
Còn tiếp
Ngoại Thất - Khúc Chử Miên
129
Chương
0
Lượt xem
281480
Đề cử
Giới Thiệu Ngoại Thất - Khúc Chử Miên Truyện Chữ
Tên truyện: Ngoại Thất
(Tên khác: Phòng ngoài : Ý chỉ phụ nữ được đàn ông nuôi giấu bên ngoài, không được rước về nhà chính, không có danh phận chính thức và thường bị người đời coi khinh.)
Tác giả: Khúc Chử Miên
Thẻ nội dung: Tình cảm duy nhất, Xuyên không, Chính kịch, Theo đuổi vợ chết đi sống lại.
Văn án1.
Thế tử của phủ Tề Quốc Công – Lục Trạch là người rất được lòng Hoàng đế. Khi giữ chức Đô Đốc phủ vùng Chiết Mân, chàng nổi tiếng là kẻ vui giận thất thường, tâm cơ cực sâu.
Lần trở về nhà thăm nhà, chợt thấy trong Di Viên có một thiếu nữ che ô đi tới; làn da trắng muốt tựa băng tuyết, vóc dáng thanh tao như ngọc, mỗi bước đi tựa đóa sen hồng nở rộ.
Lục Trạch đã năm lần bảy lượt ám chỉ, nhưng tiểu nha đầu kia lại cứ vờ như không hiểu.
Lục Trạch cười lạnh: Làm quý thiếp tử tế thì không muốn, lại cứ thích làm hạng ngoại thất với danh phận không rõ ràng.
Cuối cùng, Lục Trạch tự vả vào mặt mình, lật đật dâng lên vị trí chính thê nhưng lại bị khinh miệt đủ đường.
2.
Tần Thư xuyên không rồi, nàng xuyên thành một tiểu nha hoàn trong một phủ công hầu huân quý nhiều đời.
Là kiếp nô bộc đời đời kiếp kiếp, kết cục tốt đẹp nhất cũng chỉ là gả cho một tên sai vặt, rồi con trai con gái sinh ra lại tiếp tục làm kẻ hầu người hạ.
Nàng tích cực tìm kiếm mục tiêu cho mình. Một tên tiểu địa chủ dáng vẻ khờ khạo nói: “Bằng Nhi, cô là nha hoàn nhất đẳng của gia đình quyền quý, tôi đều nghe theo cô hết.”
Tần Thư đã tích cóp được không ít bạc vụn, chỉ chờ đến năm mười tám tuổi được cho xuất phủ, nào ngờ lại đúng lúc đụng phải đại gia nhà mình trở về thăm thân.
Lục Trạch dùng quạt nâng cằm Tần Thư lên, nhướng mày hỏi: “Gia ban cho ngươi vinh hoa phú quý ngút trời, có muốn hay không?”
Tần Thư chê bai đẩy chiếc quạt ra, mặt không chút biểu cảm đáp: “Đại thiếu gia, nô tỳ không làm thiếp.”
—
Thiết lập chính: Cưỡng ép chiếm đoạt, Theo đuổi vợ chết đi sống lại.
Giới thiệu: Bản cô nương không làm thiếp, cảm ơn!
Thông điệp: Dù trong nghịch cảnh cũng phải tự lập tự cường.
(Tên khác: Phòng ngoài : Ý chỉ phụ nữ được đàn ông nuôi giấu bên ngoài, không được rước về nhà chính, không có danh phận chính thức và thường bị người đời coi khinh.)
Tác giả: Khúc Chử Miên
Thẻ nội dung: Tình cảm duy nhất, Xuyên không, Chính kịch, Theo đuổi vợ chết đi sống lại.
Văn án1.
Thế tử của phủ Tề Quốc Công – Lục Trạch là người rất được lòng Hoàng đế. Khi giữ chức Đô Đốc phủ vùng Chiết Mân, chàng nổi tiếng là kẻ vui giận thất thường, tâm cơ cực sâu.
Lần trở về nhà thăm nhà, chợt thấy trong Di Viên có một thiếu nữ che ô đi tới; làn da trắng muốt tựa băng tuyết, vóc dáng thanh tao như ngọc, mỗi bước đi tựa đóa sen hồng nở rộ.
Lục Trạch đã năm lần bảy lượt ám chỉ, nhưng tiểu nha đầu kia lại cứ vờ như không hiểu.
Lục Trạch cười lạnh: Làm quý thiếp tử tế thì không muốn, lại cứ thích làm hạng ngoại thất với danh phận không rõ ràng.
Cuối cùng, Lục Trạch tự vả vào mặt mình, lật đật dâng lên vị trí chính thê nhưng lại bị khinh miệt đủ đường.
2.
Tần Thư xuyên không rồi, nàng xuyên thành một tiểu nha hoàn trong một phủ công hầu huân quý nhiều đời.
Là kiếp nô bộc đời đời kiếp kiếp, kết cục tốt đẹp nhất cũng chỉ là gả cho một tên sai vặt, rồi con trai con gái sinh ra lại tiếp tục làm kẻ hầu người hạ.
Nàng tích cực tìm kiếm mục tiêu cho mình. Một tên tiểu địa chủ dáng vẻ khờ khạo nói: “Bằng Nhi, cô là nha hoàn nhất đẳng của gia đình quyền quý, tôi đều nghe theo cô hết.”
Tần Thư đã tích cóp được không ít bạc vụn, chỉ chờ đến năm mười tám tuổi được cho xuất phủ, nào ngờ lại đúng lúc đụng phải đại gia nhà mình trở về thăm thân.
Lục Trạch dùng quạt nâng cằm Tần Thư lên, nhướng mày hỏi: “Gia ban cho ngươi vinh hoa phú quý ngút trời, có muốn hay không?”
Tần Thư chê bai đẩy chiếc quạt ra, mặt không chút biểu cảm đáp: “Đại thiếu gia, nô tỳ không làm thiếp.”
—
Thiết lập chính: Cưỡng ép chiếm đoạt, Theo đuổi vợ chết đi sống lại.
Giới thiệu: Bản cô nương không làm thiếp, cảm ơn!
Thông điệp: Dù trong nghịch cảnh cũng phải tự lập tự cường.
Danh Sách Chương Ngoại Thất - Khúc Chử Miên TruyenChu
- #1Chương 1: Lấy chìa khoá
- #2Chương 2: Kẻ ngoại tộc
- #3Chương 3: Quản sự phòng hát
- #4Chương 4: Bình ngọc trắng
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7: Thuý Loan Quán
- #8Chương 8: Trâm phượng vàng
- #9Chương 9: Bảo Đức Lâu
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15: Chìm trong ác mộng
- #16Chương 16: Chăn gấm lụa
- #17Chương 17: Lửa giận ngút trời
- #18Chương 18: Rời khỏi viện tử
- #19Chương 19: Hạ Cửu Sênh
- #20Chương 20: Gạch xanh ngói xám
- #21Chương 21: Hoàng nương tử
- #22Chương 22: Trình tử y
- #23Chương 23: Lạnh như băng
- #24Chương 24: Yên Chi Khấu
- #25Chương 25: Thuốc ngừa thai
- #26Chương 26: Bệnh ngày càng nặng
- #27Chương 27: Phủ Trấn Giang
- #28Chương 28: Thủy Nguyệt Am
- #29Chương 29: Váy gấm xanh lam
- #30Chương 30: Mưu tính kỹ càng
- #31Chương 31: Biến cố bất ngờ
- #32Chương 32: Kế hoãn binh
- #33Chương 33: Ngồi thuyền rời đi
- #34Chương 34: Bắt đầu nhận ra
- #35Chương 35: Chu cô nương
- #36Chương 36: Đường Tú Nương
- #37Chương 37: Giải thế cờ tàn
- #38Chương 38: Cảm giác mơ hồ
- #39Chương 39: Lộ tung tích
- #40Chương 40: Hà phu nhân
- #41Chương 41: Nói lời thật lòng
- #42Chương 42: Tính cách quật cường
- #43Chương 43: Hồng cô nương
- #44Chương 44: Hồ công tử
- #45Chương 45: Lòng thương xót
- #46Chương 46: Cho đi trước
- #47Chương 47: Vũ Bị Chí
- #48Chương 48: Thử một chút
- #49Chương 49: Tự quyết định
- #50Chương 50: Hạt ngọc trai