
Còn tiếp
Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt
522
Chương
0
Lượt xem
380735
Đề cử
Giới Thiệu Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt Truyện Chữ
Từ Viễn là một sinh viên đại học vừa tốt nghiệp, không ngờ có một ngày lại bị hệ thống trói buộc.
Hệ thống nói: "Là một đầu bếp, khiến thực khách cảm nhận được mỹ vị là công việc chính."
Hệ thống còn nói: "Là một người sáng tạo mỹ vị, sao có thể để công việc trói buộc?"
Thế là... "Két, nhiệm vụ tháng này, nhận lời mời làm đầu bếp của một quán cơm, làm đủ nửa tháng rồi bỏ trốn! Sẽ được kết toán phần thưởng hệ thống."
Từ Viễn: "Tốt lắm, đồ quỷ!"
Thế là.
Chủ quán cơm: "Không phải tôi khoe, tay nghề đầu bếp nhà tôi tuyệt đỉnh! Hôm đầu tiên anh ta nhận việc, làm thử món thịt heo cắt lát, mùi vị thơm đến nỗi tôi đứng tại chỗ nuốt nước miếng ừng ực."
Lão bản hội sở: "Đừng xem chúng tôi chỉ là một cái hội sở, tôi nói cho các cậu biết, khách hàng đến đây đều là vì tay nghề đầu bếp của chúng tôi! Các cậu gặp hội sở nào cơm nước sánh được quốc yến chưa?"
Tiệm 4S: "Chúng tôi tuy bán xe, nhưng khách hàng đều vì nhà ăn mà đến! Được ăn cơm do Từ sư phụ nấu, không có tiền lương cũng đáng!"
Thực khách: "Ừ ừm! Anh nói đúng, tôi đến hội sở của các anh là để ăn cơm, với mấy cô em chân dài chẳng có tí quan hệ nào..."
Có đầu bếp như vậy, còn lo chuyện làm ăn không đủ thịnh vượng sao? Ngay lúc các ông chủ đang cao hứng...
"Lão bản! Không hay rồi, đầu bếp của chúng ta bỏ trốn!"
Thực khách: "Cái...cái gì? Hả???"
Lão bản: "Trời sập rồi..."
Hệ thống nói: "Là một đầu bếp, khiến thực khách cảm nhận được mỹ vị là công việc chính."
Hệ thống còn nói: "Là một người sáng tạo mỹ vị, sao có thể để công việc trói buộc?"
Thế là... "Két, nhiệm vụ tháng này, nhận lời mời làm đầu bếp của một quán cơm, làm đủ nửa tháng rồi bỏ trốn! Sẽ được kết toán phần thưởng hệ thống."
Từ Viễn: "Tốt lắm, đồ quỷ!"
Thế là.
Chủ quán cơm: "Không phải tôi khoe, tay nghề đầu bếp nhà tôi tuyệt đỉnh! Hôm đầu tiên anh ta nhận việc, làm thử món thịt heo cắt lát, mùi vị thơm đến nỗi tôi đứng tại chỗ nuốt nước miếng ừng ực."
Lão bản hội sở: "Đừng xem chúng tôi chỉ là một cái hội sở, tôi nói cho các cậu biết, khách hàng đến đây đều là vì tay nghề đầu bếp của chúng tôi! Các cậu gặp hội sở nào cơm nước sánh được quốc yến chưa?"
Tiệm 4S: "Chúng tôi tuy bán xe, nhưng khách hàng đều vì nhà ăn mà đến! Được ăn cơm do Từ sư phụ nấu, không có tiền lương cũng đáng!"
Thực khách: "Ừ ừm! Anh nói đúng, tôi đến hội sở của các anh là để ăn cơm, với mấy cô em chân dài chẳng có tí quan hệ nào..."
Có đầu bếp như vậy, còn lo chuyện làm ăn không đủ thịnh vượng sao? Ngay lúc các ông chủ đang cao hứng...
"Lão bản! Không hay rồi, đầu bếp của chúng ta bỏ trốn!"
Thực khách: "Cái...cái gì? Hả???"
Lão bản: "Trời sập rồi..."
Danh Sách Chương Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt TruyenChu
- #101Chương 101 - Ta muốn mỗi ngày ăn ba phần
- #102Chương 102 - Đều là lời đồn
- #103Chương 103 - Ngươi chỉ việc dặn dò, ta chỉ việc mua thức ăn
- #104Chương 104 - Hiểu Lầm Thú Vị
- #105Chương 105 - Không đi, trực tiếp xếp hàng
- #106Chương 106 - Từ ca đứng thì bọn em tuyệt đối không ngồi
- #107Chương 107 - Ăn cơm ở nhà ăn phía đông, sao có thể ngon được
- #108Chương 108 - Biết sau khi trở về phải nói thế nào rồi chứ
- #109Chương 109 - Vậy thì trâu bò
- #110Chương 110 - Làm sao ngươi cũng tới hỏi ta
- #111Chương 111 - Không tăng tiền lương, trong lòng ta không vững vàng
- #112Chương 112 - Nhường hài tử ăn bữa ngon đi
- #113Chương 113 - Xào rau người máy
- #114Chương 114 - Lẽ nào đối thủ cạnh tranh đang ghen tỵ
- #115Chương 115 - Ta tin ngươi cái tà
- #116Chương 116 - Giời ạ, quả nhiên là dính rồi
- #117Chương 117 - Phương xa truyền đến kèn tây
- #118Chương 118 - Đó là chồng tôi
- #119Chương 119 - Đến nhà ăn phía Đông đây!
- #120Chương 120 - Kẻ tham ăn, có thể gọi là vô liêm sỉ sao
- #121Chương 121 - Đám nhóc thôn nam bắt nạt ta, già vô lực
- #122Chương 122 - Đi nhầm chỗ
- #123Chương 123 - Bệnh này phạm tốt
- #124Chương 124 - Đây chính là giang sơn ngươi vì ta gây dựng
- #125Chương 125 - Hiệu trưởng ngốc nghếch
- #126Chương 126 - Ruột già bao ruột non
- #127Chương 127 - Coi như là giảm béo
- #128Chương 128 - Sao ngươi lại có thể đi ăn ở nhà ăn phía Đông
- #129Chương 129 - Thúc thúc bị thận hư à
- #130Chương 130 - Linh hồn dịch, chan vào!
- #131Chương 131 - Món ăn mới - Bánh bao
- #132Chương 132 - Ba nhà ăn khác đóng cửa hết rồi à
- #133Chương 133 - Này ông chủ, chó còn không muốn làm
- #134Chương 134 - Sau này hắn cũng muốn thi vào Đại học Bình Thành
- #135Chương 135 - Tôi tố cáo bọn họ gian lận
- #136Chương 136 - Cái gì, đánh cơm quyền
- #137Chương 137 - Nàng biết sai lầm rồi sao
- #138Chương 138 - Cái quy củ chết tiệt này
- #139Chương 139 - Tâm thái thay đổi
- #140Chương 140 - Trường học các cậu chuộng mũm mĩm à
- #141Chương 141 - Thật không phải ta cố ý muốn khoe khoang
- #142Chương 142 - Lại thêm chút đãi ngộ đi
- #143Chương 143 - Ngươi có biệt thự lớn rồi, còn nói chuyện sự nghiệp với ta
- #144Chương 144 - Đầy Trời Phú Quý Này Ngươi Đều Không Tiếp Nổi
- #145Chương 145 - Hay là cậu vào biên chế đi
- #146Chương 146 - Thì ra anh là người như vậy, Từ ca
- #147Chương 147 - Ngươi cũng là ông chủ cũ của Từ ca
- #148Chương 148 - Làm Nát
- #149Chương 149 - Ta còn làm sao làm một kẻ tham ăn vô lo vô nghĩ
- #150Chương 150 - Nếu không thì góp tiền cho Từ ca mua phòng trọ đi