
Tạm dừng
Nghiệt Đồ! Đừng Nắm Lông Vi Sư!
75
Chương
0
Lượt xem
292516
Đề cử
Giới Thiệu Nghiệt Đồ! Đừng Nắm Lông Vi Sư! Truyện Chữ
Edit: Ares
Beta: Mèo lười
Tóm tắt một câu: Ngươi mà nắm trụi lông thì phải phụ trách!!!
Ý chính: Giáo ɖu͙ƈ "đức, trí, mỹ, lao động" phải làm từ nhỏ!
Lâm Sơ Vân bất ngờ xuyên qua một quyển tiểu thuyết tiên hiệp tu chân.
Mà lại bất hạnh xuyên thành nhân vật pháo hôi, là một tiên quân, một vị sư tôn có đồ đệ tên Phong Hề Hành.
Mà vị sư tôn này mê đắm nhân vật chính thụ vạn nhân mê tới mức hạ độc thủ với đồ đệ của mình, khiến đồ đệ nhập ma đạo.
Mười năm sau, thiếu niên kia trở thành ma chủ, trả lại mối hận xưa, nên ném nguyên chủ sư tôn vào U Minh Ma Trơi, thiêu suốt hai trăm năm.
Lâm Sơ Vân tỏ vẻ: No zue no die (Không làm thì không chết)
Sau đó...
Vừa lúc xuyên tới hiện trường nguyên chủ tìm đường chết.
Nhìn ly liêu linh trà trêи tay Phong Hề Hành, lại tưởng tượng đến hai trăm năm bị thiêu cháy, đầu Lâm Sơ Vân liền nóng lên, một phen đem linh trà đoạt lại.
Một hơi uống sạch.
Phong Hề Hành: "... "
Hai người mặt đối mặt ba giây, Lâm Sơ Vân làm trò trước mặt Phong Hề Hành, biến thành một cục bột đen.
Lâm Sơ Vân: "... "
Từ từ, có thể xin làm lại lần nữa không????
- -------. --------
Các đệ tử Điểm Tinh Tông phát hiện, Lâm tiên quân luôn đối Bạch sư đệ thâm tình tựa hồ thay đổi.
Không chỉ linh thạch, linh dược, linh khí, công pháp lúc trước hay đưa cho Bạch sư đệ bây giờ đều đưa cho Phong sư huynh, còn mỗi ngày bám lấy Phong sư huynh không buông, ngủ cũng phải ngủ chung.
Nhìn sắc mặt Phong Hề Hành ngày càng hồng nhuận, các đệ tử không khỏi cảm khái, tình yêu đúng là khiến người dễ chịu.
Nhưng mà thực tế...
Linh thạch - ăn
Linh dược - ăn
Linh khí - ăn... Ăn luôn
Công pháp - ăn... Nga, không đúng. Cái này không thể ăn.
Lâm - tiểu hắc miêu - Sơ Vân nghĩ nghĩ, ngậm công pháp tới trước mặt Phong Hề Hành, ném vào ngực hắn.
Không thể ăn. Vậy cho đồ đệ xui xẻo nhà mình đi.
- -------. --------
Phong Hề Hành trọng sinh vào kiếp trước thời điểm bị bắt chạy trốn khỏi tông môn.
Sau đó, hắn đối với cái gì cũng không hứng thú. Bất quá mối thù bị bán đứng lúc trước vẫn phải báo.
Lúc này đây, hắn sẽ vô thanh vô tức giải quyết Lâm Sơ Vân.
Sẽ không lưu lại một chút gì...
Một chút...
Lâm Sơ Vân liều mạng giẫy dụa: Meow meow meow meow. " Nghiệt đồ! Mau buông sư tôn ra! "
Phong Hề Hành cười tủm tỉm gật đầu, sau đó chôn mặt vào lông tơ mềm mại của mèo con.
Hít đến thoải mái.
Ân. Trọng sinh quả thật không sai.
- --------. ---------
Các địa danh trong truyện không có thật. Thời điểm đặt tên thấy được liền kêu.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Sơ Vân, Phong Hề Hành | Vai phụ |
Beta: Mèo lười
Tóm tắt một câu: Ngươi mà nắm trụi lông thì phải phụ trách!!!
Ý chính: Giáo ɖu͙ƈ "đức, trí, mỹ, lao động" phải làm từ nhỏ!
Lâm Sơ Vân bất ngờ xuyên qua một quyển tiểu thuyết tiên hiệp tu chân.
Mà lại bất hạnh xuyên thành nhân vật pháo hôi, là một tiên quân, một vị sư tôn có đồ đệ tên Phong Hề Hành.
Mà vị sư tôn này mê đắm nhân vật chính thụ vạn nhân mê tới mức hạ độc thủ với đồ đệ của mình, khiến đồ đệ nhập ma đạo.
Mười năm sau, thiếu niên kia trở thành ma chủ, trả lại mối hận xưa, nên ném nguyên chủ sư tôn vào U Minh Ma Trơi, thiêu suốt hai trăm năm.
Lâm Sơ Vân tỏ vẻ: No zue no die (Không làm thì không chết)
Sau đó...
Vừa lúc xuyên tới hiện trường nguyên chủ tìm đường chết.
Nhìn ly liêu linh trà trêи tay Phong Hề Hành, lại tưởng tượng đến hai trăm năm bị thiêu cháy, đầu Lâm Sơ Vân liền nóng lên, một phen đem linh trà đoạt lại.
Một hơi uống sạch.
Phong Hề Hành: "... "
Hai người mặt đối mặt ba giây, Lâm Sơ Vân làm trò trước mặt Phong Hề Hành, biến thành một cục bột đen.
Lâm Sơ Vân: "... "
Từ từ, có thể xin làm lại lần nữa không????
- -------. --------
Các đệ tử Điểm Tinh Tông phát hiện, Lâm tiên quân luôn đối Bạch sư đệ thâm tình tựa hồ thay đổi.
Không chỉ linh thạch, linh dược, linh khí, công pháp lúc trước hay đưa cho Bạch sư đệ bây giờ đều đưa cho Phong sư huynh, còn mỗi ngày bám lấy Phong sư huynh không buông, ngủ cũng phải ngủ chung.
Nhìn sắc mặt Phong Hề Hành ngày càng hồng nhuận, các đệ tử không khỏi cảm khái, tình yêu đúng là khiến người dễ chịu.
Nhưng mà thực tế...
Linh thạch - ăn
Linh dược - ăn
Linh khí - ăn... Ăn luôn
Công pháp - ăn... Nga, không đúng. Cái này không thể ăn.
Lâm - tiểu hắc miêu - Sơ Vân nghĩ nghĩ, ngậm công pháp tới trước mặt Phong Hề Hành, ném vào ngực hắn.
Không thể ăn. Vậy cho đồ đệ xui xẻo nhà mình đi.
- -------. --------
Phong Hề Hành trọng sinh vào kiếp trước thời điểm bị bắt chạy trốn khỏi tông môn.
Sau đó, hắn đối với cái gì cũng không hứng thú. Bất quá mối thù bị bán đứng lúc trước vẫn phải báo.
Lúc này đây, hắn sẽ vô thanh vô tức giải quyết Lâm Sơ Vân.
Sẽ không lưu lại một chút gì...
Một chút...
Lâm Sơ Vân liều mạng giẫy dụa: Meow meow meow meow. " Nghiệt đồ! Mau buông sư tôn ra! "
Phong Hề Hành cười tủm tỉm gật đầu, sau đó chôn mặt vào lông tơ mềm mại của mèo con.
Hít đến thoải mái.
Ân. Trọng sinh quả thật không sai.
- --------. ---------
Các địa danh trong truyện không có thật. Thời điểm đặt tên thấy được liền kêu.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Sơ Vân, Phong Hề Hành | Vai phụ |
Danh Sách Chương Nghiệt Đồ! Đừng Nắm Lông Vi Sư! TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50