
Còn tiếp
Mỹ Nhân Hệ Phật
74
Chương
0
Lượt xem
285100
Đề cử
Giới Thiệu Mỹ Nhân Hệ Phật Truyện Chữ
ĐÃ FIX ĐÚNG THỨ TỰ CHƯƠNG
Giới thiệu
1.
Sau khi chết đi rồi tỉnh lại, Lâu Tiêu nhận ra mình đã xuyên vào một quyển sách, trở thành nhân vật phụ xấu tính trong sách – em họ của nữ chính.
Đã vậy, cô còn bị gắn vào một hệ thống đáng yêu ngu ngốc vô cùng hèn mọn.
Thật sự rất rất rất hèn mọn:【Ký chủ đại nhân, ký chủ đi tỏ tình với nam chính đi mà? Quỳ xuống năn nỉ ký chủ đấy QAQ】
Lâu Tiêu: “Nếu tao không đi thì sao?”
Hệ thống:【Ký chủ không sao cả nhưng hệ thống sẽ bị thu về tiêu hủy QAQ】
Lâu Tiêu ngày ngày làm việc thiện: “Thôi được rồi.”
2.
Lần đầu tiên Luyện Vọng Thư gặp Lâu Tiêu là trong ngày sinh nhật của anh trai mình, nhóm người bước ra từ khách sạn, tình cờ gặp họ hàng của bạn gái anh ấy.
Đó là lần đầu tiên Luyện Vọng Thư gặp được “họ hàng cực phẩm” ngoài đời thực, trong lúc căng thẳng thay cho chị dâu tương lai, cậu cũng để ý đến một cô gái đứng ngơ ngác như đi vào cõi tiên gần đó.
Lần thứ hai gặp Lâu Tiêu, cô nàng mặt trắng bệch như tờ giấy tỏ tình với anh trai của cậu – trong khi thừa biết anh ấy đã có bạn gái.
Thế nên Luyện Vọng Thư vô cùng coi thường Lâu Tiêu.
Lần thứ ba gặp Lâu Tiêu, là trong ngày kỷ niệm thành lập trường, trên sân khấu. Hình như cô ấy bị mọi người lừa, sửng sốt một hồi mới tiến đến giữa sân khấu trong sự im lắng của hội trường rồi cầm micro hát ca khúc mà một bạn học khác vừa hát. Hát xong, cô bình tĩnh khom lưng, xuống khỏi sân khấu, không hề để ý đến những ánh mắt choáng ngợp vì giọng hát của mình phía dưới.
3.
Một ngày thật xa sau này, Luyện Vọng Thư ghen đến nóng ran ruột gan, không thể chịu nổi nữa, hỏi Lâu Tiêu: “Rốt cuộc cậu thích anh tôi ở điểm nào?”
Lâu Tiêu: “… Có hả?”
Luyện Vọng Thư: “…”
Giới thiệu
1.
Sau khi chết đi rồi tỉnh lại, Lâu Tiêu nhận ra mình đã xuyên vào một quyển sách, trở thành nhân vật phụ xấu tính trong sách – em họ của nữ chính.
Đã vậy, cô còn bị gắn vào một hệ thống đáng yêu ngu ngốc vô cùng hèn mọn.
Thật sự rất rất rất hèn mọn:【Ký chủ đại nhân, ký chủ đi tỏ tình với nam chính đi mà? Quỳ xuống năn nỉ ký chủ đấy QAQ】
Lâu Tiêu: “Nếu tao không đi thì sao?”
Hệ thống:【Ký chủ không sao cả nhưng hệ thống sẽ bị thu về tiêu hủy QAQ】
Lâu Tiêu ngày ngày làm việc thiện: “Thôi được rồi.”
2.
Lần đầu tiên Luyện Vọng Thư gặp Lâu Tiêu là trong ngày sinh nhật của anh trai mình, nhóm người bước ra từ khách sạn, tình cờ gặp họ hàng của bạn gái anh ấy.
Đó là lần đầu tiên Luyện Vọng Thư gặp được “họ hàng cực phẩm” ngoài đời thực, trong lúc căng thẳng thay cho chị dâu tương lai, cậu cũng để ý đến một cô gái đứng ngơ ngác như đi vào cõi tiên gần đó.
Lần thứ hai gặp Lâu Tiêu, cô nàng mặt trắng bệch như tờ giấy tỏ tình với anh trai của cậu – trong khi thừa biết anh ấy đã có bạn gái.
Thế nên Luyện Vọng Thư vô cùng coi thường Lâu Tiêu.
Lần thứ ba gặp Lâu Tiêu, là trong ngày kỷ niệm thành lập trường, trên sân khấu. Hình như cô ấy bị mọi người lừa, sửng sốt một hồi mới tiến đến giữa sân khấu trong sự im lắng của hội trường rồi cầm micro hát ca khúc mà một bạn học khác vừa hát. Hát xong, cô bình tĩnh khom lưng, xuống khỏi sân khấu, không hề để ý đến những ánh mắt choáng ngợp vì giọng hát của mình phía dưới.
3.
Một ngày thật xa sau này, Luyện Vọng Thư ghen đến nóng ran ruột gan, không thể chịu nổi nữa, hỏi Lâu Tiêu: “Rốt cuộc cậu thích anh tôi ở điểm nào?”
Lâu Tiêu: “… Có hả?”
Luyện Vọng Thư: “…”
Danh Sách Chương Mỹ Nhân Hệ Phật TruyenChu
- #1Chương 1: Kịch bản em họ phản diện download xong
- #2Chương 2: CPU của hệ thống hơi hơi nóng lên
- #3Chương 3: Ký chủ đại nhân, ký chủ còn giống hệ thống hơn cả hệ thống
- #4Chương 4: “Không phải là ‘mẹ nguyên chủ’, mà là mẹ tao.”
- #5Chương 5-1: Bình tĩnh cái mẹ gì! (1)
- #6Chương 5-2: Bình tĩnh cái mẹ gì! (2)
- #7Chương 6: “Tớ add WeChat của cậu được không?”
- #8Chương 7: Đôi mắt ấy vừa to vừa tròn, cứ như mắt mèo, chăm chú nhìn anh trai cậu (2)
- #9Chương 8-1: Vạn sự tùy duyên, không miễn cưỡng (1)
- #10Chương 8-2: Vạn sự tùy duyên, không miễn cưỡng (2)
- #11Chương 9: “Hát thử một bài tớ nghe đi.”
- #12Chương 10-1: Hoàn cảnh ghi hình vô cùng ác liệt (1)
- #13Chương 10-2: Hoàn cảnh ghi hình vô cùng ác liệt (2)
- #14Chương 11: Bài hát này, là “Hy vọng” danh xứng với thực
- #15Chương 12: “Gửi WeChat của Lâu Tiêu cho tao.”
- #16Chương 13: Một lúc lâu sau, trong không khí nhẹ nhàng vang lên một tiếng “chậc”
- #17Chương 14: Dù sao cũng là Thịnh Dực mất mặt
- #18Chương 15: Ngày nào cậu cũng ăn khuya, không béo à?
- #19Chương 16: Giọng nói này, sai sai
- #20Chương 17: Cậu cao với đẹp trai ghê ấy!
- #21Chương 18: Tớ khen cậu, cậu không vui à?
- #22Chương 19: Giọng Nói Này Sai Sai
- #23Chương 20: Cậu Cao Với Đẹp Trai Ghê Ấy!
- #24Chương 21: “Hay là… Em hát chị nghe một bài cho đỡ sợ nhé?”
- #25Chương 22: “Thịnh Dực nhờ cậu tới à?”
- #26Chương 23: “… Cậu ăn chun buộc tóc đấy à?”
- #27Chương 24: Rất nhiều người quên mất, xin lỗi không nhất định sẽ được tha thứ
- #28Chương 25
- #29Chương 26: “… Cậu Ăn Chun Buộc Tóc Đấy À”
- #30Chương 27: Rất Nhiều Người Quên Mất Xin Lỗi Không Nhất Định Sẽ Được Tha Thứ
- #31Chương 28: Cậu Đang Nén Nước Mắt Để Giảng Bài Cho Tớ Đấy À
- #32Chương 29: Không Cần Khoe Của Kiểu Thô Thiển Đến Mức Đấy Đâu
- #33Chương 30: Một hạt giống nho nhỏ
- #34Chương 31: Mùi Ghen Tuông Nồng Nặc Gấp Đôi Tràn Ngập Trong Góc Phòng Chỉ Có Ba Người Họ
- #35Chương 32: “cậu Thích Tớ Phải Không 1
- #36Chương 33: “cậu Thích Tớ Phải Không 2
- #37Chương 34: Một Hạt Giống Nho Nhỏ
- #38Chương 35: “chị Mày Dùng Bản Lĩnh Để Trêu Đùa Tình Cảm Người Ta Sao Lại Không Được Khoe”
- #39Chương 36: Sao Cô Đáng Yêu Thế
- #40Chương 37: Gửi Một Bức Ảnh Chụp Của Cậu Ngày Hôm Nay Sang Đây Cho Tớ Tớ Tặng Cậu Một Món Quà Bất Ngờ
- #41Chương 38: “rốt Cuộc Cậu Thích Anh Tôi Ở Điểm Nào”
- #42Chương 39: Cậu Có Muốn Cân Nhắc Lấy Tôi Trấn Trạch Luôn Không
- #43Chương 40: Dẫn Bạn Gái Cháu Về Nhà Mình Chơi 1
- #44Chương 41: Dẫn Bạn Gái Cháu Về Nhà Mình Chơi 2
- #45Chương 42: “thu Phí Rồi Mới Hát Buôn Bán Nhỏ Không Cho Ghi Nợ” 1
- #46Chương 43: “thu Phí Rồi Mới Hát Buôn Bán Nhỏ Không Cho Ghi Nợ” 2
- #47Chương 44: “xa Hoa Thật” 1
- #48Chương 45: “xa Hoa Thật” 2
- #49Chương 46: Đây Có Lẽ Là Sự Chênh Lệch Của Thế Giới
- #50Chương 47: Nhưng Nếu Người Không Tìm Đường Chết Thì Đã Chẳng Phải Là Người