
Tạm dừng
Nghịch Cảnh Trùng Sinh: Ước Hẹn Năm 70
267
Chương
0
Lượt xem
277921
Đề cử
Giới Thiệu Nghịch Cảnh Trùng Sinh: Ước Hẹn Năm 70 Truyện Chữ
Năm 1972, vụ thu hoạch mùa thu vừa kết thúc. Một chiếc xe tải quân sự bọc tôn lái vào đại đội Hồng Kỳ, Tống Gia Truân. "Có chuyện gì thế? Sao lại có xe quân đội vào làng?" "Không biết nữa, làng mình chẳng phải chỉ có mỗi Tống Thanh Phong đi lính sao?" "Nhìn hướng xe kìa, hình như là đến nhà Tống Thanh Phong đấy?" "Đi đi, xem có chuyện gì." "..."
Kiều Niệm Dao đang cầm sách hỏi bài Triệu tri thức bên viện Thanh niên tri thức thì thấy đứa cháu họ chạy huỳnh huỵch tới: "Bà họ ơi, ông họ về rồi, bà mau về nhà đi!" Đây là chắt nội của cô cả nhà họ Tống, năm nay 6 tuổi, tên là Đại Đậu. Kiều Niệm Dao móc trong túi ra một viên kẹo sữa cho cậu bé, rồi nói với Triệu Ngọc Lan: "Triệu tri thức, tôi về trước nhé." "Cô đi thong thả." Triệu Ngọc Lan gật đầu. "Ngọc Lan, lần này cô ta mang gì cho cậu thế?" Một thanh niên tri thức nữ khác tên Trần Tuyết Mai hỏi. Triệu Ngọc Lan đáp: "Không có gì." Lần này Kiều Niệm Dao mang cho cô một quả trứng gà coi như học phí, nhưng không cần thiết phải nói cho người kia biết.
Kiều Niệm Dao đi theo Đại Đậu đang ngậm kẹo nhảy chân sáo đầy vui vẻ về nhà. Cô thấy trước cửa nhà đông nghẹt người, vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài. Còn con ch.ó cô nuôi thì đã bị trói lại. "Gâu!" Thấy chủ nhân về, con Đại Hoàng bị xích ở góc sân sủa lên một tiếng đầy ấm ức. Bình thường nó cũng hung dữ lắm, nhưng mấy anh lính kia còn hung dữ hơn. Nó định ngăn không cho vào nhà, thế mà người ta chỉ vài đường cơ bản đã trói nghiến nó lại, rồi xông thẳng vào trong. Ư ư! Nó cảm thấy thật có lỗi với chủ nhân khi được nuôi béo tốt thế này mà không bảo vệ được nhà!
Kiều Niệm Dao đang cầm sách hỏi bài Triệu tri thức bên viện Thanh niên tri thức thì thấy đứa cháu họ chạy huỳnh huỵch tới: "Bà họ ơi, ông họ về rồi, bà mau về nhà đi!" Đây là chắt nội của cô cả nhà họ Tống, năm nay 6 tuổi, tên là Đại Đậu. Kiều Niệm Dao móc trong túi ra một viên kẹo sữa cho cậu bé, rồi nói với Triệu Ngọc Lan: "Triệu tri thức, tôi về trước nhé." "Cô đi thong thả." Triệu Ngọc Lan gật đầu. "Ngọc Lan, lần này cô ta mang gì cho cậu thế?" Một thanh niên tri thức nữ khác tên Trần Tuyết Mai hỏi. Triệu Ngọc Lan đáp: "Không có gì." Lần này Kiều Niệm Dao mang cho cô một quả trứng gà coi như học phí, nhưng không cần thiết phải nói cho người kia biết.
Kiều Niệm Dao đi theo Đại Đậu đang ngậm kẹo nhảy chân sáo đầy vui vẻ về nhà. Cô thấy trước cửa nhà đông nghẹt người, vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài. Còn con ch.ó cô nuôi thì đã bị trói lại. "Gâu!" Thấy chủ nhân về, con Đại Hoàng bị xích ở góc sân sủa lên một tiếng đầy ấm ức. Bình thường nó cũng hung dữ lắm, nhưng mấy anh lính kia còn hung dữ hơn. Nó định ngăn không cho vào nhà, thế mà người ta chỉ vài đường cơ bản đã trói nghiến nó lại, rồi xông thẳng vào trong. Ư ư! Nó cảm thấy thật có lỗi với chủ nhân khi được nuôi béo tốt thế này mà không bảo vệ được nhà!
Danh Sách Chương Nghịch Cảnh Trùng Sinh: Ước Hẹn Năm 70 TruyenChu
- #201Chương 201
- #202Chương 202
- #203Chương 203
- #204Chương 204
- #205Chương 205
- #206Chương 206
- #207Chương 207
- #208Chương 208
- #209Chương 209
- #210Chương 210
- #211Chương 211
- #212Chương 212
- #213Chương 213
- #214Chương 214
- #215Chương 215
- #216Chương 216
- #217Chương 217
- #218Chương 218
- #219Chương 219
- #220Chương 220
- #221Chương 221
- #222Chương 222
- #223Chương 223
- #224Chương 224
- #225Chương 225
- #226Chương 226
- #227Chương 227
- #228Chương 228
- #229Chương 229
- #230Chương 230
- #231Chương 231
- #232Chương 232
- #233Chương 233
- #234Chương 234
- #235Chương 235
- #236Chương 236
- #237Chương 237
- #238Chương 238
- #239Chương 239
- #240Chương 240
- #241Chương 241
- #242Chương 242
- #243Chương 243
- #244Chương 244
- #245Chương 245
- #246Chương 246
- #247Chương 247
- #248Chương 248
- #249Chương 249
- #250Chương 250