từng bước một giữ lấy an toàn.
Mỗi ngày, ngoài việc ẩn mình trên mạng hóng chuyện thiên hạ, thì hầu như chẳng bước chân ra khỏi cửa. Có thể tránh thì tuyệt đối tránh, kiên quyết không để đụng mặt nhóm nhân vật chính.
Cho đến một ngày... cậu phát hiện bản thân hình như —— đang mang thai.
Bụng bắt đầu nhô lên. Thứ gì đó bên trong khẽ động, từng nhịp run rẩy truyền đến cảm giác kỳ lạ: vừa khiến người ta lạnh sống lưng, vừa như có chút ấm áp quỷ dị. Chính lúc ấy, Thời Ngu mới choáng váng nhận ra —— trong bụng mình đã có thêm một sinh vật không thể gọi tên, một "tiểu quái vật".
《Hỗn Loạn Ác Niệm》 là một bộ tiểu thuyết kinh dị hệ khắc, vừa xuất bản đã ngay lập tức leo lên top doanh số năm.
Tang Hoài Ngọc —— chính là nhân vật trung tâm.
Với ngoại hình gần như hoàn mỹ và sức hút khiến người ta ngạt thở, hắn trở thành vạn nhân mê trong mắt độc giả.
Phó Nam Nghiêu, trụ cột của Hiệp hội Dị Năng, coi hắn như niềm cứu rỗi.
Thẩm Ngôn, bác sĩ thiên tài với năng lực siêu việt, thầm lặng yêu hắn.
Thậm chí những thiên tài kiêu ngạo nhất, khi đứng trước mặt hắn, cũng phải cúi đầu.
Trong mắt tất cả, Tang Hoài Ngọc là ánh sáng, là cứu tinh sẽ dẫn dắt nhân loại thoát khỏi hắc ám.
Nhưng chỉ có Thời Ngu, kẻ xuyên thư, mới biết rõ sự thật.
Tang Hoài Ngọc —— bề ngoài ôn hòa, tao nhã, nhưng thực chất hoàn toàn không phải con người.
Hắn vừa là "ánh sáng nhân loại", vừa là tà thần không thể diễn tả.
Cái gọi là cứu rỗi ấy, trên thực tế còn đáng sợ hơn tất cả quỷ dị đang gieo rắc khắp thế giới.
Đáng sợ nhất chính là —— không một ai biết.
Không một ai, trừ Thời Ngu.
Cậu vốn nghĩ, chỉ cần mình cẩn thận ẩn thân, sống như một người qua đường vô hình, thì sẽ có thể tránh xa tất cả bi kịch.
Nhưng cậu không nhận ra, từ sau ngày sinh nhật, hơi thở kỳ dị trong bụng mình ngày càng giống hệt với khí tức của tà thần trong sách.
Đêm khuya.
Tang Hoài Ngọc xuất hiện, áo mũ chỉnh tề, đứng ngoài cửa gõ từng tiếng nặng nề.
Ánh mắt hắn chậm rãi rơi xuống bụng Thời Ngu. Cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười mang theo sự ôn hòa quỷ dị.
"Chào cậu." Giọng hắn trầm thấp, như vọng ra từ bóng tối. "Có lẽ đã đến lúc chúng ta làm quen."
Ánh mắt hắn vẫn ghim chặt bụng cậu, giọng nói bình thản nhưng khiến người ta lạnh buốt từng khúc xương:
"Bởi vì tôi —— chính là cha của đứa trẻ trong bụng cậu."
Thời Ngu: ???!!!
Một câu tóm tắt: Nam mụ mụ cũng có thể trở thành vạn nhân mê sao?!
Lập ý: Dù gặp phải bất kỳ cú sụp đổ nào, vẫn phải ngẩng đầu mà đi về phía trước.
Giới thiệu:
Thời Ngu từ trước đến nay vẫn nghĩ mình chỉ là một kẻ xã súc tầm thường.
Sau khi xuyên vào thế giới này, nhớ rõ nơi đây nguy hiểm khắp chốn, cậu chỉ dám sống qua ngày như cá mặn, từng bước một giữ lấy an toàn.
Mỗi ngày, ngoài việc ẩn mình trên mạng hóng chuyện thiên hạ, thì hầu như chẳng bước chân ra khỏi cửa. Có thể tránh thì tuyệt đối tránh, kiên quyết không để đụng mặt nhóm nhân vật chính.
Cho đến một ngày... cậu phát hiện bản thân hình như —— đang mang thai.
Bụng bắt đầu nhô lên. Thứ gì đó bên trong khẽ động, từng nhịp run rẩy truyền đến cảm giác kỳ lạ: vừa khiến người ta lạnh sống lưng, vừa như có chút ấm áp quỷ dị. Chính lúc ấy, Thời Ngu mới choáng váng nhận ra —— trong bụng mình đã có thêm một sinh vật không thể gọi tên, một "tiểu quái vật".
《Hỗn Loạn Ác Niệm》 là một bộ tiểu thuyết kinh dị hệ khắc, vừa xuất bản đã ngay lập tức leo lên top doanh số năm.
Tang Hoài Ngọc —— chính là nhân vật trung tâm.
Với ngoại hình gần như hoàn mỹ và sức hút khiến người ta ngạt thở, hắn trở thành vạn nhân mê trong mắt độc giả.
Phó Nam Nghiêu, trụ cột của Hiệp hội Dị Năng, coi hắn như niềm cứu rỗi.
Thẩm Ngôn, bác sĩ thiên tài với năng lực siêu việt, thầm lặng yêu hắn.
Thậm chí những thiên tài kiêu ngạo nhất, khi đứng trước mặt hắn, cũng phải cúi đầu.
Trong mắt tất cả, Tang Hoài Ngọc là ánh sáng, là cứu tinh sẽ dẫn dắt nhân loại thoát khỏi hắc ám.
Nhưng chỉ có Thời Ngu, kẻ xuyên thư, mới biết rõ sự thật.
Tang Hoài Ngọc —— bề ngoài ôn hòa, tao nhã, nhưng thực chất hoàn toàn không phải con người.
Hắn vừa là "ánh sáng nhân loại", vừa là tà thần không thể diễn tả.
Cái gọi là cứu rỗi ấy, trên thực tế còn đáng sợ hơn tất cả quỷ dị đang gieo rắc khắp thế giới.
Đáng sợ nhất chính là —— không một ai biết.
Không một ai, trừ Thời Ngu.
Cậu vốn nghĩ, chỉ cần mình cẩn thận ẩn thân, sống như một người qua đường vô hình, thì sẽ có thể tránh xa tất cả bi kịch.
Nhưng cậu không nhận ra, từ sau ngày sinh nhật, hơi thở kỳ dị trong bụng mình ngày càng giống hệt với khí tức của tà thần trong sách.
Đêm khuya.
Tang Hoài Ngọc xuất hiện, áo mũ chỉnh tề, đứng ngoài cửa gõ từng tiếng nặng nề.
Ánh mắt hắn chậm rãi rơi xuống bụng Thời Ngu. Cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười mang theo sự ôn hòa quỷ dị.
"Chào cậu." Giọng hắn trầm thấp, như vọng ra từ bóng tối. "Có lẽ đã đến lúc chúng ta làm quen."
Ánh mắt hắn vẫn ghim chặt bụng cậu, giọng nói bình thản nhưng khiến người ta lạnh buốt từng khúc xương:
"Bởi vì tôi —— chính là cha của đứa trẻ trong bụng cậu."
Thời Ngu: ???!!!
Một câu tóm tắt: Nam mụ mụ cũng có thể trở thành vạn nhân mê sao?!
Lập ý: Dù gặp phải bất kỳ cú sụp đổ nào, vẫn phải ngẩng đầu mà đi về phía trước.
Danh Sách Chương Một Kẻ Qua Đường, Lại Lỡ Mang Thai Con Của Tà Thần TruyenChu
- #101Chương 101: Càng thân mật một chút
- #102Chương 102: Tin nhắn "thân mật" và tiếng sấm giữa trời quang
- #103Chương 103: "Pháo lép" trên trời quang và bài kiểm tra thân mật
- #104Chương 104: Phần thưởng "quá tay" và bữa trưa trên tầng thượng
- #105Chương 105: Trà sữa, "tổng tài phu nhân" và bản thể của thần
- #106Chương 106: Vảy bạc, lời mời pháo hoa và tin nhắn khiến người đứng bật dậy
- #107Chương 107: Quy tắc
- #108Chương 108: Dấu Vết Và Bí Mật
- #109Chương 109: Một giây nhảy thời gian
- #110Chương 110: Chuyến công tác
- #111Chương 111: Canh ấm và... ngượng chín
- #112Chương 112: Một đêm ở thư viện
- #113Chương 113: Hơi thở của Thần
- #114Chương 114: Mắt thần
- #115Chương 115: Bài test tính cách
- #116Chương 116: Nửa giờ ấm áp
- #117Chương 117: Gia trưởng khai sáng
- #118Chương 118: Bạn trai
- #119Chương 119: Ấn ký cổ thần
- #120Chương 120: Lồng giam tinh thần
- #121Chương 121: Cắt gốc ô nhiễm
- #122Chương 122: Dấu vết trong phòng phát sóng
- #123Chương 123: "Ba ba" và 1% quyền năng
- #124Chương 124: Một đêm mất mặt
- #125Chương 125: Hai lần "rơi đầu"
- #126Chương 126: Phòng mới
- #127Chương 127: Bản thể nổi loạn
- #128Chương 128: Bánh kem dâu và "ai đang ghen?"
- #129Chương 129: Thử lòng
- #130Chương 130: Bài viết bí mật
- #131Chương 131: Ngã ba méo mó
- #132Chương 132: Lời ám chỉ lúc ăn trưa
- #133Chương 133: Sắm đồ sơ sinh
- #134Chương 134: Siêu thị "bóc tem"
- #135Chương 135: Giấc mơ hôn và dấu vết không thấy
- #136Chương 136: Ly nước và câu hỏi
- #137Chương 137: Tiết chế
- #138Chương 138: Càng Muốn
- #139Chương 139: Bầu trời hỗn loạn và kẻ chạy trốn
- #140Chương 140: Không Thể Khống Chế
- #141Chương 141: Một nụ hôn khiến người hoảng loạn
- #142Chương 142: Từ rất sớm, anh đã bắt đầu
- #143Chương 143: Kén trong suốt
- #144Chương 144: Cùng ngủ
- #145Chương 145: Tên gọi của "Tiểu quái vật"
- #146Chương 146: Hẹn hò trên tàu
- #147Chương 147: Sinh tiểu quái vật
- #148Chương 148: Tiểu quái vật biết uống sữa bột
- #149Chương 149: Hơi thở giống nhau
- #150Chương 150: Tắm cho con