
Còn tiếp
Ngự Tứ Lương Y
216
Chương
0
Lượt xem
300875
Đề cử
Giới Thiệu Ngự Tứ Lương Y Truyện Chữ
Thể loại: Đam mỹ – Xuyên không – Cổ đại – Trạch đấu – Cung đình – 1×1- HE.
Editor: Vện
Bác sĩ tinh anh Tiêu Ngự đang sống ở thời hiện đại lại được ông trời ưu ái cho xuyên về cổ đại.
Tiểu Ngự ngủ mơ thấy một giấc mộng Trang Chu, biển hóa nương dâu sau khi hắn tỉnh dậy thì thấy mình đang trong thân xác của một thiếu niên sống ở thời cổ đại. Nhưng chỉ vì thù hận riêng của người cô ích kỷ mà hắn đường đường là thân nam nhi lại được nuôi dưỡng theo cách nữ nhi khuê các. Mẫu thân mất sớm phụ thân tái giá khiến đứa trẻ mồ côi chịu nhiều ức hiếp.
Một thánh chỉ ban hôn hoang đường làm hậu viện nổi sóng, triều đình đảo điên. Ngộ nhỡ “phu quân” hắn biết người được kiệu lớn tám người khiêng về làm chính thê lại là nam mà không phải nữ…
Kiến công lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, hắn đã cứu sống vô số sinh mệnh, tấu lên khúc nhạc mỹ miều xuyên cả thời không.
Biên tập nhận xét: Bác sĩ hiện đại Tiêu Ngự trọng sinh về cổ đại trong thân xác một thiếu niên có vẻ ngoài y hệt hắn. Thiếu niên xuất thân thế gia đại tộc, nhưng vì sinh ra trong chốn hậu viện tranh đoạt quyền lực mà thân nam nhi lại được nuôi lớn trong thân phận nữ nhi. Mẫu thân lực bất tòng tâm, phụ thân cưới vợ khác nên hắn phải chịu đủ mọi nhục nhã. Thân là bác sĩ tinh anh, Tiêu Ngự nghĩ cách thoát khỏi khốn cảnh, hành y giúp đời, dần dần được mọi người tôn kính. Khi sắp thoát được thân phận “tiểu thư khuê các” thì hắn nhận được thánh chỉ ban hôn hoang đường, nên đành ngậm ngùi bị gả vào chốn nhà cao cửa rộng. “Phu quân” trên danh nghĩa là vị Thế tử cao ngạo lạnh lùng.
Mở đầu tác phẩm là trạch đấu, dần mở rộng ra tranh đấu trên triều đình. Ngôn từ vừa giản dị vừa có chuyên môn đắp nặn nên hình tượng một tiểu thụ y thuật cao siêu, nhìn xa trông rộng, hai kiếp hành y nên hắn rất quý trọng sinh mạng. Công ban đầu lạnh lùng như núi băng nhưng sau khi cưới thì biến thành trung khuyển. Phu phu tâm đầu ý hợp chấn chỉnh triều cương, quét sạch chiến trường. Cá tính nhân vật sinh động, nội dung tác phẩm trọn vẹn, hành văn xuất sắc khiến độc giả hô hào quá đã.
Editor: Vện
Bác sĩ tinh anh Tiêu Ngự đang sống ở thời hiện đại lại được ông trời ưu ái cho xuyên về cổ đại.
Tiểu Ngự ngủ mơ thấy một giấc mộng Trang Chu, biển hóa nương dâu sau khi hắn tỉnh dậy thì thấy mình đang trong thân xác của một thiếu niên sống ở thời cổ đại. Nhưng chỉ vì thù hận riêng của người cô ích kỷ mà hắn đường đường là thân nam nhi lại được nuôi dưỡng theo cách nữ nhi khuê các. Mẫu thân mất sớm phụ thân tái giá khiến đứa trẻ mồ côi chịu nhiều ức hiếp.
Một thánh chỉ ban hôn hoang đường làm hậu viện nổi sóng, triều đình đảo điên. Ngộ nhỡ “phu quân” hắn biết người được kiệu lớn tám người khiêng về làm chính thê lại là nam mà không phải nữ…
Kiến công lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, hắn đã cứu sống vô số sinh mệnh, tấu lên khúc nhạc mỹ miều xuyên cả thời không.
Biên tập nhận xét: Bác sĩ hiện đại Tiêu Ngự trọng sinh về cổ đại trong thân xác một thiếu niên có vẻ ngoài y hệt hắn. Thiếu niên xuất thân thế gia đại tộc, nhưng vì sinh ra trong chốn hậu viện tranh đoạt quyền lực mà thân nam nhi lại được nuôi lớn trong thân phận nữ nhi. Mẫu thân lực bất tòng tâm, phụ thân cưới vợ khác nên hắn phải chịu đủ mọi nhục nhã. Thân là bác sĩ tinh anh, Tiêu Ngự nghĩ cách thoát khỏi khốn cảnh, hành y giúp đời, dần dần được mọi người tôn kính. Khi sắp thoát được thân phận “tiểu thư khuê các” thì hắn nhận được thánh chỉ ban hôn hoang đường, nên đành ngậm ngùi bị gả vào chốn nhà cao cửa rộng. “Phu quân” trên danh nghĩa là vị Thế tử cao ngạo lạnh lùng.
Mở đầu tác phẩm là trạch đấu, dần mở rộng ra tranh đấu trên triều đình. Ngôn từ vừa giản dị vừa có chuyên môn đắp nặn nên hình tượng một tiểu thụ y thuật cao siêu, nhìn xa trông rộng, hai kiếp hành y nên hắn rất quý trọng sinh mạng. Công ban đầu lạnh lùng như núi băng nhưng sau khi cưới thì biến thành trung khuyển. Phu phu tâm đầu ý hợp chấn chỉnh triều cương, quét sạch chiến trường. Cá tính nhân vật sinh động, nội dung tác phẩm trọn vẹn, hành văn xuất sắc khiến độc giả hô hào quá đã.
Danh Sách Chương Ngự Tứ Lương Y TruyenChu
- #1Chương 01: Bí ẩn chốn trâm trạch
- #2Chương 02: Giấc mộng Trang Chu
- #3Chương 03: Tỉnh giấc mộng dài
- #4Chương 04: Độc thủ mưu tài
- #5Chương 05: Không thể che giấu
- #6Chương 06: Thời cơ phản kích
- #7Chương 07: Lần đầu đối mặt
- #8Chương 08: Chẳng sợ đục nước
- #9Chương 09: Đối chọi gay gắt
- #10Chương 10: Chất vấn ở công đường
- #11Chương 11: Kiểm tra sổ sách
- #12Chương 12: Đánh rắn bảy tấc
- #13Chương 13: Bản năng nghề nghiệp
- #14Chương 14: Thiên chức người hành y
- #15Chương 15: Cải tử hoàn sinh
- #16Chương 16: Thiếu nợ trả tiền
- #17Chương 17: Quân tử hảo cầu
- #18Chương 18: Chủ tớ diễn kịch
- #19Chương 19: Song sinh ràng buộc
- #20Chương 20: Ngọc ca dạy đệ
- #21Chương 21: Tự rước lấy nhục
- #22Chương 22: Y học đương thời
- #23Chương 23: Thảo dược khả nghi
- #24Chương 24: Trừng trị ác nô
- #25Chương 25: Có người trúng độc
- #26Chương 26: Phương pháp cứu người
- #27Chương 27: Giải phẫu cấp cứu
- #28Chương 28: Sơ cứu hóc dị vật
- #29Chương 29: Phân tích thời cuộc
- #30Chương 30: Thích khách đột kích
- #31Chương 31: Ta là đại phu
- #32Chương 32: Giải phẫu lần thứ hai
- #33Chương 33: Tình thế biến chuyển
- #34Chương 34: Đào hoa đóa đóa
- #35Chương 35: Cây ngải bụi trị sốt rét
- #36Chương 36: Giải phẫu trị thương
- #37Chương 37: Bàn chuyện hôn nhân
- #38Chương 38: Thế tử giá lâm
- #39Chương 39: Lần đầu gặp gỡ
- #40Chương 40: Tái ngộ trên đường
- #41Chương 41: Tiểu phẫu khâu vết thương
- #42Chương 42: Như rất thân quen
- #43Chương 43: Tìm cách hồi kinh
- #44Chương 44: Tiếp cận lưu dân
- #45Chương 45: Chữa bệnh dịch tả
- #46Chương 46: Động viên toàn thể
- #47Chương 47: Góc nhìn của thẳng nam
- #48Chương 48: Tiêu tan như vô hình
- #49Chương 49: Rắc rối tìm đến
- #50Chương 50: Tránh xa hắn ra