
Tạm dừng
Nói Chuyện Phiếm Với Động Vật Hoang Dã Trong Show Trực Tiếp Tôi Bỗng Nổi Tiếng Toàn Mạng
768
Chương
0
Lượt xem
279137
Đề cử
Giới Thiệu Nói Chuyện Phiếm Với Động Vật Hoang Dã Trong Show Trực Tiếp Tôi Bỗng Nổi Tiếng Toàn Mạng Truyện Chữ
Lâm Thiên Du là một thần tượng lớn được nhiều người yêu thích. Với giá trị vũ lực cực độ và khả năng giao tiếp với động vật, cô tự tin rằng mình có thể trở về thế giới thực sau khi vượt qua ải. Tuy nhiên, vô tình cô đã vào một cuốn sách và trở thành nữ phụ phô trương cùng tên trong truyện đó. Bị dồn vào thế giới của nữ chính, Lâm Thiên Du không biết ngũ cốc hay cỏ cây, và dường như chỉ có vẻ ngoài đẹp là ưu điểm duy nhất của cô.
Trong chương trình sinh tồn, những người khác vất vả lao động để kiếm ăn và sinh tồn, nhưng Lâm Thiên Du chỉ ngồi chờ và ăn. Trong khi, cô luôn luôn trốn tránh những nguy hiểm và để nữ chính làm nổi bật bản thân. Sự bền bỉ và cần cù của nữ chính đã khiến Lâm Thiên Du quyết tâm tôn vinh nàng bằng cách tạo ra nhiều tình huống hài hước, vô tình tỏa sáng trong mắt khán giả.
Nhưng người đọc sẽ không nhận ra nữa rằng Lâm Thiên Du thực ra là một cô gái rất thông minh, nhanh nhẹn, và có khả năng giao tiếp với động vật. Khả năng đặc biệt của Lâm Thiên Du khiến nhiều người khâm phục, và những trận sinh tồn trên màn hình truyền hình đã chứng kiến sự mở rộng của bản thân cô.
Dù buff yếu ớt của mình không cho phép cô trở thành một chiến binh mạnh mẽ, nhưng sự thông minh và tinh thần luôn sẵn sàng của Lâm Thiên Du đã giúp cô vượt qua mọi trở ngại. Tác giả đã sáng tạo ra một nhân vật sống động, thú vị và đầy tính nhân văn, vốn đã thu hút được sự quan tâm của rất nhiều đọc giả.
Tóm lại, đây là một câu chuyện tiểu thuyết ngọt ngào, hài hước, và đầy cảm xúc. Các tình huống đặc sắc thể hiện sự bền bỉ và nỗ lực của nhân vật chính, và đưa ra thông điệp rằng chỉ cần chú tâm và nỗ lực thì chúng ta sẽ có tương lai rực rỡ.
Trong chương trình sinh tồn, những người khác vất vả lao động để kiếm ăn và sinh tồn, nhưng Lâm Thiên Du chỉ ngồi chờ và ăn. Trong khi, cô luôn luôn trốn tránh những nguy hiểm và để nữ chính làm nổi bật bản thân. Sự bền bỉ và cần cù của nữ chính đã khiến Lâm Thiên Du quyết tâm tôn vinh nàng bằng cách tạo ra nhiều tình huống hài hước, vô tình tỏa sáng trong mắt khán giả.
Nhưng người đọc sẽ không nhận ra nữa rằng Lâm Thiên Du thực ra là một cô gái rất thông minh, nhanh nhẹn, và có khả năng giao tiếp với động vật. Khả năng đặc biệt của Lâm Thiên Du khiến nhiều người khâm phục, và những trận sinh tồn trên màn hình truyền hình đã chứng kiến sự mở rộng của bản thân cô.
Dù buff yếu ớt của mình không cho phép cô trở thành một chiến binh mạnh mẽ, nhưng sự thông minh và tinh thần luôn sẵn sàng của Lâm Thiên Du đã giúp cô vượt qua mọi trở ngại. Tác giả đã sáng tạo ra một nhân vật sống động, thú vị và đầy tính nhân văn, vốn đã thu hút được sự quan tâm của rất nhiều đọc giả.
Tóm lại, đây là một câu chuyện tiểu thuyết ngọt ngào, hài hước, và đầy cảm xúc. Các tình huống đặc sắc thể hiện sự bền bỉ và nỗ lực của nhân vật chính, và đưa ra thông điệp rằng chỉ cần chú tâm và nỗ lực thì chúng ta sẽ có tương lai rực rỡ.
Danh Sách Chương Nói Chuyện Phiếm Với Động Vật Hoang Dã Trong Show Trực Tiếp Tôi Bỗng Nổi Tiếng Toàn Mạng TruyenChu
- #101Chương 101: Liệu có đưa báo hoa về nhà không? (6
- #102Chương 102: Móng vuốt báo hoa đặt lên mặt cô (1)
- #103Chương 103: Móng vuốt báo hoa đặt lên mặt cô (2)
- #104Chương 104: Móng vuốt báo hoa đặt lên mặt cô (3)
- #105Chương 105: Móng vuốt báo hoa đặt lên mặt cô (4)
- #106Chương 106: Móng vuốt báo hoa đặt lên mặt cô (5)
- #107Chương 107: Móng vuốt báo hoa đặt lên mặt cô (6)
- #108Chương 108: "Hoa Hoa! Sắp mưa rồi, về nhà mau!" (1)
- #109Chương 109: "Hoa Hoa! Sắp mưa rồi, về nhà mau!" (2)
- #110Chương 110: "Hoa Hoa! Sắp mưa rồi, về nhà mau!" (3)
- #111Chương 111: "Hoa Hoa! Sắp mưa rồi, về nhà mau!" (4)
- #112Chương 112: "Hoa Hoa! Sắp mưa rồi, về nhà mau!" (5)
- #113Chương 113: "Hoa Hoa! Sắp mưa rồi, về nhà mau!" (6)
- #114Chương 114: "Hoa Hoa! Sắp mưa rồi, về nhà mau!" (7)
- #115Chương 115: [Một ngày nào đó tôi nhìn thấy sự lúng túng trên khuôn mặt một con nai] (1)
- #116Chương 116: [Một ngày nào đó tôi nhìn thấy sự lúng túng trên khuôn mặt một con nai] (3)
- #117Chương 117: [Một ngày nào đó tôi nhìn thấy sự lúng túng trên khuôn mặt một con nai] (3)
- #118Chương 118: Một ngày nào đó tôi nhìn thấy sự lúng túng trên khuôn mặt một con nai] (4)
- #119Chương 119: [Một ngày nào đó tôi nhìn thấy sự lúng túng trên khuôn mặt một con nai] (5)
- #120Chương 120: [Một ngày nào đó tôi nhìn thấy sự lúng túng trên khuôn mặt một con nai] (6)
- #121Chương 121: [Một ngày nào đó tôi nhìn thấy sự lúng túng trên khuôn mặt một con nai] (7)
- #122Chương 122: [Một ngày nào đó tôi nhìn thấy sự lúng túng trên khuôn mặt một con nai] (8)
- #123Chương 123: "Khoan đã...đuổi theo cá sấu á?!" (1)
- #124Chương 124: "Khoan đã...đuổi theo cá sấu á?!" (2)
- #125Chương 125: "Khoan đã...đuổi theo cá sấu á?!" (3)
- #126Chương 126: "Khoan đã...đuổi theo cá sấu á?!" (3)
- #127Chương 127: "Khoan đã...đuổi theo cá sấu á?!" (4)
- #128Chương 128: "Khoan đã...đuổi theo cá sấu á?!" (6)
- #129Chương 129: "Khoan đã...đuổi theo cá sấu á?!" (7)
- #130Chương 130: "Hổ hả? Trong rừng mưa chỉ có thể là hổ Caspi Ba Tư thôi." (1)
- #131Chương 131: "Hổ hả? Trong rừng mưa chỉ có thể là hổ Caspi Ba Tư thôi." (2)
- #132Chương 132: "Hổ hả? Trong rừng mưa chỉ có thể là hổ Caspi Ba Tư thôi." (3)
- #133Chương 133: "Hổ hả? Trong rừng mưa chỉ có thể là hổ Caspi Ba Tư thôi." (4)
- #134Chương 134: "Hổ hả? Trong rừng mưa chỉ có thể là hổ Caspi Ba Tư thôi." (5)
- #135Chương 135: "Hổ hả? Trong rừng mưa chỉ có thể là hổ Caspi Ba Tư thôi." (6)
- #136Chương 136: "Hổ hả? Trong rừng mưa chỉ có thể là hổ Caspi Ba Tư thôi." (7)
- #137Chương 137: Kích thước này đã vượt qua bàn chân trước của hổ Đông Bắc thông thường rồi (1)
- #138Chương 138: Kích thước này đã vượt qua bàn chân trước của hổ Đông Bắc thông thường rồi (2)
- #139Chương 139: Kích thước này đã vượt qua bàn chân trước của hổ Đông Bắc thông thường rồi (3)
- #140Chương 140: Kích thước này đã vượt qua bàn chân trước của hổ Đông Bắc thông thường rồi (4)
- #141Chương 141: Kích thước này đã vượt qua bàn chân trước của hổ Đông Bắc thông thường rồi (5)
- #142Chương 142: Kích thước này đã vượt qua bàn chân trước của hổ Đông Bắc thông thường rồi (6)
- #143Chương 143: Kích thước này đã vượt qua bàn chân trước của hổ Đông Bắc thông thường rồi (7)
- #144Chương 144: Trước khi mất ý thức, cô dường như đã va phải một ngọn núi lông xù to lớn (1)
- #145Chương 145: Trước khi mất ý thức, cô dường như đã va phải một ngọn núi lông xù to lớn (2)
- #146Chương 146: Trước khi mất ý thức, cô dường như đã va phải một ngọn núi lông xù to lớn (3)
- #147Chương 147: Trước khi mất ý thức, cô dường như đã va phải một ngọn núi lông xù to lớn (4)
- #148Chương 148: Trước khi mất ý thức, cô dường như đã va phải một ngọn núi lông xù to lớn (5)
- #149Chương 149: Trước khi mất ý thức, cô dường như đã va phải một ngọn núi lông xù to lớn (6)
- #150Chương 150: Trước khi mất ý thức, cô dường như đã va phải một ngọn núi lông xù to lớn (7)