
Còn tiếp
Nàng Là Ánh Sáng Rực Rỡ Chốn Nhân Gian
46
Chương
0
Lượt xem
278687
Đề cử
Giới Thiệu Nàng Là Ánh Sáng Rực Rỡ Chốn Nhân Gian Truyện Chữ
Ta bị phủ Tể tướng dùng loạn côn đánh đuổi ra khỏi cửa, khi thân mang trọng bệnh, sắp không qua khỏi giữa cơn mưa lớn, thì một thư sinh đã nhặt ta về nhà.
Hắn chẳng chê ta dơ dáy cũng chẳng bảo ta ngu ngốc, chỉ lặng lẽ chăm sóc ta, còn giống người câm hơn cả ta.
Thương thế vừa lành, ta định cáo biệt thư sinh, hắn lại ra ngoài sắm sửa hành lý giúp ta, nhưng suốt một đêm cũng chẳng trở về.
Ta đi tìm hắn, mới phát hiện hắn bị người đánh gãy cả hai chân, ném bên đường chờ c.h.ế.t.
Hắn trông thấy ta, thoáng ngây dại một khắc, trên mặt lộ ra mấy phần tiếc nuối.
"Chi Chi, sao nàng chưa đi? Nàng nên đi rồi mới phải."
Ta cũng muốn hỏi, vì cớ chi ta vẫn chưa đi?
E rằng trong lòng còn sót lại hai phần lương thiện, khiến bước chân chẳng nhấc nổi, chẳng tránh khỏi thị phi.
Ta lôi hắn về nhà, tận tình chăm sóc.
Chẳng bao lâu, hắn bình phục. Cả ta lẫn hắn đều chẳng nhắc đến chuyện rời đi nữa.
Về sau, hắn đỗ đầu bảng vàng, trong điện thí được phong làm Trạng nguyên, sắp sửa công thành danh toại.
Thế mà hắn lại quỳ xin bệ hạ tra xét tận tường vụ án phế thái tử năm xưa.
Bệ hạ nổi giận, tống hắn vào ngục, đày ra biên cương.
Ta không có tiền, chẳng thể vào ngục, chỉ đành đứng đợi ngoài cửa thành, mong được gặp hắn, để hỏi cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Song từ bình minh đến hoàng hôn, ta cũng chẳng đợi được hắn.
Về sau nữa, ta tiến cung, trở thành thư đồng bên cạnh Ngũ công chúa.
Lúc ấy ta mới hay, năm đó trong ngục có một thư sinh, lấy cái c.h.ế.t để tỏ lòng trung thành, đập đầu c.h.ế.t trên bức tường dính đầy m.á.u trong ngục, nên dĩ nhiên không có sai dịch nào áp giải phạm nhân ra khỏi cửa thành.
Hắn chẳng chê ta dơ dáy cũng chẳng bảo ta ngu ngốc, chỉ lặng lẽ chăm sóc ta, còn giống người câm hơn cả ta.
Thương thế vừa lành, ta định cáo biệt thư sinh, hắn lại ra ngoài sắm sửa hành lý giúp ta, nhưng suốt một đêm cũng chẳng trở về.
Ta đi tìm hắn, mới phát hiện hắn bị người đánh gãy cả hai chân, ném bên đường chờ c.h.ế.t.
Hắn trông thấy ta, thoáng ngây dại một khắc, trên mặt lộ ra mấy phần tiếc nuối.
"Chi Chi, sao nàng chưa đi? Nàng nên đi rồi mới phải."
Ta cũng muốn hỏi, vì cớ chi ta vẫn chưa đi?
E rằng trong lòng còn sót lại hai phần lương thiện, khiến bước chân chẳng nhấc nổi, chẳng tránh khỏi thị phi.
Ta lôi hắn về nhà, tận tình chăm sóc.
Chẳng bao lâu, hắn bình phục. Cả ta lẫn hắn đều chẳng nhắc đến chuyện rời đi nữa.
Về sau, hắn đỗ đầu bảng vàng, trong điện thí được phong làm Trạng nguyên, sắp sửa công thành danh toại.
Thế mà hắn lại quỳ xin bệ hạ tra xét tận tường vụ án phế thái tử năm xưa.
Bệ hạ nổi giận, tống hắn vào ngục, đày ra biên cương.
Ta không có tiền, chẳng thể vào ngục, chỉ đành đứng đợi ngoài cửa thành, mong được gặp hắn, để hỏi cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Song từ bình minh đến hoàng hôn, ta cũng chẳng đợi được hắn.
Về sau nữa, ta tiến cung, trở thành thư đồng bên cạnh Ngũ công chúa.
Lúc ấy ta mới hay, năm đó trong ngục có một thư sinh, lấy cái c.h.ế.t để tỏ lòng trung thành, đập đầu c.h.ế.t trên bức tường dính đầy m.á.u trong ngục, nên dĩ nhiên không có sai dịch nào áp giải phạm nhân ra khỏi cửa thành.
Danh Sách Chương Nàng Là Ánh Sáng Rực Rỡ Chốn Nhân Gian TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36: Hoàn
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46