
Còn tiếp
Nấc Thang Lên Cung Trăng - Mật Nguyệt
117
Chương
0
Lượt xem
284355
Đề cử
Giới Thiệu Nấc Thang Lên Cung Trăng - Mật Nguyệt Truyện Chữ
"Là khuyên rốn à? Anh có khuyên rốn sao?" Nguyệt Thời Ninh không khỏi nhìn anh với ánh mắt khác, con trai mà đeo khuyên tai thôi cũng đã không tránh khỏi bị người ta bàn tán.
Giản Tiêu chỉ "Ừ" một tiếng, đồng thời nhón chân đổi sang số cao hơn cho xe.
Họ phóng nhanh ra khỏi đường vành đai, khoảng cách giữa các xe dần giãn ra, rời khỏi thành phố, tầm nhìn cũng theo đó mà rộng mở hơn.
Gió cuối xuân dịu nhẹ, len lỏi vào ống tay áo, lướt qua làn da ẩn dưới lớp vải, rồi lặng lẽ thoát ra qua những kẽ hở.
"Chúng ta đang đi nhanh bao nhiêu?" Cậu không thể nhìn rõ bảng đồng hồ.
"40 dặm." Giản Tiêu đáp.
Trong không trung qua lăng kính bảo hộ, những đám mây trắng mờ ảo như đang lao tới trước mặt, sức cản của gió đánh vào khắp người, khiến cậu nhớ đến những chú chim hải âu cố sức bay thấp trên mặt biển trước khi bão đến.
Nguyệt Thời Ninh nhắm mắt lại, đẩy kính gió lên, hít sâu ngửi mùi nắng, khí thải và cả hương nước xả vải thoang thoảng từ cổ áo của Giản Tiêu trong không khí loãng, qua lớp găng tay và mồ hôi ẩm ướt nơi lòng bàn tay mà cảm nhận nhiệt độ của người kia. Chuyến đi vừa mới bắt đầu, vậy mà cậu đã mong chờ lần tiếp theo, nhưng liệu giữa họ có "lần tiếp theo" hay không, vẫn chưa ai biết.
"Có thể nhanh thêm chút nữa không." Cậu hỏi.
Âm thanh của tốc độ gia tăng thay Giản Tiêu trả lời, Nguyệt Thời Ninh không mở mắt, không thấy con đường phía trước, chỉ mơ hồ cảm giác như họ sắp rời khỏi mặt đất.
Cậu buông Giản Tiêu ra, từ từ dang rộng hai cánh tay sang hai bên.
"Giống như đang bay vậy..."
Giản Tiêu kiên nhẫn chờ, rồi nắm lấy tay cậu ấn trở lại eo mình: "Đừng bay nữa, ôm chặt vào."
——————————
˙⋆✮ Là do thấy sắc nảy lòng tham hay là lâu ngày sinh tình? ✮⋆˙
Mỹ công x Dịu dàng anh tuấn thụ
Nguyệt Thời Ninh là công, Giản Tiêu là thụ
Công là người mẫu cực kì đẹp, mắt xanh da trắng, không phải con lai mà là mắc chứng bạch tạng, thị lực rất thấp. Thụ là cậu ấm nhà giàu, nhà mặt phố bố làm to, thích lái xe máy, lướt sóng, bay dù lượn. Cảm xúc của hai người ổn định, không mềm không yếu không bị điên.
Tag: Đôi bên thầm mến / Tình đầu ý hợp / Góc nhìn cả hai phía
Giản Tiêu chỉ "Ừ" một tiếng, đồng thời nhón chân đổi sang số cao hơn cho xe.
Họ phóng nhanh ra khỏi đường vành đai, khoảng cách giữa các xe dần giãn ra, rời khỏi thành phố, tầm nhìn cũng theo đó mà rộng mở hơn.
Gió cuối xuân dịu nhẹ, len lỏi vào ống tay áo, lướt qua làn da ẩn dưới lớp vải, rồi lặng lẽ thoát ra qua những kẽ hở.
"Chúng ta đang đi nhanh bao nhiêu?" Cậu không thể nhìn rõ bảng đồng hồ.
"40 dặm." Giản Tiêu đáp.
Trong không trung qua lăng kính bảo hộ, những đám mây trắng mờ ảo như đang lao tới trước mặt, sức cản của gió đánh vào khắp người, khiến cậu nhớ đến những chú chim hải âu cố sức bay thấp trên mặt biển trước khi bão đến.
Nguyệt Thời Ninh nhắm mắt lại, đẩy kính gió lên, hít sâu ngửi mùi nắng, khí thải và cả hương nước xả vải thoang thoảng từ cổ áo của Giản Tiêu trong không khí loãng, qua lớp găng tay và mồ hôi ẩm ướt nơi lòng bàn tay mà cảm nhận nhiệt độ của người kia. Chuyến đi vừa mới bắt đầu, vậy mà cậu đã mong chờ lần tiếp theo, nhưng liệu giữa họ có "lần tiếp theo" hay không, vẫn chưa ai biết.
"Có thể nhanh thêm chút nữa không." Cậu hỏi.
Âm thanh của tốc độ gia tăng thay Giản Tiêu trả lời, Nguyệt Thời Ninh không mở mắt, không thấy con đường phía trước, chỉ mơ hồ cảm giác như họ sắp rời khỏi mặt đất.
Cậu buông Giản Tiêu ra, từ từ dang rộng hai cánh tay sang hai bên.
"Giống như đang bay vậy..."
Giản Tiêu kiên nhẫn chờ, rồi nắm lấy tay cậu ấn trở lại eo mình: "Đừng bay nữa, ôm chặt vào."
——————————
˙⋆✮ Là do thấy sắc nảy lòng tham hay là lâu ngày sinh tình? ✮⋆˙
Mỹ công x Dịu dàng anh tuấn thụ
Nguyệt Thời Ninh là công, Giản Tiêu là thụ
Công là người mẫu cực kì đẹp, mắt xanh da trắng, không phải con lai mà là mắc chứng bạch tạng, thị lực rất thấp. Thụ là cậu ấm nhà giàu, nhà mặt phố bố làm to, thích lái xe máy, lướt sóng, bay dù lượn. Cảm xúc của hai người ổn định, không mềm không yếu không bị điên.
Tag: Đôi bên thầm mến / Tình đầu ý hợp / Góc nhìn cả hai phía
Danh Sách Chương Nấc Thang Lên Cung Trăng - Mật Nguyệt TruyenChu
- #1Chương 1: Vịt Koduck
- #2Chương 2: Dòng sông xanh
- #3Chương 3: Kỳ nghỉ lấp lánh
- #4Chương 4: Kiêu ngạo
- #5Chương 5: Vong ân bội nghĩa
- #6Chương 6: Bí mật
- #7Chương 7: Cơm nắm lưỡi bò vị miso
- #8Chương 8: Bữa ăn thanh xuân
- #9Chương 9: Giả Thuyết Biophilia
- #10Chương 10: Wonderful time
- #11Chương 11: Nhãn dán
- #12Chương 12: Nhất kỳ nhất hội
- #13Chương 13: Tú sắc khả xan
- #14Chương 14: Tinh thần hợp đồng
- #15Chương 15: Đó là moah moa không phải hôn môi
- #16Chương 16: Tôi đâu có ba mẹ
- #17Chương 17: Khách Hàng
- #18Chương 18: Sợ bóng sợ gió
- #19Chương 19: Sao băng
- #20Chương 20: Hợp Đồng Quảng Cáo
- #21Chương 21: Vật đổi sao dời
- #22Chương 22: "Cái con mẹ nó..." Trâu Nhất Hạo vừa định chửi thì đột nhiên nhận ra người trước mặt, "M*... Là mày, cái thằng l?
- #23Chương 23: Moon Away
- #24Chương 24: Vũ khí giết người
- #25Chương 25: Cảm cúm mùa hè
- #26Chương 26: Trợ lý một ngày
- #27Chương 27: Chốn Danh Lợi
- #28Chương 28: Thiên thần
- #29Chương 29: Thời kỳ ủ bệnh
- #30Chương 30: Bánh soufflé quả sung
- #31Chương 31: Nghe thấy tiếng lách cách trong bếp, Đới Hoan Hoan dụi mắt ngái ngủ, đi ra: "Sao không ngủ mà lại dậy? Em đang làm gì th
- #32Chương 32: Shining
- #33Chương 33: Kỳ nghỉ
- #34Chương 34: Paris Sweetheart
- #35Chương 35: Tình yêu không thể dự đoán trước
- #36Chương 36: Cơn bão đến muộn
- #37Chương 37: Ánh trăng rất đẹp, gió cũng dịu dàng
- #38Chương 38: Nghệ thuật tiếp khách
- #39Chương 39: Phép màu khiến thế giới trở nên đáng yêu hơn
- #40Chương 40: Bạn trai
- #41Chương 41: Thích ngọt
- #42Chương 42: Nhà tư bản
- #43Chương 43: Có người thích
- #44Chương 44: Không được dụi mắt
- #45Chương 45: Đụng phải
- #46Chương 46: Không thân
- #47Chương 47: Khu vực cảm động
- #48Chương 48: Mỗi người nhường một bước
- #49Chương 49: Di chứng
- #50Chương 50: Hoàng Hôn Như Tranh