
Tạm dừng
Nỗi Buồn Đẹp Nhất
34
Chương
0
Lượt xem
305906
Đề cử
Giới Thiệu Nỗi Buồn Đẹp Nhất Truyện Chữ
Ngày ấy cô hỏi anh: “ Nỗi buồn có màu gì?”
Anh trả lời: “Nỗi buồn có màu hồng nhạt.”
Cô không hiểu, anh cũng chẳng giải thích gì thêm.
Chuyện đã qua lâu rồi, vậy mà cô vẫn tưởng như mới ngày hôm qua. Hai năm nay kể từ khi anh rời xa cô để theo đuổi cái lí tưởng quan trọng nhất trong đời, cũng là khi cô biết đối với anh tình yêu của hai người chỉ giống như một trò tiêu khiển. Anh dùng nó để giết thời gian, còn cô lại ngu muội nâng niu như một phần không thể mất đi trên cơ thể mình.
Cô và anh tình cờ gặp nhau ở trạm xe buýt số năm, vào buổi sáng giao mùa xuân-hạ, những giọt mưa ngoài trời đập vào ô cửa kính những vệt tròn trắng xóa lung linh. Cái duyên nợ ấy dẫn anh thêm lần nữa gặp lại cô, để rồi yêu cô, và cho cô những khoảng lặng hạnh phúc nhất trong đời. Cô cũng từng nghĩ, anh chính là một nửa cuộc đời mình. Cô cũng từng mong, thêm thời gian nữa thôi, cả hai sẽ cho nhau một tổ ấm.
Anh đứng phía sau ôm lấy cô đang mỉm cười, cùng nhìn ra xa về nơi chân trời rực rỡ nhất.
Thế rồi ngày anh ra đi, chính cô cũng không tin vào những gì mình thấy. Anh và người con gái ấy tay trong tay nói cười vui vẻ, ríu rít chuyện trò ở sân bay. Cô đuổi tới nơi chỉ có thể nhìn anh thêm một chút, và có thể hỏi duy nhất một lời :“Anh nói màu hồng có đẹp không?”
Anh nhìn vào mắt cô, có một thứ cảm xúc không nói thành lời được. Anh trả lời: “Màu hồng đẹp nhất.”
Vậy là cô đã giữ cái đẹp ấy suốt hai năm nay, chưa bao giờ quên anh, cũng chưa bao giờ thắc mắc lí do cái đẹp ấy là gì?
Anh trả lời: “Nỗi buồn có màu hồng nhạt.”
Cô không hiểu, anh cũng chẳng giải thích gì thêm.
Chuyện đã qua lâu rồi, vậy mà cô vẫn tưởng như mới ngày hôm qua. Hai năm nay kể từ khi anh rời xa cô để theo đuổi cái lí tưởng quan trọng nhất trong đời, cũng là khi cô biết đối với anh tình yêu của hai người chỉ giống như một trò tiêu khiển. Anh dùng nó để giết thời gian, còn cô lại ngu muội nâng niu như một phần không thể mất đi trên cơ thể mình.
Cô và anh tình cờ gặp nhau ở trạm xe buýt số năm, vào buổi sáng giao mùa xuân-hạ, những giọt mưa ngoài trời đập vào ô cửa kính những vệt tròn trắng xóa lung linh. Cái duyên nợ ấy dẫn anh thêm lần nữa gặp lại cô, để rồi yêu cô, và cho cô những khoảng lặng hạnh phúc nhất trong đời. Cô cũng từng nghĩ, anh chính là một nửa cuộc đời mình. Cô cũng từng mong, thêm thời gian nữa thôi, cả hai sẽ cho nhau một tổ ấm.
Anh đứng phía sau ôm lấy cô đang mỉm cười, cùng nhìn ra xa về nơi chân trời rực rỡ nhất.
Thế rồi ngày anh ra đi, chính cô cũng không tin vào những gì mình thấy. Anh và người con gái ấy tay trong tay nói cười vui vẻ, ríu rít chuyện trò ở sân bay. Cô đuổi tới nơi chỉ có thể nhìn anh thêm một chút, và có thể hỏi duy nhất một lời :“Anh nói màu hồng có đẹp không?”
Anh nhìn vào mắt cô, có một thứ cảm xúc không nói thành lời được. Anh trả lời: “Màu hồng đẹp nhất.”
Vậy là cô đã giữ cái đẹp ấy suốt hai năm nay, chưa bao giờ quên anh, cũng chưa bao giờ thắc mắc lí do cái đẹp ấy là gì?
Danh Sách Chương Nỗi Buồn Đẹp Nhất TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34