
Còn tiếp
Nàng Thiếp Bỏ Trốn - Lục Đậu Hồng Thang
188
Chương
0
Lượt xem
277910
Đề cử
Giới Thiệu Nàng Thiếp Bỏ Trốn - Lục Đậu Hồng Thang Truyện Chữ
Đan Tuệ vốn là tiểu thiếp của một phú thương, làm cái việc của tiểu thiếp, nhưng lại mang danh phận của nha hoàn.
Mắt thấy phú thương bệnh tật ốm yếu, chẳng còn sống được bao lâu, phú thương vừa qua đời, nàng hoặc là bị công tử thiếu gia ăn chơi trác táng kia đùa bỡn, hoặc là bị đuổi bán đi. Với nhan sắc của nàng, một khi mất đi sự che chở, rốt cuộc sẽ phải bước lên con đường phong trần, trở thành một món đồ chơi bị giày vò.
Bởi vậy, nhân lúc phú thương còn thoi thóp hơi tàn, nàng như con ruồi mất đầu, khắp nơi tìm cách luồn cúi, tìm kiếm chỗ dựa mới.
Ngày nọ, quý phủ mới có thêm một hộ vệ, nghe nói là một đao khách hành tẩu giang hồ.
Võ nghệ cao cường = có thể mang nàng bỏ trốn.
Không nơi nương tựa = không sợ lời đàm tiếu.
Kiếm được không ít bạc = có thể mua hộ tịch cho nàng.
Chính là hắn rồi, Đan Tuệ bắt đầu suy tính làm sao để thu phục hắn.
……………….
Hàn Ất là một đao khách lấy bốn bể làm nhà, người thân bạn bè đều đã đoạn tuyệt, tính tình lạnh lùng, sống cũng tùy hứng, luôn luôn là kiếm nhiều tiêu nhiều, kiếm ít tiêu ít.
Khi đi ngang qua thành Bình Giang thì bạc trên người đã cạn. Hắn tùy tiện nhận một công việc giá cao, làm hộ vệ cho một thương nhân buôn vải.
Nhưng nào ngờ nam chủ nhân trong phủ nhìn trúng võ nghệ của hắn, mà các tiểu thiếp trong hậu viện của hắn ta lại nhìn trúng da thịt của hắn, từng người từng người ám chỉ muốn theo hắn phiêu bạt giang hồ…
Hắn cực kỳ chán ghét, nhất là còn có một tiểu nương tử xinh đẹp luôn không ngừng đến xem náo nhiệt, bản thân nàng rõ ràng đang bị hổ sói rình rập, lại hình như chẳng hề hay biết.
Thật đúng là thỏ cười sói rơi vào ổ cáo, đồ ngốc nghếch.
Mắt thấy phú thương bệnh tật ốm yếu, chẳng còn sống được bao lâu, phú thương vừa qua đời, nàng hoặc là bị công tử thiếu gia ăn chơi trác táng kia đùa bỡn, hoặc là bị đuổi bán đi. Với nhan sắc của nàng, một khi mất đi sự che chở, rốt cuộc sẽ phải bước lên con đường phong trần, trở thành một món đồ chơi bị giày vò.
Bởi vậy, nhân lúc phú thương còn thoi thóp hơi tàn, nàng như con ruồi mất đầu, khắp nơi tìm cách luồn cúi, tìm kiếm chỗ dựa mới.
Ngày nọ, quý phủ mới có thêm một hộ vệ, nghe nói là một đao khách hành tẩu giang hồ.
Võ nghệ cao cường = có thể mang nàng bỏ trốn.
Không nơi nương tựa = không sợ lời đàm tiếu.
Kiếm được không ít bạc = có thể mua hộ tịch cho nàng.
Chính là hắn rồi, Đan Tuệ bắt đầu suy tính làm sao để thu phục hắn.
……………….
Hàn Ất là một đao khách lấy bốn bể làm nhà, người thân bạn bè đều đã đoạn tuyệt, tính tình lạnh lùng, sống cũng tùy hứng, luôn luôn là kiếm nhiều tiêu nhiều, kiếm ít tiêu ít.
Khi đi ngang qua thành Bình Giang thì bạc trên người đã cạn. Hắn tùy tiện nhận một công việc giá cao, làm hộ vệ cho một thương nhân buôn vải.
Nhưng nào ngờ nam chủ nhân trong phủ nhìn trúng võ nghệ của hắn, mà các tiểu thiếp trong hậu viện của hắn ta lại nhìn trúng da thịt của hắn, từng người từng người ám chỉ muốn theo hắn phiêu bạt giang hồ…
Hắn cực kỳ chán ghét, nhất là còn có một tiểu nương tử xinh đẹp luôn không ngừng đến xem náo nhiệt, bản thân nàng rõ ràng đang bị hổ sói rình rập, lại hình như chẳng hề hay biết.
Thật đúng là thỏ cười sói rơi vào ổ cáo, đồ ngốc nghếch.
Danh Sách Chương Nàng Thiếp Bỏ Trốn - Lục Đậu Hồng Thang TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150