
Tạm dừng
Mưa Cuối Mùa
83
Chương
0
Lượt xem
300981
Đề cử
Giới Thiệu Mưa Cuối Mùa Truyện Chữ
Lần đầu anh gặp cô, cô bán đi thứ quý giá nhất của đời con gái, đổi lại cho ba cô một mạng.
Gia đình của cô, tình yêu đầu đời, thanh xuân thuần khiết, cô đều mất tất cả dưới chân người đàn ông kia.
Anh yêu chiều cô một cách ngu muội, không ngờ có một ngày cô bị đánh cho tan tác, cả đời không quên.
Rốt cuộc suốt 8 năm trời, cô chỉ chạy trong lòng bàn tay anh, không sao thoát ra được.
///////***///////
Một đoạn cao trào:
Đường Tử Hân đứng trên ban công, mưa dội xuống như thác nước, làn váy trắng ướt sũng, bít chặt lại với thân hình mỏng manh của cô, vô tình lộ ra một đường cong nhỏ ở bụng cô.Cô gào khóc trong đêm, đem tất cả những thống khổ thảm thiết mà gào thét lên trời.
Ông trời đáp lại cô chỉ là một tiếng sấm rền vang giận dữ.
Cô quay đầu nhìn lại người đàn ông phía sau mình. Trên ngực trái của anh một mảng máu đỏ oặt rợn người, máu không ngừng chảy, hoà vào nước mưa, đau đớn tê buốt.
Bàn tay cô đặt dưới bụng xoa nhẹ, cười thê lương: "Vương Kiến Hạo, thật cảm tạ anh vì đã ban cho tôi đứa bé này. Bây giờ tôi đã có thể cắt đứt thù hằn suốt bao năm qua."
Đôi mắt người đàn ông run lên, tim như bị ai đó vò xé vỡ vụn.
"Đó là con em."
Cô cười ngạo nghễ quái dị, không, là xót xa tột cùng.
"Mất đi rồi có thể có một đứa khác, tôi hoàn toàn có khả năng."
Cô hóa điên dại. Hổ dữ không ăn thịt con, đến cả con trong bụng cô cũng muốn giết?
"Vương Kiến Hạo, anh nhớ cho kĩ thời khắc này, tôi hận cho anh đến cả kiếp sau vẫn nhớ rõ!"
Gia đình của cô, tình yêu đầu đời, thanh xuân thuần khiết, cô đều mất tất cả dưới chân người đàn ông kia.
Anh yêu chiều cô một cách ngu muội, không ngờ có một ngày cô bị đánh cho tan tác, cả đời không quên.
Rốt cuộc suốt 8 năm trời, cô chỉ chạy trong lòng bàn tay anh, không sao thoát ra được.
///////***///////
Một đoạn cao trào:
Đường Tử Hân đứng trên ban công, mưa dội xuống như thác nước, làn váy trắng ướt sũng, bít chặt lại với thân hình mỏng manh của cô, vô tình lộ ra một đường cong nhỏ ở bụng cô.Cô gào khóc trong đêm, đem tất cả những thống khổ thảm thiết mà gào thét lên trời.
Ông trời đáp lại cô chỉ là một tiếng sấm rền vang giận dữ.
Cô quay đầu nhìn lại người đàn ông phía sau mình. Trên ngực trái của anh một mảng máu đỏ oặt rợn người, máu không ngừng chảy, hoà vào nước mưa, đau đớn tê buốt.
Bàn tay cô đặt dưới bụng xoa nhẹ, cười thê lương: "Vương Kiến Hạo, thật cảm tạ anh vì đã ban cho tôi đứa bé này. Bây giờ tôi đã có thể cắt đứt thù hằn suốt bao năm qua."
Đôi mắt người đàn ông run lên, tim như bị ai đó vò xé vỡ vụn.
"Đó là con em."
Cô cười ngạo nghễ quái dị, không, là xót xa tột cùng.
"Mất đi rồi có thể có một đứa khác, tôi hoàn toàn có khả năng."
Cô hóa điên dại. Hổ dữ không ăn thịt con, đến cả con trong bụng cô cũng muốn giết?
"Vương Kiến Hạo, anh nhớ cho kĩ thời khắc này, tôi hận cho anh đến cả kiếp sau vẫn nhớ rõ!"
Danh Sách Chương Mưa Cuối Mùa TruyenChu
- #51Chương 51: Không giúp cô
- #52Chương 52: 20 năm tù, hoàn trả
- #53Chương 53: Hai con người, chung một nỗi giày vò
- #54Chương 54: Cơn mưa đầu mùa (Chiếc ô của anh)
- #55Chương 55: Bữa cơm sau khi kết thúc
- #56Chương 56: Ra mắt mẹ anh
- #57Chương 57: Rắn độc gặp rắn độc
- #58Chương 58: Sợ...
- #59Chương 59: Một nhà bốn người
- #60Chương 60: Bắt tay
- #61Chương 61: Anh đến rồi
- #62Chương 62: Quá khứ của anh
- #63Chương 63: Đêm rửa hận
- #64Chương 64: Cuồng loạn ở Say Tình (Oanh liệt ngoài bến cảng)
- #65Chương 65: Một đêm cùng Cửu ca
- #66Chương 66: Sự xuất hiện bất ngờ
- #67Chương 67: Thành Tây Sơn Hồ
- #68Chương 68: Anh sẽ không buông cô ra nữa
- #69Chương 69: Đường Tử Hân, em chảy máu nhiều quá!
- #70Chương 70: Hộp quà mắt và não
- #71Chương 71: Món quà sinh nhật
- #72Chương 72: Nhiều năm sau hãy cứ đón sinh nhật với anh
- #73Chương 73: Cùng sát cánh
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83