
Còn tiếp
Mỹ Nhân Ốm Yếu Thích Giả Nai Chỉ Muốn Làm Sâu Lười
71
Chương
0
Lượt xem
281420
Đề cử
Giới Thiệu Mỹ Nhân Ốm Yếu Thích Giả Nai Chỉ Muốn Làm Sâu Lười Truyện Chữ
Tên gốc "Mệt mỏi quá chỉ muốn được anh trai phản diện ôm ngủ".
Phức Tranh xuyên thành mỹ nhân tuyệt sắc ốm yếu trong truyện quyền mưu. Nghe đồn rằng thân thể cậu mềm mại như liễu, dung nhan kiều diễm, đến nỗi vai ác tàn nhẫn như Du Hàn Châu và Thái tử điện hạ rắp tâm đoạt quyền đều phải tranh giành sứt đầu mẻ trán.
Du Hàn Châu là quyền thần phản diện đương triều, quan thanh thấy chỉ muốn mắng, quan tham gặp chỉ muốn chạy, thậm chí lão Hoàng đế già nua còn phải dựa vào hắn để giữ vững giang sơn. Phức Tranh vốn là thanh mai trúc mã của Thái tử, bị Thái tử đẩy đến bên cạnh Du Hàn Châu làm nội gián.
Nghe nói Du Hàn Châu đã yêu Phức Tranh ngay từ cái nhìn đầu tiên, dù bị phản bội cũng phải bắt cậu chết chung với mình. Còn Thái tử, từ khi dâng Phức Tranh cho Du Hàn Châu thì đêm ngày mong nhớ, chứng kiến cảnh cậu bỏ mạng, gã lập tức xem cậu như người trong mộng, suốt đời không thể quên.
Phức Tranh - người định sẵn phải chết: "Nhưng ta không muốn làm gì hết!"
Ta chỉ là một con sâu lười, chỉ muốn làm chiếc chăn nhỏ nằm dài trên giường mà thôi.
Thái tử bảo cậu quyến rũ Du Hàn Châu?
Cậu lập tức biến về bản thể của mình là tấm chăn nhỏ mềm mại ấm áp, hàng ngày quấn chặt lấy Du Hàn Châu, cọ cọ cơ bụng sáu múi, dựa vào việc hút dương khí để "sống tạm".
Thái tử muốn cậu truyền tin?
Thế là hôm nay cậu níu cổ Du Hàn Châu, "Mệt quá, muốn được anh trai ôm ngủ", ngày mai thì ngất trong lòng Du Hàn Châu, "Anh ơi, em đau tim quá", thiếu điều muốn cưỡi lên đầu Du Hàn Châu làm mưa làm gió.
Cuối cùng Thái tử gửi cho cậu một bức thư.
Phức Tranh xé một góc tờ giấy, tiện tay giấu dưới gối.
Đêm đó, Du Hàn Châu nắm chặt mảnh giấy, kéo mỹ nhân mềm mại vào lòng, ánh mắt u ám: "Chui đầu vào rọ?"
Phức Tranh ngáp dài, hai mắt ngấn nước: "Em đúng là nội gián, tên chó Thái tử kia ngày nào cũng rầy rà, bắt em làm cái này cái kia, mắc mớ gì? Hay là... anh giết em đi, diệt trừ hậu hoạn."
Chưa nói hết câu, Phức Tranh đã bị Du Hàn Châu siết chặt trong lòng, người nọ bóp nhẹ môi cậu, đe dọa: "Không được nói bậy, ta sẽ cho người xử lý ổn thỏa."
"..."
Tìm đường chết không thành, Phức Tranh dứt khoát nhắm mắt ngủ khò khò, nghĩ bụng, sớm muộn gì mình cũng phải chết vì tình.
Tuy nhiên, Phức Tranh đợi mãi, cuối cùng đến lúc định ngỏm cậu mới phát hiện...
Do hàng ngày hút dương khí từ Du Hàn Châu nên cậu đã sớm khỏi bệnh. Giang sơn giờ đã đổi thành họ Du. Cậu trở thành hồng nhan họa thủy mê hoặc Tân đế, còn bị giấu kín trong hoàng cung, Du Hàn Châu coi cậu như báu vật, không cho phép kẻ nào gặp cậu.
Muốn chết? Còn phải xem Du Hàn Châu sống được bao lâu rồi tính tiếp.
Giới thiệu truyện theo góc nhìn của công:
Không ai hay biết, Du Hàn Châu - kẻ quyền khuynh triều dã thực ra là một người xuất thân bần hàn.
Mùa đông năm ấy, hắn vừa thi đỗ trạng nguyên thì bị người khác mạo danh, hai bên xô xát qua lại bị áp giải đến cửa huyện nha, Du Hàn Châu tận mắt chứng kiến tên quan tham chó chết giết hại ông lão qua đường, nhưng không ai dám đứng ra đòi lại công lý.
Đó là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của thế gian.
Giữa đêm khuya tuyết trắng mù mịt, thời điểm gần như sắp chết cóng, đột nhiên có một cục bông nhỏ mềm mại thơm tho, lao thẳng vào lòng hắn, rồi lén lút biến đôi tay nhỏ bé thành một góc chăn quen thuộc để chứng minh rằng nó còn có thể sưởi ấm.
Lúc đó, Du Hàn Châu nghĩ, đây đúng là tiểu yêu ngốc nhất trên đời.
Thế nhưng, nếu có thể sống sót, hắn nhất định sẽ ôm chặt nhóc chăn nhỏ này vào lòng, không cho nó ra ngoài sưởi ấm ai nữa.
Ai ngờ khi tỉnh dậy, trong lòng lại chẳng có gì cả.
Cho đến một ngày trở thành Thừa tướng đứng đầu Nội các, hắn lại thấy nhóc chăn nhỏ năm xưa đang ở bên cạnh Thái tử...
Thụ: Mỹ nhân mềm mại yêu kiều cực kỳ lười biếng.
Công: Lòng mang chí lớn điên cuồng yêu thương thụ.
Lưu ý:
● Thụ là tiểu yêu - nguyên hình là chiếc chăn bông (mền) nhỏ, nên công hay gọi ẻm là tiểu yêu chăn bông.
● Thời niên thiếu công từng chết đi sống lại hai lần nên ảnh không phải là người bình thường, sẽ không già không chết, luôn giữ hình dạng thanh niên.
● Thụ đẹp, tác giả tả thụ đẹp rất nhiều, chống chỉ định với những bạn không thích mỹ nhân thụ ạ.
Phức Tranh xuyên thành mỹ nhân tuyệt sắc ốm yếu trong truyện quyền mưu. Nghe đồn rằng thân thể cậu mềm mại như liễu, dung nhan kiều diễm, đến nỗi vai ác tàn nhẫn như Du Hàn Châu và Thái tử điện hạ rắp tâm đoạt quyền đều phải tranh giành sứt đầu mẻ trán.
Du Hàn Châu là quyền thần phản diện đương triều, quan thanh thấy chỉ muốn mắng, quan tham gặp chỉ muốn chạy, thậm chí lão Hoàng đế già nua còn phải dựa vào hắn để giữ vững giang sơn. Phức Tranh vốn là thanh mai trúc mã của Thái tử, bị Thái tử đẩy đến bên cạnh Du Hàn Châu làm nội gián.
Nghe nói Du Hàn Châu đã yêu Phức Tranh ngay từ cái nhìn đầu tiên, dù bị phản bội cũng phải bắt cậu chết chung với mình. Còn Thái tử, từ khi dâng Phức Tranh cho Du Hàn Châu thì đêm ngày mong nhớ, chứng kiến cảnh cậu bỏ mạng, gã lập tức xem cậu như người trong mộng, suốt đời không thể quên.
Phức Tranh - người định sẵn phải chết: "Nhưng ta không muốn làm gì hết!"
Ta chỉ là một con sâu lười, chỉ muốn làm chiếc chăn nhỏ nằm dài trên giường mà thôi.
Thái tử bảo cậu quyến rũ Du Hàn Châu?
Cậu lập tức biến về bản thể của mình là tấm chăn nhỏ mềm mại ấm áp, hàng ngày quấn chặt lấy Du Hàn Châu, cọ cọ cơ bụng sáu múi, dựa vào việc hút dương khí để "sống tạm".
Thái tử muốn cậu truyền tin?
Thế là hôm nay cậu níu cổ Du Hàn Châu, "Mệt quá, muốn được anh trai ôm ngủ", ngày mai thì ngất trong lòng Du Hàn Châu, "Anh ơi, em đau tim quá", thiếu điều muốn cưỡi lên đầu Du Hàn Châu làm mưa làm gió.
Cuối cùng Thái tử gửi cho cậu một bức thư.
Phức Tranh xé một góc tờ giấy, tiện tay giấu dưới gối.
Đêm đó, Du Hàn Châu nắm chặt mảnh giấy, kéo mỹ nhân mềm mại vào lòng, ánh mắt u ám: "Chui đầu vào rọ?"
Phức Tranh ngáp dài, hai mắt ngấn nước: "Em đúng là nội gián, tên chó Thái tử kia ngày nào cũng rầy rà, bắt em làm cái này cái kia, mắc mớ gì? Hay là... anh giết em đi, diệt trừ hậu hoạn."
Chưa nói hết câu, Phức Tranh đã bị Du Hàn Châu siết chặt trong lòng, người nọ bóp nhẹ môi cậu, đe dọa: "Không được nói bậy, ta sẽ cho người xử lý ổn thỏa."
"..."
Tìm đường chết không thành, Phức Tranh dứt khoát nhắm mắt ngủ khò khò, nghĩ bụng, sớm muộn gì mình cũng phải chết vì tình.
Tuy nhiên, Phức Tranh đợi mãi, cuối cùng đến lúc định ngỏm cậu mới phát hiện...
Do hàng ngày hút dương khí từ Du Hàn Châu nên cậu đã sớm khỏi bệnh. Giang sơn giờ đã đổi thành họ Du. Cậu trở thành hồng nhan họa thủy mê hoặc Tân đế, còn bị giấu kín trong hoàng cung, Du Hàn Châu coi cậu như báu vật, không cho phép kẻ nào gặp cậu.
Muốn chết? Còn phải xem Du Hàn Châu sống được bao lâu rồi tính tiếp.
Giới thiệu truyện theo góc nhìn của công:
Không ai hay biết, Du Hàn Châu - kẻ quyền khuynh triều dã thực ra là một người xuất thân bần hàn.
Mùa đông năm ấy, hắn vừa thi đỗ trạng nguyên thì bị người khác mạo danh, hai bên xô xát qua lại bị áp giải đến cửa huyện nha, Du Hàn Châu tận mắt chứng kiến tên quan tham chó chết giết hại ông lão qua đường, nhưng không ai dám đứng ra đòi lại công lý.
Đó là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của thế gian.
Giữa đêm khuya tuyết trắng mù mịt, thời điểm gần như sắp chết cóng, đột nhiên có một cục bông nhỏ mềm mại thơm tho, lao thẳng vào lòng hắn, rồi lén lút biến đôi tay nhỏ bé thành một góc chăn quen thuộc để chứng minh rằng nó còn có thể sưởi ấm.
Lúc đó, Du Hàn Châu nghĩ, đây đúng là tiểu yêu ngốc nhất trên đời.
Thế nhưng, nếu có thể sống sót, hắn nhất định sẽ ôm chặt nhóc chăn nhỏ này vào lòng, không cho nó ra ngoài sưởi ấm ai nữa.
Ai ngờ khi tỉnh dậy, trong lòng lại chẳng có gì cả.
Cho đến một ngày trở thành Thừa tướng đứng đầu Nội các, hắn lại thấy nhóc chăn nhỏ năm xưa đang ở bên cạnh Thái tử...
Thụ: Mỹ nhân mềm mại yêu kiều cực kỳ lười biếng.
Công: Lòng mang chí lớn điên cuồng yêu thương thụ.
Lưu ý:
● Thụ là tiểu yêu - nguyên hình là chiếc chăn bông (mền) nhỏ, nên công hay gọi ẻm là tiểu yêu chăn bông.
● Thời niên thiếu công từng chết đi sống lại hai lần nên ảnh không phải là người bình thường, sẽ không già không chết, luôn giữ hình dạng thanh niên.
● Thụ đẹp, tác giả tả thụ đẹp rất nhiều, chống chỉ định với những bạn không thích mỹ nhân thụ ạ.
Danh Sách Chương Mỹ Nhân Ốm Yếu Thích Giả Nai Chỉ Muốn Làm Sâu Lười TruyenChu
- #1Chương 1: Thái tử thích người dịu dàng như công tử
- #2Chương 2: Trở thành một kẻ làm ấm giường?
- #3Chương 3: Nếu có thể sống, ai lại muốn chết chứ?
- #4Chương 4: Đại nhân đã cứu Thế tử rồi
- #5Chương 5: Còn luôn miệng gọi bổn tướng là kẻ xấu
- #6Chương 6: Ngươi đang giấu ta?
- #7Chương 7: Ngươi nghĩ rằng hắn sẽ tự gieo họa cho mình?
- #8Chương 8: Không thì ta không vui đâu
- #9Chương 9: Nóng lòng muốn gặp mỹ nhân?
- #10Chương 10: Tiểu tổ tông của huynh cần được bảo vệ
- #11Chương 11: Có phải lúc nãy huynh giận không?
- #12Chương 12: Ta thấy em đáng yêu
- #13Chương 13: Huynh còn lén sờ mặt ta
- #14Chương 14: Nói ta nghe, vì sao không vui?
- #15Chương 15: Huynh chỉ đang dỗ ta thôi
- #16Chương 16: Không đâu, đi theo ta rất an toàn
- #17Chương 17: Cất giấu mỹ nhân?
- #18Chương 18: Tên nghịch tử đó chỉ biết lấy lòng trẫm
- #19Chương 19: Tối nay huynh ấy có đến không?
- #20Chương 20: Nụ hôn cứu rỗi
- #21Chương 21: Ánh trăng sà vào lòng ta
- #22Chương 22: Là ta có suy nghĩ không đứng đắn với em
- #23Chương 23: Không hôn chỗ này, vậy thì hôn chỗ nào?
- #24Chương 24: Tranh Tranh ngoan ngoãn của ta
- #25Chương 25: Không sợ ta bắt nạt em sao?
- #26Chương 26: Hóa thành chăn nhỏ sờ cơ bụng
- #27Chương 27: Trong mắt ta, em chính là điều tốt đẹp nhất
- #28Chương 28: Bảo vệ em, nhấc em lên cao
- #29Chương 29: Hiện tại em ở bên ta, vậy là đủ rồi
- #30Chương 30: Đôi chân này sẽ kẹp chặt lấy eo ta
- #31Chương 31: Ai sẽ nghĩ Tranh Tranh là đứa trẻ hư?
- #32Chương 32: Chẳng lẽ là vì yêu thầm Du Hàn Châu?
- #33Chương 33: Có phải bụng em xẹp rồi không?
- #34Chương 34: Tranh Tranh là một tiểu hồ ly bằng giấy
- #35Chương 35: Sao anh cứ hôn em hoài thế?
- #36Chương 36: Ham muốn chiếm hữu
- #37Chương 37: Quên rồi sao, nhóc lừa đảo?
- #38Chương 38: Tranh Tranh thích không?
- #39Chương 39: Chỉ riêng em, tuyệt đối không được
- #40Chương 40: Anh là người duy nhất khiến em cảm thấy an toàn
- #41Chương 41: Bổn tướng chỉ muốn bắt nạt em một lần ở tửu lâu này thôi
- #42Chương 42: Anh là đồ biến thái!
- #43Chương 43: Bị nhốt ở Đông cung vui lắm phải không?
- #44Chương 44: Nào, Tranh Tranh, viết cho ta xem
- #45Chương 45: Tranh Tranh phải được người ta nâng niu ở bất kỳ đâu
- #46Chương 46: Nhưng làm em khóc là ta sai
- #47Chương 47: Em không cho bổn tướng chút quyền được giận sao?
- #48Chương 48: Bé chăn bông nhỏ, có muốn bái ta làm sư phụ không?
- #49Chương 49: Tranh Tranh tròn mười tám rồi
- #50Chương 50: Đại nhân nên biết tiết chế hơn