
Còn tiếp
Mưu Cầu Thượng Vị - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
146
Chương
0
Lượt xem
283856
Đề cử
Giới Thiệu Mưu Cầu Thượng Vị - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Chữ
Vân Tự chỉ là một cung nữ nhỏ bé. Nàng không phải người tốt, nhưng lại là một mỹ nhân.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
Danh Sách Chương Mưu Cầu Thượng Vị - Ốc Lí Đích Tinh Tinh TruyenChu
- #101Chương 101: Nàng không sai
- #102Chương 102: Không dễ nghe, hay là không dễ đọc?
- #103Chương 103: Hoạt mạch
- #104Chương 104: Bất công
- #105Chương 105: Phong hào
- #106Chương 106: Sao nàng biết ta chỉ thích những thứ đó của nàng?
- #107Chương 107: Dọn cung
- #108Chương 108: Không để đường lui
- #109Chương 109: Không giống nhau
- #110Chương 110: Đức phi qua đời
- #111Chương 111: Dám làm càn
- #112Chương 112: Xóa tên
- #113Chương 113: Nó cũng đang nói thích người
- #114Chương 114: Đồng mưu
- #115Chương 115: Tạ lễ
- #116Chương 116: Cấm đoán
- #117Chương 117: Tỉnh ngộ
- #118Chương 118: Cung yến năm mới
- #119Chương 119: An tâm
- #120Chương 120: Hôn mê
- #121Chương 121: Điều tra
- #122Chương 122: Duy chỉ có Hi tu dung là không thể
- #123Chương 123: Xin lỗi, không thể tích phúc cho hài tử
- #124Chương 124: Nàng làm sao biết trẫm không thể?
- #125Chương 125: Tú nữ
- #126Chương 126: Đưa ra khỏi cung đi
- #127Chương 127: Điện tuyển
- #128Chương 128: Sinh nở (thượng)
- #129Chương 129: Sinh nở (Hạ) [Hoàn chính văn]
- #130Chương 130: Phiên ngoại 1: Người ngủ một lát đi
- #131Chương 131: Phiên ngoại 2: Lễ trăng tròn
- #132Chương 132: Phiên ngoại 3: Chăm hài tử
- #133Chương 133: Phiên ngoại 4: Cùng nhau xử lý cung quyền
- #134Chương 134: Phiên ngoại 5: Không thấy đại hoàng tử!
- #135Chương 135: Phiên ngoại 6: Bởi vì nàng chính là nàngp
- #136Chương 136: Phiên ngoại 7: Đế Hậu và hoàng tử
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146