
Tạm dừng
Ngoại Thất Rời Kinh Thành, Về Quê Trồng Rau Mở Quán Ăn
138
Chương
0
Lượt xem
324290
Đề cử
Giới Thiệu Ngoại Thất Rời Kinh Thành, Về Quê Trồng Rau Mở Quán Ăn Truyện Chữ
Khê Ninh, một nữ tử dung mạo tú lệ, tính tình điềm đạm, vốn không thuộc về chốn phù hoa chốn kinh thành, lại bất ngờ trở thành cái tên khiến bao người nhắc đến.
Nghe đồn, Bùi gia Tam lang phong tư như ngọc, phong thái như trăng gió, là người trong mộng của không ít khuê tú nơi kinh đô. Người người đều ca tụng Tam lang thanh tâm quả dục, chán ghét nữ sắc, chẳng ngờ một chuyến nam hạ trở về lại mang theo một vị ngoại thất dung mạo yêu kiều – chính là nàng.
Thế nhân đều nói Bùi Chiêu lang lãnh tình tuyệt mệnh, không gần gũi nữ nhân. Nhưng chỉ mìnhKhê Ninh biết, cuộc hôn phối này chẳng qua là một tấm bình phong để hắn che giấu chứng bệnh khó nói. Ngày hồi phủ kinh thành, sắp xếp nàng ở ngoại viện, chưa từng bước qua cửa nửa lần.
Nàng chẳng để tâm.
An nhàn ẩn cư nơi thôn dã, Khê Ninh trồng hoa trồng cỏ, gieo cà rốt, khoai đất, hồng tiêu, mở một tiệm nhỏ bán bánh trái, món ngon thơm nức cả thôn làng. Cuộc sống giản dị, ngày tháng thảnh thơi. Có vài tiểu lang quân ghé qua thưởng vị, nàng cũng chỉ cười nói đôi câu, xem như giải khuây lúc nhàn hạ.
Nào ngờ, Bùi Chiêu từ xa thoáng nhìn, ánh mắt chợt tối sầm, thần sắc âm u như trời sắp nổi cơn mưa gió...
Nghe đồn, Bùi gia Tam lang phong tư như ngọc, phong thái như trăng gió, là người trong mộng của không ít khuê tú nơi kinh đô. Người người đều ca tụng Tam lang thanh tâm quả dục, chán ghét nữ sắc, chẳng ngờ một chuyến nam hạ trở về lại mang theo một vị ngoại thất dung mạo yêu kiều – chính là nàng.
Thế nhân đều nói Bùi Chiêu lang lãnh tình tuyệt mệnh, không gần gũi nữ nhân. Nhưng chỉ mìnhKhê Ninh biết, cuộc hôn phối này chẳng qua là một tấm bình phong để hắn che giấu chứng bệnh khó nói. Ngày hồi phủ kinh thành, sắp xếp nàng ở ngoại viện, chưa từng bước qua cửa nửa lần.
Nàng chẳng để tâm.
An nhàn ẩn cư nơi thôn dã, Khê Ninh trồng hoa trồng cỏ, gieo cà rốt, khoai đất, hồng tiêu, mở một tiệm nhỏ bán bánh trái, món ngon thơm nức cả thôn làng. Cuộc sống giản dị, ngày tháng thảnh thơi. Có vài tiểu lang quân ghé qua thưởng vị, nàng cũng chỉ cười nói đôi câu, xem như giải khuây lúc nhàn hạ.
Nào ngờ, Bùi Chiêu từ xa thoáng nhìn, ánh mắt chợt tối sầm, thần sắc âm u như trời sắp nổi cơn mưa gió...
Danh Sách Chương Ngoại Thất Rời Kinh Thành, Về Quê Trồng Rau Mở Quán Ăn TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138