
Tạm dừng
Nhớ Ngọt Ngào
45
Chương
0
Lượt xem
296395
Đề cử
Giới Thiệu Nhớ Ngọt Ngào Truyện Chữ
Thể loại: đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành
Chú ý:
#_đại thúc khống
#_Nam nữ chính hơn kém nhau mười lăm tuổi.
Văn án
Một mối tình ấp ủ suốt bao năm, một mối tình có thể là cấm kỵ trong mắt thế gian...Nhưng trái tim này, ai có thể làm chủ được đây?!
Kiều Miên bước vào phòng, cô đưa tay ôm anh từ sau lưng, vòng tay thật chặt như muốn cảm nhận từng cử động, từng đường nét hơi thở của anh
- Đừng kết hôn với cô ấy…đừng!…
Ánh mắt kia trong đêm vẫn sâu thẳm, dường như trong đó là cả một mảnh sóng gió, những cảm xúc đang bị kìm nén, không thể thoát ra, yết hầu lăn lộn, và dường như một tia không ngỡ cuối cùng cũng chỉ trong thoáng chốc, anh ta lại trở thành con người lạnh lùng như trước. Giọng nói không chút cảm xúc vang lên:
- Lên đại học rồi, hãy rời khỏi thành phố A đi.
Khoảnh khắc ấy, trái tim Kiều Miên tan nát thành ngàn vạn mảnh nhỏ.
Cô trưởng thành rồi, kỳ thi đại học cũng đã qua rồi, rốt cuộc anh không thể chờ đợi được nữa mà đã muốn đuổi cô đi, cuối cùng anh cũng muốn dỡ cái mớ rắc rối là cô xuống để khỏi phải vướng bận lúc ở bên người phụ nữ khác rồi.
Kiều Miên đi, không để lại chút vướng bận nào.
Nhưng Thẩm Vân Lê điên rồi, cô không tới ngôi trường đại học mình đã ghi danh, không tới thành phố mình đã chọn, không một chút tin tức, cô đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh.
Ba năm sau, Kiều Miên về nước, cô nói cô đã quên…
Nhưng có những ký ức vẫn còn mãi khắc sâu trong cốt tủy.
Một thành phố cách nơi anh ở những một nghìn hai trăm linh bảy kilomet, Kiều Miên chỉ muốn an tâm công tác, nhưng anh lại bước tới, ép chặt cô vào sau cánh cửa phòng làm việc.
Vẫn là những đường nét cơ thể thâm sâu ấy, vẫn ánh mắt với từng cơn bão tố nặng nề ấy, yết hầu anh khẽ chuyển động dưới ánh đèn, dùng mọi nồng nhiệt và lưu luyến cất lên giọng nói dịu dàng bên tai cô: “Bảo bối, em chạy không thoát đâu.”
Túm lại là:
/anh nhận nuôi cô khi cô mới mười hai tuổi, suốt những năm trưởng thành cô ôm mối tình cấm kỵ chẳng dám nói với ai. Khi cô mười tám tuổi, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, trên thảm cỏ xanh mướt, cô trao anh nụ hôn đầu tiên, nhưng anh nói “Chúng ta là người thân…”/
nam chính cực kỳ thâm tình nếu ai cảm thấy đúng chuẩn gu mình thì hãy cùng lên
Chú ý:
#_đại thúc khống
#_Nam nữ chính hơn kém nhau mười lăm tuổi.
Văn án
Một mối tình ấp ủ suốt bao năm, một mối tình có thể là cấm kỵ trong mắt thế gian...Nhưng trái tim này, ai có thể làm chủ được đây?!
Kiều Miên bước vào phòng, cô đưa tay ôm anh từ sau lưng, vòng tay thật chặt như muốn cảm nhận từng cử động, từng đường nét hơi thở của anh
- Đừng kết hôn với cô ấy…đừng!…
Ánh mắt kia trong đêm vẫn sâu thẳm, dường như trong đó là cả một mảnh sóng gió, những cảm xúc đang bị kìm nén, không thể thoát ra, yết hầu lăn lộn, và dường như một tia không ngỡ cuối cùng cũng chỉ trong thoáng chốc, anh ta lại trở thành con người lạnh lùng như trước. Giọng nói không chút cảm xúc vang lên:
- Lên đại học rồi, hãy rời khỏi thành phố A đi.
Khoảnh khắc ấy, trái tim Kiều Miên tan nát thành ngàn vạn mảnh nhỏ.
Cô trưởng thành rồi, kỳ thi đại học cũng đã qua rồi, rốt cuộc anh không thể chờ đợi được nữa mà đã muốn đuổi cô đi, cuối cùng anh cũng muốn dỡ cái mớ rắc rối là cô xuống để khỏi phải vướng bận lúc ở bên người phụ nữ khác rồi.
Kiều Miên đi, không để lại chút vướng bận nào.
Nhưng Thẩm Vân Lê điên rồi, cô không tới ngôi trường đại học mình đã ghi danh, không tới thành phố mình đã chọn, không một chút tin tức, cô đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh.
Ba năm sau, Kiều Miên về nước, cô nói cô đã quên…
Nhưng có những ký ức vẫn còn mãi khắc sâu trong cốt tủy.
Một thành phố cách nơi anh ở những một nghìn hai trăm linh bảy kilomet, Kiều Miên chỉ muốn an tâm công tác, nhưng anh lại bước tới, ép chặt cô vào sau cánh cửa phòng làm việc.
Vẫn là những đường nét cơ thể thâm sâu ấy, vẫn ánh mắt với từng cơn bão tố nặng nề ấy, yết hầu anh khẽ chuyển động dưới ánh đèn, dùng mọi nồng nhiệt và lưu luyến cất lên giọng nói dịu dàng bên tai cô: “Bảo bối, em chạy không thoát đâu.”
Túm lại là:
/anh nhận nuôi cô khi cô mới mười hai tuổi, suốt những năm trưởng thành cô ôm mối tình cấm kỵ chẳng dám nói với ai. Khi cô mười tám tuổi, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, trên thảm cỏ xanh mướt, cô trao anh nụ hôn đầu tiên, nhưng anh nói “Chúng ta là người thân…”/
nam chính cực kỳ thâm tình nếu ai cảm thấy đúng chuẩn gu mình thì hãy cùng lên
Danh Sách Chương Nhớ Ngọt Ngào TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6: Ông chú ngốc nghếch
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21: “Vì cậu thích anh Vân Lê rồi đúng không?”
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45