
Còn tiếp
Mùa Xuân Và Ánh Trăng
42
Chương
0
Lượt xem
284841
Đề cử
Giới Thiệu Mùa Xuân Và Ánh Trăng Truyện Chữ
Giới thiệu
[1]
Cậu là một chàng trai thiếu cảm giác an toàn, cậu không sợ yêu ma quỷ quái, nhưng lại sợ hãi phải một mình nằm trên giường lớn, thế nên cậu luôn buồn bực trốn trong chăn. Cậu không sợ cuộc sống rời xa ba mẹ, nhưng lại sợ hãi khi trở về phải đối diện với những lời trách cứ và thất vọng của họ, vì vậy cậu mới dứt khoát chọn né tránh hết thảy. Cậu không sợ cãi nhau với Lâm Ỷ, nhưng lại sợ mối quan hệ giữa hai người cứng nhắc, Lâm Ỷ sẽ không cần cậu nữa, thế nên trước khi xác định được tình cảm của Lâm Ỷ, cậu không dám tiến đến bước cuối cùng.
Nhưng hiện tại, cảm giác an toàn của cậu vẫn là do Lâm Ỷ mang lại, cậu rốt cuộc cũng có thể quang minh chính đại nói với cô, Chu Việt thích Lâm Ỷ.
Chu Việt hôn lên môi cô, nói: “Tự tin lên, cậu đáng được tất cả mọi người thích.”
“Nhưng so với họ, mình thích cậu nhất.”
[2]
Lâm Ỷ kéo một em khóa dưới đang đứng trước cổng trường, nhờ chụp giúp cô và Chu Việt vài tấm ảnh. Lúc trả máy ảnh, cô bé vẫn liếc mắt nhìn Chu Việt, Lâm Ỷ thấy vậy lập tức bước lên chắn lại.
Chu Việt vân vê tay cô: “Ghen à?”
Lâm Ỷ kéo cậu đi về phía phòng học: “Không được hả?”
“Được.”
Chu Việt nói: “Bé con, tốt nghiệp vui vẻ.” Sau đó đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô, “Mãi mãi vui vẻ.”
Lâm Ỷ quay đầu cười: “Có anh bên cạnh là em vui rồi.”
Trên đường đời, những lúc mệt mỏi, mỗi đoá hoa hồng đều mang tên anh.
Lâm Ỷ vô cùng biết ơn vì Chu Việt có thể mãi mãi đứng sau cô trên con đường sinh mệnh ngắn ngủi. Cho dù là lúc nào, cho dù là ở đâu, chỉ cần quay đầu lại, cô sẽ thấy Chu Việt mỉm cười nuông chiều mình.
Tập thơ của Adonis là quà tặng của cô, cũng là bức thư tình bất diệt cô muốn gửi tặng Chu Việt.
[1]
Cậu là một chàng trai thiếu cảm giác an toàn, cậu không sợ yêu ma quỷ quái, nhưng lại sợ hãi phải một mình nằm trên giường lớn, thế nên cậu luôn buồn bực trốn trong chăn. Cậu không sợ cuộc sống rời xa ba mẹ, nhưng lại sợ hãi khi trở về phải đối diện với những lời trách cứ và thất vọng của họ, vì vậy cậu mới dứt khoát chọn né tránh hết thảy. Cậu không sợ cãi nhau với Lâm Ỷ, nhưng lại sợ mối quan hệ giữa hai người cứng nhắc, Lâm Ỷ sẽ không cần cậu nữa, thế nên trước khi xác định được tình cảm của Lâm Ỷ, cậu không dám tiến đến bước cuối cùng.
Nhưng hiện tại, cảm giác an toàn của cậu vẫn là do Lâm Ỷ mang lại, cậu rốt cuộc cũng có thể quang minh chính đại nói với cô, Chu Việt thích Lâm Ỷ.
Chu Việt hôn lên môi cô, nói: “Tự tin lên, cậu đáng được tất cả mọi người thích.”
“Nhưng so với họ, mình thích cậu nhất.”
[2]
Lâm Ỷ kéo một em khóa dưới đang đứng trước cổng trường, nhờ chụp giúp cô và Chu Việt vài tấm ảnh. Lúc trả máy ảnh, cô bé vẫn liếc mắt nhìn Chu Việt, Lâm Ỷ thấy vậy lập tức bước lên chắn lại.
Chu Việt vân vê tay cô: “Ghen à?”
Lâm Ỷ kéo cậu đi về phía phòng học: “Không được hả?”
“Được.”
Chu Việt nói: “Bé con, tốt nghiệp vui vẻ.” Sau đó đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô, “Mãi mãi vui vẻ.”
Lâm Ỷ quay đầu cười: “Có anh bên cạnh là em vui rồi.”
Trên đường đời, những lúc mệt mỏi, mỗi đoá hoa hồng đều mang tên anh.
Lâm Ỷ vô cùng biết ơn vì Chu Việt có thể mãi mãi đứng sau cô trên con đường sinh mệnh ngắn ngủi. Cho dù là lúc nào, cho dù là ở đâu, chỉ cần quay đầu lại, cô sẽ thấy Chu Việt mỉm cười nuông chiều mình.
Tập thơ của Adonis là quà tặng của cô, cũng là bức thư tình bất diệt cô muốn gửi tặng Chu Việt.
Danh Sách Chương Mùa Xuân Và Ánh Trăng TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42