
Còn tiếp
Nghịch Thiên
3249
Chương
0
Lượt xem
6839
Đề cử
Giới Thiệu Nghịch Thiên Truyện Chữ
Thể loại: Xuyên không, đồng nhân Ỷ thiên, cổ đại, (một chút) huyền huyễn, HE.
Biên tập: Candy
Mây trời chớp mắt, phương đông tàn, lê rơi sân đình yêu chàng
Dương thác âm soa, thiếp mộng ẩn, hoàng hôn dừng nơi chân trời
Thiên địa xoay chuyển, phù cừ đắm say, đêm dài trăng giăng lưới
Hồng Loan hứa hẹn, còn chờ hóa kiếp lang quân
Thuận theo sinh mệnh tăm tối, thiên địa lại đồng thọ, cửu tiêu gào thét
Bảy tội nghịch thiên, âm u lạnh lẽo, sương hoa nâng rượu cầu say
Lệ thấm giá y, hàn ngọc nằm Chung Nam, mười năm tóc bạc
Trần duyên gắn bó, sinh tử cùng nhau không buông tay
Từ khi đọc Ỷ thiên đồ long ký, cho tới khi xem hai ba lần phim chuyển thể, ta đều không thể thích nổi, có lẽ một phần là vì nhân vật chính, nhưng cũng là vì nội dung truyện. Hồi đó ta thích Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố, vậy mà rốt cuộc hai người đều chết. Ta thích Thù Nhi cùng Tiểu Chiêu, cuối cùng lại chỉ có Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược được ưu ái. Ta thích phái Võ Đang, ấy thế mà thất hiệp bị hành hạ tơi bời. Ta bực, ta tức, ta ghét a! Đó là lí do ta không tìm đồng nhân Ỷ Thiên để đọc, gặp được truyện này cũng là tình cờ.
Ta lúc đầu không nghĩ rằng mình sẽ thích truyện này. Lí do? Vì nó quá ngắn! Khoảng 120 trang word, mà ta không cho rằng trong ngần ấy trang sẽ đọc được cái gì hay ho hết. Nhưng sau đó thì ta biết mình nhầm. Đành rằng truyện ngắn, nội dung không phức tạp, tiết tấu lại nhanh, nhưng cách viết của tác giả làm ta rất thích, có cảm giác cổ xưa trong từng chương truyện. Hơn nữa, khác với một số bộ đồng nhân khác, truyện chỉ xoay quanh nhân vật chính, cho tới kết thúc, cũng không cố gắng đem nhân vật chính tham gia hết các tình tiết trong truyện gốc.
*
Tình như nước, ấy là điều mạnh mẽ nhất đọng lại trong đầu khi ta đọc xong. Ta ngồi ngẫm nghĩ mãi, xem rằng trong truyện có được mấy phần miêu tả tình yêu của đôi nhân vật chính. Rõ ràng là không nhiều, nhưng sao ta vẫn thấy nó sâu sắc kì lạ. Tình yêu trong đây, ôn nhu dịu dàng lại mang chút thẹn thùng của một thiếu hiệp trong sáng, thăm thẳm ngọt ngào cùng nguyện ước hi sinh của một cô nương si tình, tất cả hiện lên như hoa trong nước, phiêu diêu mơ hồ. Không nhiều, nhưng đủ sâu để làm người ta nhớ.
Xuyên qua, nàng không biết thân phận cùng bối cảnh thời đại mình đang ở cho đến khi mười lăm tuổi. Biết rồi lại càng không có ý định thay đổi lịch sử, bởi nàng hiểu đó là tội nghiệt, sẽ chịu trừng phạt của trời. Chỉ tiếc con người không nắm được lòng mình, một khi yêu, là nguyện làm tất cả vì người mình yêu. Nàng chấp nhận nghịch thiên để giữ cho đôi mắt trong suốt của chàng không nhiễm một giọt lệ đau thương nào. Một lần lại một lần, nàng đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần, tâm hồn như bị tra tấn tàn khốc trong tù ngục, nhưng nàng sẵn sàng chờ, chờ đến một ngày có thể mặc áo tân nương, gả cho chàng, ở bên chàng.
“Khiêm khiêm minh triệt, hiệp cốt nhu tràng.”
Khiêm nhường trong sáng, nghĩa hiệp ôn nhu – đó là tám chữ nàng dành cho chàng, là tám chữ nàng nói sau khi dùng kiếm đồng quy vu tận với kẻ muốn cưỡng bức mình. Nàng thà chết, cũng không muốn chàng đau khổ một đời. Nhưng có lẽ nàng sai rồi, khi ngã xuống trong tay chàng, khi tơ máu thấm giá y, cho dù nàng lau được nước mắt của chàng, nhưng lau không hết đau thương trong đó.
Nghịch thiên bảy lần, xa cách mười năm, chàng lạnh lẽo lấy rượu tiêu sầu, nàng tịch mịch chấp nhận thiên phạt. Một đầu tóc bạc đổi lấy lời hứa hẹn: “Sinh đồng khâm, tử đồng huyệt. Sinh tử đồng mệnh, kiêm điệp cộng du.”
Biên tập: Candy
Mây trời chớp mắt, phương đông tàn, lê rơi sân đình yêu chàng
Dương thác âm soa, thiếp mộng ẩn, hoàng hôn dừng nơi chân trời
Thiên địa xoay chuyển, phù cừ đắm say, đêm dài trăng giăng lưới
Hồng Loan hứa hẹn, còn chờ hóa kiếp lang quân
Thuận theo sinh mệnh tăm tối, thiên địa lại đồng thọ, cửu tiêu gào thét
Bảy tội nghịch thiên, âm u lạnh lẽo, sương hoa nâng rượu cầu say
Lệ thấm giá y, hàn ngọc nằm Chung Nam, mười năm tóc bạc
Trần duyên gắn bó, sinh tử cùng nhau không buông tay
Từ khi đọc Ỷ thiên đồ long ký, cho tới khi xem hai ba lần phim chuyển thể, ta đều không thể thích nổi, có lẽ một phần là vì nhân vật chính, nhưng cũng là vì nội dung truyện. Hồi đó ta thích Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố, vậy mà rốt cuộc hai người đều chết. Ta thích Thù Nhi cùng Tiểu Chiêu, cuối cùng lại chỉ có Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược được ưu ái. Ta thích phái Võ Đang, ấy thế mà thất hiệp bị hành hạ tơi bời. Ta bực, ta tức, ta ghét a! Đó là lí do ta không tìm đồng nhân Ỷ Thiên để đọc, gặp được truyện này cũng là tình cờ.
Ta lúc đầu không nghĩ rằng mình sẽ thích truyện này. Lí do? Vì nó quá ngắn! Khoảng 120 trang word, mà ta không cho rằng trong ngần ấy trang sẽ đọc được cái gì hay ho hết. Nhưng sau đó thì ta biết mình nhầm. Đành rằng truyện ngắn, nội dung không phức tạp, tiết tấu lại nhanh, nhưng cách viết của tác giả làm ta rất thích, có cảm giác cổ xưa trong từng chương truyện. Hơn nữa, khác với một số bộ đồng nhân khác, truyện chỉ xoay quanh nhân vật chính, cho tới kết thúc, cũng không cố gắng đem nhân vật chính tham gia hết các tình tiết trong truyện gốc.
*
Tình như nước, ấy là điều mạnh mẽ nhất đọng lại trong đầu khi ta đọc xong. Ta ngồi ngẫm nghĩ mãi, xem rằng trong truyện có được mấy phần miêu tả tình yêu của đôi nhân vật chính. Rõ ràng là không nhiều, nhưng sao ta vẫn thấy nó sâu sắc kì lạ. Tình yêu trong đây, ôn nhu dịu dàng lại mang chút thẹn thùng của một thiếu hiệp trong sáng, thăm thẳm ngọt ngào cùng nguyện ước hi sinh của một cô nương si tình, tất cả hiện lên như hoa trong nước, phiêu diêu mơ hồ. Không nhiều, nhưng đủ sâu để làm người ta nhớ.
Xuyên qua, nàng không biết thân phận cùng bối cảnh thời đại mình đang ở cho đến khi mười lăm tuổi. Biết rồi lại càng không có ý định thay đổi lịch sử, bởi nàng hiểu đó là tội nghiệt, sẽ chịu trừng phạt của trời. Chỉ tiếc con người không nắm được lòng mình, một khi yêu, là nguyện làm tất cả vì người mình yêu. Nàng chấp nhận nghịch thiên để giữ cho đôi mắt trong suốt của chàng không nhiễm một giọt lệ đau thương nào. Một lần lại một lần, nàng đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần, tâm hồn như bị tra tấn tàn khốc trong tù ngục, nhưng nàng sẵn sàng chờ, chờ đến một ngày có thể mặc áo tân nương, gả cho chàng, ở bên chàng.
“Khiêm khiêm minh triệt, hiệp cốt nhu tràng.”
Khiêm nhường trong sáng, nghĩa hiệp ôn nhu – đó là tám chữ nàng dành cho chàng, là tám chữ nàng nói sau khi dùng kiếm đồng quy vu tận với kẻ muốn cưỡng bức mình. Nàng thà chết, cũng không muốn chàng đau khổ một đời. Nhưng có lẽ nàng sai rồi, khi ngã xuống trong tay chàng, khi tơ máu thấm giá y, cho dù nàng lau được nước mắt của chàng, nhưng lau không hết đau thương trong đó.
Nghịch thiên bảy lần, xa cách mười năm, chàng lạnh lẽo lấy rượu tiêu sầu, nàng tịch mịch chấp nhận thiên phạt. Một đầu tóc bạc đổi lấy lời hứa hẹn: “Sinh đồng khâm, tử đồng huyệt. Sinh tử đồng mệnh, kiêm điệp cộng du.”
Danh Sách Chương Nghịch Thiên TruyenChu
- #601Chương 601: Huyết tế
- #602Chương 602: Tiêu Tiêu công tử
- #603Chương 603: Cao tầng đề ra nghi vấn
- #604Chương 604: Phương Thanh Tuyết giết tới cửa
- #605Chương 605: Trêu đùa thiên chi kiêu nữ
- #606Chương 606: Thị Huyết Đại Pháp
- #607Chương 607: Ma công chi diệu
- #608Chương 608: Trùng kích Niết Bàn cảnh
- #609Chương 609: Đại kiếp
- #610Chương 610: Thành tựu niết bàn
- #611Chương 611: Anh Ma Chủng Thai Đại Pháp
- #612Chương 612: Cưỡng ép khống chế Hàn Lân Điêu
- #613Chương 613: Thần bí ma đạo đồ đằng
- #614Chương 614: Cao tầng tán thành
- #615Chương 615: Treo giải thưởng bảng
- #616Chương 616: Đầu của ta cũng không phải dễ cầm
- #617Chương 617: Săn giết người nuôi cổ
- #618Chương 618: Lục Chỉ Ma Vực
- #619Chương 619: Vũ Ma Tông
- #620Chương 620: Lại được mảnh vỡ
- #621Chương 621: Viêm Ma đại lục Tâm Ma Tông thiên tài Tâm Ngọc Tật
- #622Chương 622: Xảo diệu hóa khó
- #623Chương 623: Hai mặt
- #624Chương 624: Đông Đô phủ
- #625Chương 625: Thiên hàng hoành tài
- #626Chương 626: Cổ Tiên thương hội
- #627Chương 627: Đông Đô phủ thiên tài Đông Thiếu Hậu
- #628Chương 628: Tranh đập bảo bối
- #629Chương 629: Huyết Hạch Ma Châu
- #630Chương 630: Tranh đoạt Băng Hỏa Song Huyền Đỉnh
- #631Chương 631: Lại đắc tội một phương cường hào ác bá
- #632Chương 632: Ngẫu nhiên mập mạp tung tích
- #633Chương 633: Vận rủi bên trên đầu
- #634Chương 634: Cự tuyệt hảo ý
- #635Chương 635: Cản Thi Giáo gặp Mạc Tà
- #636Chương 636: Cơ hội lúc ẩn lúc hiện
- #637Chương 637: Khốn người chi tâm
- #638Chương 638: Trúng cổ
- #639Chương 639: Cản Thi Giáo chủ
- #640Chương 640: Hướng Âm Trần chân nhân tối hạ sát thủ
- #641Chương 641: Từng bước kiếm sống
- #642Chương 642: Huyết long, huyết hổ lần nữa dị biến
- #643Chương 643: Niết bàn nhị huyền biến
- #644Chương 644: Giang Nhược Hàn chợt hiện
- #645Chương 645: Phân thân
- #646Chương 646: Địa Tàng loại dị hỏa
- #647Chương 647: Hiến vật quý
- #648Chương 648: Đột phá niết bàn tam huyền biến
- #649Chương 649: Khí linh trở về
- #650Chương 650: Lão tham nhân tinh