
Còn tiếp
Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt
90
Chương
0
Lượt xem
279202
Đề cử
Giới Thiệu Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt Truyện Chữ
Thể loại: Hiện thực, gương vỡ lại lành, truyện lấy bối cảnh thời đại, công nghèo, HE
Năm 1992, Lương Dã nhìn thấy một học sinh ngoan ở trường cấp ba bên cạnh bị bắt nạt, liền vung chai rượu lên làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Khi đưa tay kéo cậu học sinh ngoan ấy dậy, Lương Dã nhìn thấy một đôi mắt dưới cặp kính lạnh lùng mà sáng ngời.
Từ đó về sau, mỗi ngày cậu học sinh ấy đều đứng đợi ở cổng trường nghề của Lương Dã, không nói một lời mà chỉ âm thầm đi theo sau anh.
Một ngày nọ, Lương Dã cuối cùng cũng không chịu nổi, nắm chặt cổ tay mảnh mai của cậu học sinh ngoan.
Cậu khe khẽ kêu lên, giọng nói đầy ý trách móc.
Lương Dã bực bội: “Là cậu đi theo tôi, cậu còn kêu cái gì?”
Cậu học sinh ngoan nhìn anh đầy cố chấp, khẽ trả lời: “Em tên là Dương Kim.”
Vài ngày sau, Lương Dã nhả một vòng khói thuốc ép Dương Kim vào góc tường, cố ý dọa cậu bỏ chạy.
“Muốn yêu đương à? Đã yêu bao giờ chưa, học sinh ngoan?”
“Tôi là kiểu người thích chơi bời, nam nữ gì cũng được, lộn xộn đủ thứ, cậu không để ý thì được.”
Hôm sau, anh lại thấy Dương Kim đứng đợi ở cổng trường nghề.
Dương Kim nhìn thẳng vào anh, nói: “Em để ý.”
Sau này, người đợi trước cổng trường, người đưa người về nhà, đều đổi thành Lương Dã.
Điều duy nhất không thay đổi chính là mỗi lần hôn tạm biệt, Lương Dã đều kéo khăn quàng của Dương Kim lên che kín nửa khuôn mặt cậu.
Gió ở Đông Bắc lạnh buốt, Dương Kim mãi vẫn không chịu quàng khăn tử tế, Lương Dã thu lại dáng vẻ bất cần, nghiêm túc cảnh cáo: “Dương Kim, hôm nay lạnh lắm em.”
Nhưng mùa đông rồi cũng sẽ qua.
Kỳ thi đại học năm 1994, ngoài phòng thi anh không đợi được Dương Kim.
Mùa đông năm 1994, anh bắt đầu điên cuồng mê tín tìm người xem bói, hỏi liệu cậu học sinh ngoan của mình có sống tốt qua mùa đông ấy không, liệu có ai từng nói với cậu một câu: “Dương Kim, hôm nay lạnh lắm em.” hay chưa.
Năm 1992, Lương Dã nhìn thấy một học sinh ngoan ở trường cấp ba bên cạnh bị bắt nạt, liền vung chai rượu lên làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Khi đưa tay kéo cậu học sinh ngoan ấy dậy, Lương Dã nhìn thấy một đôi mắt dưới cặp kính lạnh lùng mà sáng ngời.
Từ đó về sau, mỗi ngày cậu học sinh ấy đều đứng đợi ở cổng trường nghề của Lương Dã, không nói một lời mà chỉ âm thầm đi theo sau anh.
Một ngày nọ, Lương Dã cuối cùng cũng không chịu nổi, nắm chặt cổ tay mảnh mai của cậu học sinh ngoan.
Cậu khe khẽ kêu lên, giọng nói đầy ý trách móc.
Lương Dã bực bội: “Là cậu đi theo tôi, cậu còn kêu cái gì?”
Cậu học sinh ngoan nhìn anh đầy cố chấp, khẽ trả lời: “Em tên là Dương Kim.”
Vài ngày sau, Lương Dã nhả một vòng khói thuốc ép Dương Kim vào góc tường, cố ý dọa cậu bỏ chạy.
“Muốn yêu đương à? Đã yêu bao giờ chưa, học sinh ngoan?”
“Tôi là kiểu người thích chơi bời, nam nữ gì cũng được, lộn xộn đủ thứ, cậu không để ý thì được.”
Hôm sau, anh lại thấy Dương Kim đứng đợi ở cổng trường nghề.
Dương Kim nhìn thẳng vào anh, nói: “Em để ý.”
Sau này, người đợi trước cổng trường, người đưa người về nhà, đều đổi thành Lương Dã.
Điều duy nhất không thay đổi chính là mỗi lần hôn tạm biệt, Lương Dã đều kéo khăn quàng của Dương Kim lên che kín nửa khuôn mặt cậu.
Gió ở Đông Bắc lạnh buốt, Dương Kim mãi vẫn không chịu quàng khăn tử tế, Lương Dã thu lại dáng vẻ bất cần, nghiêm túc cảnh cáo: “Dương Kim, hôm nay lạnh lắm em.”
Nhưng mùa đông rồi cũng sẽ qua.
Kỳ thi đại học năm 1994, ngoài phòng thi anh không đợi được Dương Kim.
Mùa đông năm 1994, anh bắt đầu điên cuồng mê tín tìm người xem bói, hỏi liệu cậu học sinh ngoan của mình có sống tốt qua mùa đông ấy không, liệu có ai từng nói với cậu một câu: “Dương Kim, hôm nay lạnh lắm em.” hay chưa.
Danh Sách Chương Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt TruyenChu
- #51Chương 51: Chỉ thích anh thôi, thích anh nhất.
- #52Chương 52: Anh giấu em, em giấu anh.
- #53Chương 53: Thanh gươm Damocles.
- #54Chương 54: Rơi xuống như tuyết.
- #55Chương 55: Từ đó chẳng còn mùa đông nào nữa.
- #56Chương 56: Lương Dã, hôm nay lạnh lắm anh.
- #57Chương 57: Ồ, Lương Dã hận mình.
- #58Chương 58: Tuyết tan chảy một mảng.
- #59Chương 59: Sự thật luôn tàn nhẫn.
- #60Chương 60: Ngày 17 tháng 8.
- #61Chương 61: Chỉ vì muốn gặp cậu
- #62Chương 62: Bản vẽ phục dựng Tiệm tạp hóa nhà Lương.
- #63Chương 63: Lương Dã, mày nỡ lòng sao?
- #64Chương 64: Có phải anh cũng đã làm tổn thương em không?
- #65Chương 65: Năm năm qua.
- #66Chương 66: Mùa đông đã qua.
- #67Chương 67: 1994.
- #68Chương 68: Anh muốn em gọi tiếng 'chồng' thì sao nào.
- #69Chương 69: Chuyện mùa xuân.
- #70Chương 70: Anh đan cho em cả đời.
- #71Chương 71: Người yêu của tôi.
- #72Chương 72: Mỗi mùa đông đều có anh. (End)
- #73Chương 73: Ngoại truyện 1: 12 lá thư của Lương Dã.
- #74Chương 74: Ngoại truyện 2: Quà sinh nhật.
- #75Chương 75: Ngoại truyện 3: Nếu không có vỡ tan (If).
- #76Chương 76: Ngoại truyện 4: Thanh mai trúc mã (If).
- #77Chương 77: [CP Phương x Đào] Dãy Đại Hưng An và Biển Cả (1).
- #78Chương 78: [CP Phương x Đào] Dãy Đại Hưng An và Biển Cả (2).
- #79Chương 79: [CP Phương x Đào] Dãy Đại Hưng An và Biển Cả (3).
- #80Chương 80: [Weibo] Q&A Dã Kim
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90