
Tạm dừng
Năm Đói Bị Ruồng Bỏ, Không Sao Ta Có Lương Thực
212
Chương
0
Lượt xem
278299
Đề cử
Giới Thiệu Năm Đói Bị Ruồng Bỏ, Không Sao Ta Có Lương Thực Truyện Chữ
Thể Loại: Cổ đại - Điền Văn - Làm Giàu - Hệ thống
Văn án:
"Leng keng! Chúc mừng ký chủ, đã kích hoạt thành công 'Hệ thống Làm giàu của Phụ nữ Bị Ruồng bỏ Điên Cuồng'!"
Cái gì? Xuyên không rồi sao?! Vừa mở mắt, nàng đã trở thành người vợ bị ruồng bỏ đáng thương, bị nương chồng ghét bỏ, bị phu quân Tú tài lạnh nhạt, thậm chí còn bị hãm hại gán ghép cho gã góa vợ trong thôn để hủy hoại sự trong sạch! Hừ, chuyện này cũng có thể chấp nhận sao?
Tính khí nóng nảy của ta đây, không phục thì cứ đến mà thử! Chưa đợi nàng ra tay, gã góa vợ kia đã khom lưng, ôm chặt lấy chỗ hiểm, co giò bỏ chạy mất...
“Không phải muốn hủy hoại sự trong sạch của ta sao? Đến đây đi!" Nương chồng mắng nàng tham ăn lười làm, muốn hưu thê?
Được thôi, nàng liền trực tiếp giết con gà mái đẻ trứng trong nhà, máu tươi văng tung tóe khắp người bà ta. "Hưu thê hay là hòa li?" Nàng xách con dao bầu còn rỏ máu, cười đến lạnh người. "Hòa li! Lập tức hòa li!" Phu quân Tú tài sợ đến mức tè cả ra quần, vội vã ký giấy hòa li. Từ đó về sau, nàng mở ra con đường làm giàu điên cuồng của mình! Trồng trọt ư? Không cần, tỷ đây muốn mở tửu lầu.
Nuôi gà ư? Không, tỷ đây muốn bao trọn cả ngọn núi, cùng cả thôn cùng nhau làm giàu. Người trong thôn nói nàng bị điên. Đúng là điên thật, điên vì ngày nào cũng đếm tiền đến mức phát rồ. "Nương tử, theo Tướng công về nhà đi.” “Chó dại từ đâu đến thế?"
Văn án:
"Leng keng! Chúc mừng ký chủ, đã kích hoạt thành công 'Hệ thống Làm giàu của Phụ nữ Bị Ruồng bỏ Điên Cuồng'!"
Cái gì? Xuyên không rồi sao?! Vừa mở mắt, nàng đã trở thành người vợ bị ruồng bỏ đáng thương, bị nương chồng ghét bỏ, bị phu quân Tú tài lạnh nhạt, thậm chí còn bị hãm hại gán ghép cho gã góa vợ trong thôn để hủy hoại sự trong sạch! Hừ, chuyện này cũng có thể chấp nhận sao?
Tính khí nóng nảy của ta đây, không phục thì cứ đến mà thử! Chưa đợi nàng ra tay, gã góa vợ kia đã khom lưng, ôm chặt lấy chỗ hiểm, co giò bỏ chạy mất...
“Không phải muốn hủy hoại sự trong sạch của ta sao? Đến đây đi!" Nương chồng mắng nàng tham ăn lười làm, muốn hưu thê?
Được thôi, nàng liền trực tiếp giết con gà mái đẻ trứng trong nhà, máu tươi văng tung tóe khắp người bà ta. "Hưu thê hay là hòa li?" Nàng xách con dao bầu còn rỏ máu, cười đến lạnh người. "Hòa li! Lập tức hòa li!" Phu quân Tú tài sợ đến mức tè cả ra quần, vội vã ký giấy hòa li. Từ đó về sau, nàng mở ra con đường làm giàu điên cuồng của mình! Trồng trọt ư? Không cần, tỷ đây muốn mở tửu lầu.
Nuôi gà ư? Không, tỷ đây muốn bao trọn cả ngọn núi, cùng cả thôn cùng nhau làm giàu. Người trong thôn nói nàng bị điên. Đúng là điên thật, điên vì ngày nào cũng đếm tiền đến mức phát rồ. "Nương tử, theo Tướng công về nhà đi.” “Chó dại từ đâu đến thế?"
Danh Sách Chương Năm Đói Bị Ruồng Bỏ, Không Sao Ta Có Lương Thực TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50