
Tạm dừng
Nhất Thân Nhất Cố
49
Chương
0
Lượt xem
302523
Đề cử
Giới Thiệu Nhất Thân Nhất Cố Truyện Chữ
Một người không thể cùng lúc sống ở hai thế giới, cho dù là mộng cũng không thể.
Anh trai của Phùng Tuyết đã từng nói như thế, hiển nhiên cả hai anh em đều hiểu, Phùng Tuyết sớm muộn cũng sẽ phải từ bỏ một trong hai.
Phùng Tuyết trong mộng là Trương Tuyết, là Đỗ Tuyên.
Một hồi mộng, một đời người.
Nếu chết là giải thoát, thì Phùng Tuyết chỉ có thể nói, đây chỉ là giải thoát tạm thời.
Phùng Tuyết trở thành Trương Tuyết, thiên kim được cưng chìu hết mực của Phủ Thừa Tướng, cũng trở thành Đỗ Tuyên, tiểu bá vương hoành hành ngang dọc nức tiếng Sài Kinh.
Cho dù như thế, nhưng Phùng Tuyết vẫn không đành lòng, không cách nào đành lòng.
Bãi hôn Diệp Trầm, từ chối Thái Tử.
Tất cả cũng chỉ vì một người, người mà Phùng Tuyết biết rõ, đời này kiếp này, vĩnh viễn không thể chung đôi...
"Phùng Tuyệt, anh là người duy nhất em lưu luyến, cũng là người duy nhất mà em vĩnh viễn chôn sâu trong tận đáy lòng..."
Trích đoạn của nam chính:
#1:
“Tuyết, chúng ta là anh em, là anh em song sinh…” anh ôm chặt cô trong lòng, từng chữ từng chữ nặng nề rít qua kẽ răng.
#2:
Cả người anh ướt sũng nước, từng bước ép cô sát vào tường. Đầu ngón tay thon dài mang theo hơi lạnh buốt giá chạm vào cằm cô. Anh cúi đầu, dán đôi môi lạnh lẽo của mình lên môi cô, giọng nhạt như nước, “Vì sao chúng ta phải sinh ra là anh em?”
#3:
Anh ngồi lặng lẽ bên giường bệnh, vuốt ve gương mặt tái nhợt của cô, nở nụ cười khoan thai, “Tuyết, chúng ta cứ sống như vậy được không? Anh không lấy vợ, em cũng đừng lấy chồng. Chúng ta cứ cùng nhau đến già, được không em?”
Anh trai của Phùng Tuyết đã từng nói như thế, hiển nhiên cả hai anh em đều hiểu, Phùng Tuyết sớm muộn cũng sẽ phải từ bỏ một trong hai.
Phùng Tuyết trong mộng là Trương Tuyết, là Đỗ Tuyên.
Một hồi mộng, một đời người.
Nếu chết là giải thoát, thì Phùng Tuyết chỉ có thể nói, đây chỉ là giải thoát tạm thời.
Phùng Tuyết trở thành Trương Tuyết, thiên kim được cưng chìu hết mực của Phủ Thừa Tướng, cũng trở thành Đỗ Tuyên, tiểu bá vương hoành hành ngang dọc nức tiếng Sài Kinh.
Cho dù như thế, nhưng Phùng Tuyết vẫn không đành lòng, không cách nào đành lòng.
Bãi hôn Diệp Trầm, từ chối Thái Tử.
Tất cả cũng chỉ vì một người, người mà Phùng Tuyết biết rõ, đời này kiếp này, vĩnh viễn không thể chung đôi...
"Phùng Tuyệt, anh là người duy nhất em lưu luyến, cũng là người duy nhất mà em vĩnh viễn chôn sâu trong tận đáy lòng..."
Trích đoạn của nam chính:
#1:
“Tuyết, chúng ta là anh em, là anh em song sinh…” anh ôm chặt cô trong lòng, từng chữ từng chữ nặng nề rít qua kẽ răng.
#2:
Cả người anh ướt sũng nước, từng bước ép cô sát vào tường. Đầu ngón tay thon dài mang theo hơi lạnh buốt giá chạm vào cằm cô. Anh cúi đầu, dán đôi môi lạnh lẽo của mình lên môi cô, giọng nhạt như nước, “Vì sao chúng ta phải sinh ra là anh em?”
#3:
Anh ngồi lặng lẽ bên giường bệnh, vuốt ve gương mặt tái nhợt của cô, nở nụ cười khoan thai, “Tuyết, chúng ta cứ sống như vậy được không? Anh không lấy vợ, em cũng đừng lấy chồng. Chúng ta cứ cùng nhau đến già, được không em?”
Danh Sách Chương Nhất Thân Nhất Cố TruyenChu
- #1Chương 1: Nếu có một ngày…
- #2Chương 2: Hồi mộng
- #3Chương 3: Dứt mộng
- #4Chương 4: Hôn lễ đẫm máu
- #5Chương 5: Bãi hôn
- #6Chương 6: Thái tử lên sàn
- #7Chương 7: Bãi hôn một hồi náo loạn
- #8Chương 8: Rời khỏi sài kinh
- #9Chương 9: Đào Ngũ hay Trốn Trại?
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12: Mộng thành nhân
- #13Chương 13: Thành thủ nghiêm gia niên
- #14Chương 14: Khất cái tiểu thần y
- #15Chương 15: Ti sát
- #16Chương 16: Quái y
- #17Chương 17: Xin yêu em thêm lần nữa
- #18Chương 18: Ngoại truyện Trần Dật
- #19Chương 19: Hồng Hi Quán
- #20Chương 20: Duy Ngã Độc Tôn
- #21Chương 21: Truy
- #22Chương 22: Thêm người
- #23Chương 23: Chu Tước Lệnh
- #24Chương 24: Lại truy
- #25Chương 25: Trương nhị gia bắt thỏ
- #26Chương 26: Tin tức
- #27Chương 27: Giác quan thứ sáu của lục gia
- #28Chương 28: Tập kích
- #29Chương 29: Sát na
- #30Chương 30: Bao vây
- #31Chương 31: Thái tử trình tuyệt
- #32Chương 32: Phi lễ hay không, đó là cả một vấn đề
- #33Chương 33: Rời khỏi thao châu
- #34Chương 34: Binh biến
- #35Chương 35: Bắt cóc
- #36Chương 36: Phỏng đoán
- #37Chương 37: Phân vân
- #38Chương 38: Gợn sóng
- #39Chương 39: Rơi vào tay giặc!
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49