
Còn tiếp
Mỹ Nhân B, Nhưng Là 1 Của Cấp Trên A
95
Chương
0
Lượt xem
312327
Đề cử
Giới Thiệu Mỹ Nhân B, Nhưng Là 1 Của Cấp Trên A Truyện Chữ
Văn án
Giang Vãn Lâu là một Beta nhân viên văn phòng bình thường đến không thể bình thường hơn. Suốt ba năm, cậu cẩn thận, chăm chỉ, chuyên tâm trở thành thư ký hoàn hảo cho vị cấp trên Alpha mặt lạnh.
Cho đến một ngày nọ, mắt cậu hình như có chút vấn đề.
Trong cuộc họp thường kỳ, trên đỉnh đầu của vị cấp trên đang quay lưng lại với cậu bỗng hiện lên một hàng chữ nhỏ: 【Mức độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: -99】
Giang Vãn Lâu: ...?
Cuộc họp kết thúc, vị sếp quay đầu lại nhìn cậu: "Tuần sau đi công tác với tôi, một tuần."
【Mức độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: -20】
【Mức độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: 99】
Giang Vãn Lâu: .......??
Cấp trên: "Có vấn đề gì à?"
Giang Vãn Lâu: "Không, không vấn đề gì cả..."
Nhưng mà sếp à, trong đầu anh có thật sự ổn không đấy??
Từ hôm đó trở đi, Giang Vãn Lâu phát hiện mức độ hảo cảm của sếp mình còn thất thường hơn cả giá cổ phiếu trên thị trường.
Trực tiếp báo cáo công việc, độ hảo cảm +99. Đi ra ngoài pha cà phê, độ hảo cảm -50. Cùng nhau ăn trưa, độ hảo cảm +99. Nhưng vừa nghỉ trưa xong về lại văn phòng, thì độ hảo cảm lại -99.
Cứ như vậy mỗi ngày dao động lên xuống chóng cả mặt.
Giang Vãn Lâu (mệt mỏi): "Sếp à, trong lòng anh nuôi thỏ à? Sao có thể nhảy tới nhảy lui như thế?"
Úc Tiêu Niên, tổng tài cao lãnh trong truyền thuyết, đã thầm yêu cậu thư ký xinh đẹp nhà mình suốt ba năm. Ngoài mặt thì nghiêm túc, trong lòng thì gào khóc.
Thầm mến suốt ba năm trời, anh sớm xác định: tình đầu của mình e là sẽ chết non vì cậu Beta này đẹp thì có đẹp, nhưng đầu óc... chẳng hiểu chút phong tình gì cả.
Cho đến một ngày, anh phát hiện – mỹ nhân thư ký nhà mình cứ liên tục... lén nhìn anh.
Úc Tiêu Niên: "Trời cuối cùng cũng hiểu lòng tôi, tôi lại có hy vọng rồi!!!"
Thế nhưng, khi anh còn đang chuẩn bị tinh thần để phá vỡ lớp ngăn cách của "tình yêu đôi lứa", thì một sự việc ngoài ý muốn lại bất ngờ ập đến.
Tại một buổi tiệc rượu, Úc Tiêu Niên bị người hãm hại, rơi vào thời kỳ mẫn cảm, trong đầu hỗn loạn, ý thức mơ hồ.
Vậy mà Giang Vãn Lâu – mỹ nhân anh yêu thầm – lại không màng tất cả, nhất quyết ở lại phòng với anh.
Úc Tiêu Niên lúc đó: "Cậu ấy nhất định là rất yêu mình!"
Nhưng điều khiến anh hoảng hốt chính là...
Dù anh là một Alpha, mà lúc tỉnh dậy, anh lại bị vị thư ký mỹ nhân trông nhu nhược mảnh khảnh đè trên giường lăn qua lăn lại tới mức chẳng còn mặt mũi nào.
Giang Vãn Lâu (cười nhẹ): "Sao? Anh không thích à?"
Úc Tiêu Niên: ...
【Mức độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: lỗi hệ thống, dữ liệu vượt quá giới hạn】
Mà, sự thật xảy ra vào đêm hôm đó là:
Một Alpha đang vào kỳ mẫn cảm như con bạch tuộc, ôm chặt lấy Giang Vãn Lâu không buông, miệng rên rỉ không ngừng: "Thích... cứu tôi với... xin em đừng bỏ tôi lại... tôi xin cậu..."
Vừa khóc, vừa dụi cái đầu rối mù vào cổ Beta nhà người ta.
Giang Vãn Lâu: "Tôi không làm 0."
Úc Tiêu Niên: "Tôi làm! Tôi có thể mà!!"
Một câu tóm tắt: "Sếp ơi, mức độ hảo cảm của anh đang nhảy Disco kìa!"
Lập ý: "Yêu quý từng khoảnh khắc của cuộc sống."
Giang Vãn Lâu là một Beta nhân viên văn phòng bình thường đến không thể bình thường hơn. Suốt ba năm, cậu cẩn thận, chăm chỉ, chuyên tâm trở thành thư ký hoàn hảo cho vị cấp trên Alpha mặt lạnh.
Cho đến một ngày nọ, mắt cậu hình như có chút vấn đề.
Trong cuộc họp thường kỳ, trên đỉnh đầu của vị cấp trên đang quay lưng lại với cậu bỗng hiện lên một hàng chữ nhỏ: 【Mức độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: -99】
Giang Vãn Lâu: ...?
Cuộc họp kết thúc, vị sếp quay đầu lại nhìn cậu: "Tuần sau đi công tác với tôi, một tuần."
【Mức độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: -20】
【Mức độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: 99】
Giang Vãn Lâu: .......??
Cấp trên: "Có vấn đề gì à?"
Giang Vãn Lâu: "Không, không vấn đề gì cả..."
Nhưng mà sếp à, trong đầu anh có thật sự ổn không đấy??
Từ hôm đó trở đi, Giang Vãn Lâu phát hiện mức độ hảo cảm của sếp mình còn thất thường hơn cả giá cổ phiếu trên thị trường.
Trực tiếp báo cáo công việc, độ hảo cảm +99. Đi ra ngoài pha cà phê, độ hảo cảm -50. Cùng nhau ăn trưa, độ hảo cảm +99. Nhưng vừa nghỉ trưa xong về lại văn phòng, thì độ hảo cảm lại -99.
Cứ như vậy mỗi ngày dao động lên xuống chóng cả mặt.
Giang Vãn Lâu (mệt mỏi): "Sếp à, trong lòng anh nuôi thỏ à? Sao có thể nhảy tới nhảy lui như thế?"
Úc Tiêu Niên, tổng tài cao lãnh trong truyền thuyết, đã thầm yêu cậu thư ký xinh đẹp nhà mình suốt ba năm. Ngoài mặt thì nghiêm túc, trong lòng thì gào khóc.
Thầm mến suốt ba năm trời, anh sớm xác định: tình đầu của mình e là sẽ chết non vì cậu Beta này đẹp thì có đẹp, nhưng đầu óc... chẳng hiểu chút phong tình gì cả.
Cho đến một ngày, anh phát hiện – mỹ nhân thư ký nhà mình cứ liên tục... lén nhìn anh.
Úc Tiêu Niên: "Trời cuối cùng cũng hiểu lòng tôi, tôi lại có hy vọng rồi!!!"
Thế nhưng, khi anh còn đang chuẩn bị tinh thần để phá vỡ lớp ngăn cách của "tình yêu đôi lứa", thì một sự việc ngoài ý muốn lại bất ngờ ập đến.
Tại một buổi tiệc rượu, Úc Tiêu Niên bị người hãm hại, rơi vào thời kỳ mẫn cảm, trong đầu hỗn loạn, ý thức mơ hồ.
Vậy mà Giang Vãn Lâu – mỹ nhân anh yêu thầm – lại không màng tất cả, nhất quyết ở lại phòng với anh.
Úc Tiêu Niên lúc đó: "Cậu ấy nhất định là rất yêu mình!"
Nhưng điều khiến anh hoảng hốt chính là...
Dù anh là một Alpha, mà lúc tỉnh dậy, anh lại bị vị thư ký mỹ nhân trông nhu nhược mảnh khảnh đè trên giường lăn qua lăn lại tới mức chẳng còn mặt mũi nào.
Giang Vãn Lâu (cười nhẹ): "Sao? Anh không thích à?"
Úc Tiêu Niên: ...
【Mức độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: lỗi hệ thống, dữ liệu vượt quá giới hạn】
Mà, sự thật xảy ra vào đêm hôm đó là:
Một Alpha đang vào kỳ mẫn cảm như con bạch tuộc, ôm chặt lấy Giang Vãn Lâu không buông, miệng rên rỉ không ngừng: "Thích... cứu tôi với... xin em đừng bỏ tôi lại... tôi xin cậu..."
Vừa khóc, vừa dụi cái đầu rối mù vào cổ Beta nhà người ta.
Giang Vãn Lâu: "Tôi không làm 0."
Úc Tiêu Niên: "Tôi làm! Tôi có thể mà!!"
Một câu tóm tắt: "Sếp ơi, mức độ hảo cảm của anh đang nhảy Disco kìa!"
Lập ý: "Yêu quý từng khoảnh khắc của cuộc sống."
Danh Sách Chương Mỹ Nhân B, Nhưng Là 1 Của Cấp Trên A TruyenChu
- #1Chương 1: ???
- #2Chương 2: Không phải ảo giác
- #3Chương 3: Muốn nói lại thôi
- #4Chương 4: Anh là ai?
- #5Chương 5: Úc tổng "Nóng trong người"
- #6Chương 6: Uỷ khuất
- #7Chương 7: Trà nghệ
- #8Chương 8: Không cần miễn cưỡng
- #9Chương 9: Tôi giúp cậu
- #10Chương 10: Trân quý sinh mệnh
- #11Chương 11: Khăn tay
- #12Chương 12: Bị khống chế
- #13Chương 13: Một người
- #14Chương 14: Trùng hợp
- #15Chương 15: Áp chế Pheromone
- #16Chương 16: Quá muộn
- #17Chương 17: Khống chế
- #18Chương 18: Vòng ức chế
- #19Chương 19: Kim ốc tàng kiều
- #20Chương 20: Cậu đã phạm sai lầm
- #21Chương 21: Chú cún ngoan
- #22Chương 22: Mạo phạm
- #23Chương 23: Kẻ đánh cược
- #24Chương 24: Nhẫn
- #25Chương 25: Kỳ mẫn cảm
- #26Chương 26: Tôi có thể
- #27Chương 27: Thống khổ cùng khát vọng
- #28Chương 28: Muốn đánh dấu cậu
- #29Chương 29: Ngoan nào!
- #30Chương 30: Tim như trống dội
- #31Chương 31: Đánh dấu lần hai
- #32Chương 32: Sưng rồi
- #33Chương 33: Cún con
- #34Chương 34: Không thích?
- #35Chương 35: Tự nguyện
- #36Chương 36: Tình yêu cuồng nhiệt đến dị dạng
- #37Chương 37: Trừng phạt
- #38Chương 38: Tuyên bố chủ quyền
- #39Chương 39: Độc nhất vô nhị
- #40Chương 40: Mất bình tĩnh
- #41Chương 41: Tái ngộ
- #42Chương 42: Anh cắn quá mạnh rồi!
- #43Chương 43: Trốn thoát
- #44Chương 44: Anh thích tôi
- #45Chương 45: Có thể đánh dấu một cái không?
- #46Chương 46: Hôn lễ
- #47Chương 47: "Liếm tới liếm lui"
- #48Chương 48: Bỏ cuộc
- #49Chương 49: "Của tôi"
- #50Chương 50: Khó chịu