
Còn tiếp
Ngày Xuân Ấm Áp - Kim Tri Cửu
162
Chương
0
Lượt xem
278905
Đề cử
Giới Thiệu Ngày Xuân Ấm Áp - Kim Tri Cửu Truyện Chữ
Lần đầu tiên Tống Tri Hòa gặp Mạnh Dục Châu là vào một đêm tuyết lạnh thấu xương ở Anh, một đêm khiến lòng người run rẩy.
Tiếng súng vang lên, kính cửa vỡ tan. Giữa cơn kinh hoàng và sợ hãi tột độ, ngay khoảnh khắc tiếng thét chói tai sắp bật ra, người đàn ông đó đã dùng bàn tay rộng lớn ấm áp bịt chặt môi cô, giọng nói trầm khàn vang lên: “Đừng lên tiếng, là tôi.”
Khi cha mẹ cô đột ngột qua đời sau một tai nạn, người đàn ông ngồi trong xe, nói với cô: “Thật lòng tôi không muốn phải chăm sóc một đứa nhóc phiền phức đang tuổi nổi loạn. Nhưng không còn cách nào khác, đây là chuyện anh ấy đã nhờ vả tôi. Vì vậy, tôi hy vọng cháu sẽ không làm tôi lo lắng”
Cô lẽo đẽo theo anh, gọi anh hai tiếng: “Chú út.”
—
Mạnh Dục Châu là người lạnh lùng,tính tình có phần nội tâm và rất nghiêm khắc với bản thân. Những buổi xem mắt do ông cụ sắp đặt đều chẳng đi đến đâu. Bạn bè đều nghĩ rằng anh sẽ sống cô độc đến hết phần đời còn lại.
Nào ai biết được, trong căn phòng sáng đèn, bóng hình cao lớn của người đàn ông đang ôm chặt một cô gái nhỏ. Anh dùng tay giữ chặt gáy cô, không cho cô trốn thoát. Ánh mắt anh mờ ảo dục vọng, cùng cô môi kề môi, triền miên không dứt trong tiếng hôn ướt át.
“Chú út, chúng ta không thể như vậy…”
Giọng Mạnh Dục Châu lạnh đi: “Đừng gọi tôi là chú út.” Nụ hôn vì thế mà càng thêm sâu.
Nửa năm sau ngày Tống Tri Hòa rời đi, Mạnh Dục Châu đã tìm được cô.
Ánh mắt anh ẩn chứa tình cảm sâu đậm, giọng nói quyến luyến: “Tri Tri, tôi rất nhớ em.”
Lưu Ý:
【Chênh lệch tuổi tác + Dưỡng thành + Chú cháu “hờ”】
【Nam chính trưởng thành, chín chắn + Nữ chính kiên cường, dần trưởng thành】
Tiếng súng vang lên, kính cửa vỡ tan. Giữa cơn kinh hoàng và sợ hãi tột độ, ngay khoảnh khắc tiếng thét chói tai sắp bật ra, người đàn ông đó đã dùng bàn tay rộng lớn ấm áp bịt chặt môi cô, giọng nói trầm khàn vang lên: “Đừng lên tiếng, là tôi.”
Khi cha mẹ cô đột ngột qua đời sau một tai nạn, người đàn ông ngồi trong xe, nói với cô: “Thật lòng tôi không muốn phải chăm sóc một đứa nhóc phiền phức đang tuổi nổi loạn. Nhưng không còn cách nào khác, đây là chuyện anh ấy đã nhờ vả tôi. Vì vậy, tôi hy vọng cháu sẽ không làm tôi lo lắng”
Cô lẽo đẽo theo anh, gọi anh hai tiếng: “Chú út.”
—
Mạnh Dục Châu là người lạnh lùng,tính tình có phần nội tâm và rất nghiêm khắc với bản thân. Những buổi xem mắt do ông cụ sắp đặt đều chẳng đi đến đâu. Bạn bè đều nghĩ rằng anh sẽ sống cô độc đến hết phần đời còn lại.
Nào ai biết được, trong căn phòng sáng đèn, bóng hình cao lớn của người đàn ông đang ôm chặt một cô gái nhỏ. Anh dùng tay giữ chặt gáy cô, không cho cô trốn thoát. Ánh mắt anh mờ ảo dục vọng, cùng cô môi kề môi, triền miên không dứt trong tiếng hôn ướt át.
“Chú út, chúng ta không thể như vậy…”
Giọng Mạnh Dục Châu lạnh đi: “Đừng gọi tôi là chú út.” Nụ hôn vì thế mà càng thêm sâu.
Nửa năm sau ngày Tống Tri Hòa rời đi, Mạnh Dục Châu đã tìm được cô.
Ánh mắt anh ẩn chứa tình cảm sâu đậm, giọng nói quyến luyến: “Tri Tri, tôi rất nhớ em.”
Lưu Ý:
【Chênh lệch tuổi tác + Dưỡng thành + Chú cháu “hờ”】
【Nam chính trưởng thành, chín chắn + Nữ chính kiên cường, dần trưởng thành】
Danh Sách Chương Ngày Xuân Ấm Áp - Kim Tri Cửu TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147: Chính văn hoàn
- #148Chương 148: Ngoại Truyện
- #149Chương 149
- #150Chương 150