
Còn tiếp
Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao
280
Chương
0
Lượt xem
278160
Đề cử
Giới Thiệu Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao Truyện Chữ
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI TRONG TIM TÔI
Tên gốc: 心里有入
Tên khác: Vương Miện Gai [荆棘王冠]
Tác giả: Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Editor: Mây
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Linh dị thần quái, Cthulhu, HE.
Nguồn: Tấn Giang
Giới thiệu
Từ nhỏ, Giang Diệu đã mắc bệnh tự kỷ.
Bản thân cậu tựa như một cái cây, vừa trầm lặng lại vừa ngoan ngoãn, không hứng thú với bất kỳ thứ gì, cũng chẳng bao giờ biết nói đau.
Cha mẹ rất lo cho cậu, họ dẫn cậu đi chạy chữa khắp nơi. Thế nhưng, tất cả đều vô ích.
Cứ thế, Giang Diệu lớn lên trong sự đùm bọc và bảo vệ kỹ càng của cha mẹ.
Vào một ngày nào đó năm 20 tuổi, cậu bỗng mất tích.
Giang Diệu mất tích suốt một năm, gia đình và cảnh sát đã huy động hết lực lượng nhưng chẳng thể tìm thấy chút tung tích nào của cậu.
Một năm sau, cậu bỗng xuất hiện trước cửa nhà với bộ quần áo tả tơi.
Trên người Giang Diệu dính máu, nhưng thông qua xét nghiệm DNA thì vết máu đó chẳng phải là máu của cậu.
Mất tích rồi lại trở về một cách kỳ lạ, Giang Diệu quên đi toàn bộ sự việc đã xảy ra suốt một năm qua.
Thế nhưng, kể từ ngày đó, cậu bắt đầu mở miệng nói chuyện.
Biết khóc, biết cười, biết nói ra thứ mình muốn.
Dù vẫn kiệm lời như trước nhưng Giang Diệu cũng đã dần có dáng vẻ của một người bình thường.
Cha mẹ cậu mừng rớt nước mắt, hỏi cậu tại sao cậu lại nguyện ý mở lòng với mọi người.
Giang Diệu nhìn vào gương, nói: “Trong lòng con có một giọng nói, giọng nói ấy nói với con rằng thế giới này rất đẹp, khuyên con hãy sống thật hạnh phúc.”
Giọng nói kia luôn kề cận bên cậu, làm bạn với cậu, cổ vũ cậu từng ngày từng ngày một.
Thậm chí, khi cậu bị cuốn vào những sự kiện kỳ lạ, giọng nói kia vẫn dịu dàng an ủi:
“Nhắm mắt lại đi, để mọi thứ tôi lo.”
Giang Diệu tin tưởng giọng nói ấy vô điều kiện.
Vậy nên, dù bị đám người cá tanh tưởi nhớp nháp bắt lấy mắt cá chân, muốn kéo cậu vào biển sâu hay bị đám thây ma gầy gò đẩy đến bờ vực đi chăng nữa thì Giang Diệu vẫn sẽ nghe lời, nhắm chặt đôi mắt lại.
Thầm đếm một, hai, ba.
Đến khi đếm tới một trăm, cậu mở mắt ra thì đã thấy xung quanh mình là những xác chết bị xé nhỏ thành từng mảnh vụn.
Mà cậu, thì lại đang đứng trước một bụi gai, trong tay cậu là đóa tường vi rực rỡ nhất.
Giang Diệu vẫn luôn nghĩ rằng mình bị bệnh tâm thần, vậy nên mới tự phân liệt ra nhân cách thứ hai.
Mãi đến một ngày nào đó, cậu rảo bước ngang qua một cửa hàng bán vest cao cấp.
Người chưa bao giờ mặc vest như cậu lại vô thức vuốt ve lớp vải đắt đỏ và mềm mịn kia.
Trong nháy mắt, cậu nhớ lại trước kia cả người cậu từng dính đầy mồ hôi, chui rúc vào trong lồng ngực, nép vào cánh tay của một người nào đó.
— Thì ra, cậu cũng từng có người yêu.
“Tôi phải quay về, về nơi sâu thẳm và tăm tối nhất của vực sâu.”
“Tìm về anh.”
LƯU Ý
Thứ nhất, nếu đọc kỹ tags, bạn sẽ thấy có một tag khá đặc biệt – Cthulhu.
Đây là một thể loại truyện kinh dị xuất phát từ nhà văn H.P Lovecraft khoảng những năm 1900 và được phát triển rộng rãi về sau này. Nói sơ qua thì tag Cthulhu dùng để chỉ các thực thể thần linh bí ẩn nằm ngoài sự hiểu biết của con người. Tuy vậy, trong bộ truyện này, tác giả không đề cập đến những vị thần đó mà chỉ dùng vài thuật ngữ đặc biệt có trong thể loại, chẳng hạn như giá trị SAN,…
Trong trường hợp bạn thấy e dè vì chưa từng đọc thể loại này bao giờ thì đừng lo, mình sẽ giải thích kỹ các thuật ngữ đặc biệt có trong truyện, bạn không cần phải tìm hiểu trước về thể loại Cthulhu để đọc truyện đâu!
Thứ hai, xin đừng tin giới thiệu và tags của bộ này, đặc biệt là tag SẢNG VĂN, mình đọc xong còn không hiểu vì sao nó có cái tag đấy!
Truyện không dành cho những bạn nào thích ngọt sủng (real), phản diện rất mạnh, đọc lâu sẽ thấy hơi mệt. Khoảng 40 chương cuối truyện sẽ tập trung khá nhiều vào nhân vật phản diện, đây là một nhân vật được xây dựng rất kỹ lưỡng nên đây có thể là lôi của một số bạn không thích truyện quá xoay quanh một nhân vật không phải công/thụ chính. Tuy nhiên, trong ngoại truyện tác giả cũng đã xác nhận dàn nhân vật chính của truyện gồm 4 người, trong đó có cả nhân vật phản diện này.
Trích nguyên văn của tác giả trên Tấn Giang: “Tuy gập ghềnh nhưng truyện sẽ HE viên mãn.” Bản thân mình cũng thấy truyện HE viên mãn nhưng có thể sẽ có bạn không nghĩ vậy, mong bạn cân nhắc trước khi đọc.
KHÔNG CÓ TAG TỰ CÔNG TỰ THỤ!
TRUYỆN CÓ CP PHỤ, CP PHỤ CÓ 1 CHƯƠNG PHẢN CÔNG (Mình sẽ đặt warning ngay đầu chương đó, khúc này được miêu tả sơ qua bằng vài câu, không vào sâu chi tiết. Bạn có thể skip qua chương này vì nó không quá quan trọng nhưng nếu đó là lôi bạn không thể chấp nhận, xin hãy ngừng đọc ngay từ bây giờ)
Cảnh báo
Nghiêm cấm spoil trong nhà mình nhưng nếu có thể, mình KHUYÊN bạn nên đọc review trên Tấn Giang/Wikidich trước khi nhảy hố.
240 chương chính văn vẫn chưa lấp toàn bộ hố, plot quan trọng nhất của truyện (câu hỏi lớn nhất xuyên suốt truyện) được giải đáp trong ngoại truyện.
Tên gốc: 心里有入
Tên khác: Vương Miện Gai [荆棘王冠]
Tác giả: Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Editor: Mây
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Linh dị thần quái, Cthulhu, HE.
Nguồn: Tấn Giang
Giới thiệu
Từ nhỏ, Giang Diệu đã mắc bệnh tự kỷ.
Bản thân cậu tựa như một cái cây, vừa trầm lặng lại vừa ngoan ngoãn, không hứng thú với bất kỳ thứ gì, cũng chẳng bao giờ biết nói đau.
Cha mẹ rất lo cho cậu, họ dẫn cậu đi chạy chữa khắp nơi. Thế nhưng, tất cả đều vô ích.
Cứ thế, Giang Diệu lớn lên trong sự đùm bọc và bảo vệ kỹ càng của cha mẹ.
Vào một ngày nào đó năm 20 tuổi, cậu bỗng mất tích.
Giang Diệu mất tích suốt một năm, gia đình và cảnh sát đã huy động hết lực lượng nhưng chẳng thể tìm thấy chút tung tích nào của cậu.
Một năm sau, cậu bỗng xuất hiện trước cửa nhà với bộ quần áo tả tơi.
Trên người Giang Diệu dính máu, nhưng thông qua xét nghiệm DNA thì vết máu đó chẳng phải là máu của cậu.
Mất tích rồi lại trở về một cách kỳ lạ, Giang Diệu quên đi toàn bộ sự việc đã xảy ra suốt một năm qua.
Thế nhưng, kể từ ngày đó, cậu bắt đầu mở miệng nói chuyện.
Biết khóc, biết cười, biết nói ra thứ mình muốn.
Dù vẫn kiệm lời như trước nhưng Giang Diệu cũng đã dần có dáng vẻ của một người bình thường.
Cha mẹ cậu mừng rớt nước mắt, hỏi cậu tại sao cậu lại nguyện ý mở lòng với mọi người.
Giang Diệu nhìn vào gương, nói: “Trong lòng con có một giọng nói, giọng nói ấy nói với con rằng thế giới này rất đẹp, khuyên con hãy sống thật hạnh phúc.”
Giọng nói kia luôn kề cận bên cậu, làm bạn với cậu, cổ vũ cậu từng ngày từng ngày một.
Thậm chí, khi cậu bị cuốn vào những sự kiện kỳ lạ, giọng nói kia vẫn dịu dàng an ủi:
“Nhắm mắt lại đi, để mọi thứ tôi lo.”
Giang Diệu tin tưởng giọng nói ấy vô điều kiện.
Vậy nên, dù bị đám người cá tanh tưởi nhớp nháp bắt lấy mắt cá chân, muốn kéo cậu vào biển sâu hay bị đám thây ma gầy gò đẩy đến bờ vực đi chăng nữa thì Giang Diệu vẫn sẽ nghe lời, nhắm chặt đôi mắt lại.
Thầm đếm một, hai, ba.
Đến khi đếm tới một trăm, cậu mở mắt ra thì đã thấy xung quanh mình là những xác chết bị xé nhỏ thành từng mảnh vụn.
Mà cậu, thì lại đang đứng trước một bụi gai, trong tay cậu là đóa tường vi rực rỡ nhất.
Giang Diệu vẫn luôn nghĩ rằng mình bị bệnh tâm thần, vậy nên mới tự phân liệt ra nhân cách thứ hai.
Mãi đến một ngày nào đó, cậu rảo bước ngang qua một cửa hàng bán vest cao cấp.
Người chưa bao giờ mặc vest như cậu lại vô thức vuốt ve lớp vải đắt đỏ và mềm mịn kia.
Trong nháy mắt, cậu nhớ lại trước kia cả người cậu từng dính đầy mồ hôi, chui rúc vào trong lồng ngực, nép vào cánh tay của một người nào đó.
— Thì ra, cậu cũng từng có người yêu.
“Tôi phải quay về, về nơi sâu thẳm và tăm tối nhất của vực sâu.”
“Tìm về anh.”
LƯU Ý
Thứ nhất, nếu đọc kỹ tags, bạn sẽ thấy có một tag khá đặc biệt – Cthulhu.
Đây là một thể loại truyện kinh dị xuất phát từ nhà văn H.P Lovecraft khoảng những năm 1900 và được phát triển rộng rãi về sau này. Nói sơ qua thì tag Cthulhu dùng để chỉ các thực thể thần linh bí ẩn nằm ngoài sự hiểu biết của con người. Tuy vậy, trong bộ truyện này, tác giả không đề cập đến những vị thần đó mà chỉ dùng vài thuật ngữ đặc biệt có trong thể loại, chẳng hạn như giá trị SAN,…
Trong trường hợp bạn thấy e dè vì chưa từng đọc thể loại này bao giờ thì đừng lo, mình sẽ giải thích kỹ các thuật ngữ đặc biệt có trong truyện, bạn không cần phải tìm hiểu trước về thể loại Cthulhu để đọc truyện đâu!
Thứ hai, xin đừng tin giới thiệu và tags của bộ này, đặc biệt là tag SẢNG VĂN, mình đọc xong còn không hiểu vì sao nó có cái tag đấy!
Truyện không dành cho những bạn nào thích ngọt sủng (real), phản diện rất mạnh, đọc lâu sẽ thấy hơi mệt. Khoảng 40 chương cuối truyện sẽ tập trung khá nhiều vào nhân vật phản diện, đây là một nhân vật được xây dựng rất kỹ lưỡng nên đây có thể là lôi của một số bạn không thích truyện quá xoay quanh một nhân vật không phải công/thụ chính. Tuy nhiên, trong ngoại truyện tác giả cũng đã xác nhận dàn nhân vật chính của truyện gồm 4 người, trong đó có cả nhân vật phản diện này.
Trích nguyên văn của tác giả trên Tấn Giang: “Tuy gập ghềnh nhưng truyện sẽ HE viên mãn.” Bản thân mình cũng thấy truyện HE viên mãn nhưng có thể sẽ có bạn không nghĩ vậy, mong bạn cân nhắc trước khi đọc.
KHÔNG CÓ TAG TỰ CÔNG TỰ THỤ!
TRUYỆN CÓ CP PHỤ, CP PHỤ CÓ 1 CHƯƠNG PHẢN CÔNG (Mình sẽ đặt warning ngay đầu chương đó, khúc này được miêu tả sơ qua bằng vài câu, không vào sâu chi tiết. Bạn có thể skip qua chương này vì nó không quá quan trọng nhưng nếu đó là lôi bạn không thể chấp nhận, xin hãy ngừng đọc ngay từ bây giờ)
Cảnh báo
Nghiêm cấm spoil trong nhà mình nhưng nếu có thể, mình KHUYÊN bạn nên đọc review trên Tấn Giang/Wikidich trước khi nhảy hố.
240 chương chính văn vẫn chưa lấp toàn bộ hố, plot quan trọng nhất của truyện (câu hỏi lớn nhất xuyên suốt truyện) được giải đáp trong ngoại truyện.
Danh Sách Chương Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao TruyenChu
- #101Chương 101: Hỗ trợ
- #102Chương 102: Thuốc
- #103Chương 103: Hợp tác
- #104Chương 104: Giám sát
- #105Chương 105: Gõ cửa
- #106Chương 106: Bố trí
- #107Chương 107: Rơi xuống
- #108Chương 108: Thời cơ
- #109Chương 109: Nguyện vọng
- #110Chương 110: Tiệc tối
- #111Chương 111: Sấm sét
- #112Chương 112: Lĩnh vực
- #113Chương 113: Chương đặc biệt 14: Đồng tử đen
- #114Chương 114: Đồng Sự
- #115Chương 115: Chương đặc biệt 15: Loan Tiêu
- #116Chương 116: Hậu quả
- #117Chương 117: Tạm biệt
- #118Chương 118: Chương đặc biệt 16: Đêm giao thừa
- #119Chương 119: Trái cây
- #120Chương 120: Đưa đi bệnh viện
- #121Chương 121: Gây rối trong bệnh viện
- #122Chương 122: Danh sách
- #123Chương 123: Mẫu vật
- #124Chương 124: Tạm ứng
- #125Chương 125: Hợp tác
- #126Chương 126: Tiếng ồn
- #127Chương 127: Ồn ào náo động
- #128Chương 128: Xấu hổ
- #129Chương 129: Chương đặc biệt 17: Được bảo vệ
- #130Chương 130: Quyển 7: Thành phố ngập nước – Chương 130: Ngoại ngữ
- #131Chương 131: Hội ngộ
- #132Chương 132: Thân phận
- #133Chương 133: Tức giận
- #134Chương 134: Hỏi thăm
- #135Chương 135: Cá voi
- #136Chương 136: Bàn thờ
- #137Chương 137: To ra
- #138Chương 138: Tách rời
- #139Chương 139: Mê cung
- #140Chương 140: Chồng chập
- #141Chương 141: Vòng xoáy
- #142Chương 142: Thực thể
- #143Chương 143: Lưu giữ bằng chứng
- #144Chương 144: Vật thể phát sáng
- #145Chương 145: Ngã xuống
- #146Chương 146: Chương đặc biệt 18: Biển sâu
- #147Chương 147: Quyển 8: Vực thẳm – Chương 147: Canh giữ
- #148Chương 148: Chóng mặt
- #149Chương 149: Dùi băng
- #150Chương 150: Âm thanh