
Còn tiếp
Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt
168
Chương
0
Lượt xem
301492
Đề cử
Giới Thiệu Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt Truyện Chữ
Thể loại: Xuyên không, nữ cường, nam cường, sủng đến tận cùng, 1VS1.
Một ngày kia xuyên không, nàng trở thành dòng chính nữ không được sủng ái ở Thủy phủ.
Phụ thân vô tình, vợ kế ngoan độc, tỷ muội giả nhân giả nghĩa, bắt nạt nàng, làm nhục nàng!
Vu oan nàng trộm nam nhân? Được, vậy ta cho người bắt gian tại giường!
Oán nàng hoành đao đoạt ái? Được, ta liền quang minh chính đại cướp nam nhân của người!
Cái gì?
Muốn nàng gả cho tên vương gia đoạn tụ phong lưu, vô sỉ, lăng nhăng nổi tiếng khắp thiên hạ?
Không thành vấn đề, nhìn xem đến cùng là ai phong lưu, ai lăng nhăng vô sỉ!
◆◆
Nàng là tiểu thư của Thủy phủ nổi tiếng lăng nhăng cuồng vọng nhất Tuyết Ly quốc, nam nhân ngại.
Hắn là vương gia phong lưu đoạn tụ nghe đồn chỉ yêu thích nam sắc, nữ nhân tránh.
Làm cho nữ cuồng vọng chống lại nam đoạn tụ, hỏa hoa không chạm vào còn dấy lên đại hỏa hừng hực!
Đoạn ngắn 1:
Gia, vương phi vào phòng của Hồng tiểu quan.
Mỗ yêu nghiệt mặt không đổi sắc, nhéo một cái trên gương mặt của mĩ nam.
Gia, vương phi uống rượu ngâm thơ với hai tiểu quan.
Mỗ yêu nghiệt nhíu mày một chút, hôn một cái lên mặt của mĩ nam đang ôm trong ngực.
Gia, hai vị tiểu quan kia là Mặc Ngọc công tử và Lãnh công tử.
"Đồ khốn khiếp, sao không nói sớm!"
Mỗ yêu nghiệt đem mĩ nam trong ngực đá cho một cái, giống như gió bay đi ra ngoài.
Thủy Y Họa, nàng thật là giỏi, dám công khai cho lão tử đội nón xanh!
Ám vệ nhất thời ngổn ngang trong gió.
Vừa rồi còn trấn định vạn phần là ai... A a a?
Đoạn ngắn 2:
Đêm không trăng dễ giết người, ngày gió thổi dễ phóng hỏa.
Hai cái bóng đen ngồi ở trên cây trao đổi.
Mỗ nam nhẹ giọng dụ dỗ: "Tiểu tâm can của gia, ta lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, làm chuyện ấy ấy.. đi?"
Mỗ nữ liếc hắn một cái, "Tháng trước không phải đã làm sao?" Còn bồi thêm một câu, " Trong bụng ta đã có mầm mống rồi."
Phịch một tiếng, mỗ nam ngã từ trên cây xuống.
"Aha ha, lão tử được làm cha ——"
Thanh âm vang vọng hù dọa một đám phi cầm ở trên cây, rơi xuống dưới đất một đống cứt chim.
Đoạn ngắn 3:
"Phụ thân, mẫu thân tức giận về nhà mẹ đẻ rồi”. Giọng nói ngọt mềm dẻo từ trong miệng thiên hạ nho nhỏ truyền đến.
"Hừ, tùy nàng đi, nữ nhân không nên dỗ dành." Mỗ yêu nghiệt ở trước mặt nhi tử ra vẻ oai phong.
"Phụ thân, mẫu thân nói nàng không bao giờ trở lại nữa." Bé méo miệng.
"Xuy, lại là trò này." Mỗ yêu nghiệt mặt lộ vẻ hèn mọn.
"Nhưng là, mẫu thân đi gặp Ôn thúc thúc và Bắc Đường thúc thúc rồi."
"Hả?" Mỗ yêu nghiệt sắc mặt khẽ biến.
"Nương nói muốn tìm cho ta nhị phụ thân." Bé vô tội nháy mắt mấy cái.
"Phốc ——" một miệng nước trà phun ra, mỗ yêu nghiệt hưu một tiếng bay đi.
"Nhi tử, ta đi dỗ nương con trở về ——"
Bé vươn hai ngón tay, cười gian giơ chữ "V”.
Một ngày kia xuyên không, nàng trở thành dòng chính nữ không được sủng ái ở Thủy phủ.
Phụ thân vô tình, vợ kế ngoan độc, tỷ muội giả nhân giả nghĩa, bắt nạt nàng, làm nhục nàng!
Vu oan nàng trộm nam nhân? Được, vậy ta cho người bắt gian tại giường!
Oán nàng hoành đao đoạt ái? Được, ta liền quang minh chính đại cướp nam nhân của người!
Cái gì?
Muốn nàng gả cho tên vương gia đoạn tụ phong lưu, vô sỉ, lăng nhăng nổi tiếng khắp thiên hạ?
Không thành vấn đề, nhìn xem đến cùng là ai phong lưu, ai lăng nhăng vô sỉ!
◆◆
Nàng là tiểu thư của Thủy phủ nổi tiếng lăng nhăng cuồng vọng nhất Tuyết Ly quốc, nam nhân ngại.
Hắn là vương gia phong lưu đoạn tụ nghe đồn chỉ yêu thích nam sắc, nữ nhân tránh.
Làm cho nữ cuồng vọng chống lại nam đoạn tụ, hỏa hoa không chạm vào còn dấy lên đại hỏa hừng hực!
Đoạn ngắn 1:
Gia, vương phi vào phòng của Hồng tiểu quan.
Mỗ yêu nghiệt mặt không đổi sắc, nhéo một cái trên gương mặt của mĩ nam.
Gia, vương phi uống rượu ngâm thơ với hai tiểu quan.
Mỗ yêu nghiệt nhíu mày một chút, hôn một cái lên mặt của mĩ nam đang ôm trong ngực.
Gia, hai vị tiểu quan kia là Mặc Ngọc công tử và Lãnh công tử.
"Đồ khốn khiếp, sao không nói sớm!"
Mỗ yêu nghiệt đem mĩ nam trong ngực đá cho một cái, giống như gió bay đi ra ngoài.
Thủy Y Họa, nàng thật là giỏi, dám công khai cho lão tử đội nón xanh!
Ám vệ nhất thời ngổn ngang trong gió.
Vừa rồi còn trấn định vạn phần là ai... A a a?
Đoạn ngắn 2:
Đêm không trăng dễ giết người, ngày gió thổi dễ phóng hỏa.
Hai cái bóng đen ngồi ở trên cây trao đổi.
Mỗ nam nhẹ giọng dụ dỗ: "Tiểu tâm can của gia, ta lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, làm chuyện ấy ấy.. đi?"
Mỗ nữ liếc hắn một cái, "Tháng trước không phải đã làm sao?" Còn bồi thêm một câu, " Trong bụng ta đã có mầm mống rồi."
Phịch một tiếng, mỗ nam ngã từ trên cây xuống.
"Aha ha, lão tử được làm cha ——"
Thanh âm vang vọng hù dọa một đám phi cầm ở trên cây, rơi xuống dưới đất một đống cứt chim.
Đoạn ngắn 3:
"Phụ thân, mẫu thân tức giận về nhà mẹ đẻ rồi”. Giọng nói ngọt mềm dẻo từ trong miệng thiên hạ nho nhỏ truyền đến.
"Hừ, tùy nàng đi, nữ nhân không nên dỗ dành." Mỗ yêu nghiệt ở trước mặt nhi tử ra vẻ oai phong.
"Phụ thân, mẫu thân nói nàng không bao giờ trở lại nữa." Bé méo miệng.
"Xuy, lại là trò này." Mỗ yêu nghiệt mặt lộ vẻ hèn mọn.
"Nhưng là, mẫu thân đi gặp Ôn thúc thúc và Bắc Đường thúc thúc rồi."
"Hả?" Mỗ yêu nghiệt sắc mặt khẽ biến.
"Nương nói muốn tìm cho ta nhị phụ thân." Bé vô tội nháy mắt mấy cái.
"Phốc ——" một miệng nước trà phun ra, mỗ yêu nghiệt hưu một tiếng bay đi.
"Nhi tử, ta đi dỗ nương con trở về ——"
Bé vươn hai ngón tay, cười gian giơ chữ "V”.
Danh Sách Chương Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt TruyenChu
- #1Chương 1: Hoàng thượng ngươi vô sỉ vạn phần
- #2Chương 2: Nàng này thật cuồng vọng
- #3Chương 3: Cho hai ngươi tức chết
- #4Chương 4: Một phát đá chết người
- #5Chương 5: Vẻ ngoài xinh đẹp kỳ thực rất xấu xí
- #6Chương 6: Đem tối và bóng đen
- #7Chương 7: Nữ nhân, cô chọc tới ta
- #8Chương 8: Người của kiếm gia
- #9Chương 9: Hai người ngu xuẩn
- #10Chương 10: Thiếu niên xinh đẹp
- #11Chương 11: Ánh mắt xanh quỷ dị
- #12Chương 12: Cứu con rắn độc
- #13Chương 13: Người muốn tìm chết
- #14Chương 14: Mặc ngọc công tử
- #15Chương 15: Phấn ngứa khí thế ngất trời
- #16Chương 16: Sứ thần Lê Tử Ngọc của Lam Đằng quốc
- #17Chương 17: Nửa rương bùn đất
- #18Chương 18: Trợn mắt nói lời bịa đặt
- #19Chương 19: Mười dặm thảm đỏ
- #20Chương 20: Hai người điên loạn đảo phượng
- #21Chương 21: Nam nhân mặc áo hồng
- #22Chương 22: Người đàn ông dưới mặt nạ quỷ
- #23Chương 23: Nữ nhân này bản tôn coi trọng
- #24Chương 24: Tẩu tử các ngươi
- #25Chương 25: Oan gia ngõ hẹp
- #26Chương 26: Chờ nàng thật lâu
- #27Chương 27: Không có cửa đâu
- #28Chương 28: Rùa đen rụt đầu
- #29Chương 29: Thuộc hạ cái gì cũng chưa nhìn thấy
- #30Chương 30: Kén rẻ
- #31Chương 31: Nữ nhân tức giận thật đáng sợ
- #32Chương 32: Người ra tay
- #33Chương 33: Liên dục cung
- #34Chương 34: Thượng quan đệ nhị
- #35Chương 35: Nói chuyện đồ cưới
- #36Chương 36: Không cẩn thận hơn đến miệng
- #37Chương 37: Ai bị thiệt
- #38Chương 38: Thượng Quan Huyền Mặc đội nón xanh
- #39Chương 39: Người lẻn vào là ai
- #40Chương 40: Người thương tổn hắn
- #41Chương 41: Ra oai phủ đầu
- #42Chương 42: Ba mẹ con tính kế
- #43Chương 43: Một màn khó coi
- #44Chương 44: Lại thấy yêu nghiệt
- #45Chương 45: Kiếm thập nhất động sát ý
- #46Chương 46: Nhân quả báo ứng
- #47Chương 47: Cám ơn ngươi, ngươi có thể chết rồi
- #48Chương 48: Bị yêu nghiệt hôn trộm
- #49Chương 49: Phong lưu không kiềm chế được
- #50Chương 50: Nam sủng thần bí