
Tạm dừng
Nữ Thứ Phụ
67
Chương
0
Lượt xem
299423
Đề cử
Giới Thiệu Nữ Thứ Phụ Truyện Chữ
Số chương: 100
Thường nhân vật nghiệt ngã nhất trong câu chuyện có thể nói là nhân vật nữ phụ. Nhưng nếu nữ phụ đó lại là nữ chính trong một câu chuyện trùng sinh báo thù thì cũng không đáng thương là mấy. Ít nhất nữ phụ ấy còn được sống lại và hưởng hạnh phúc đáng ra mình nên có. Vậy nhân vật nên được tội nghiệp tiếp theo sẽ là ai? Không phải kẻ thù của nữ phụ trùng sinh, cũng không phải người bị nữ phụ trùng sinh giết. Mà chính là nữ thứ phụ luôn bên cạnh nữ phụ từ kiếp trước đến kiếp này.
Được gọi là nữ thứ phụ, bởi vì ngay cả cơ hội để trở thành nữ phụ cũng hoàn toàn không có. Kiếp trước vì bảo vệ nữ phụ mà hy sinh bản thân, khiến nữ phụ nhận ra bộ mặt thật của người mình yêu, đến lúc chết cũng nung nấu ý định trả thù. Khi sống lại, nữ phụ đối xử tốt với nữ thứ phụ vì muốn bù đắp lại khoảng thời gian trước đã từng vì gã nam chính mà nghi ngờ ghét bỏ nữ thứ phụ.
Những tưởng nữ thứ phụ sẽ được bỏ đi chữ thứ mà ngang nhiên ngồi chễm trệ vào vị trí nữ phụ. Ai ngờ, lại một lần nữa bị tác giả lấy ra làm vật hy sinh cho nữ phụ trùng sinh, chết một cách uất ức.
Độc giả quá khích tức giận đập bàn, hét lớn: “Làm gì có cái nghịch lý như vậy. Tác giả đúng là mẹ ghẻ mà!” Khi cô vừa hét lớn một tiếng như thế, bỗng nhiên căn phòng cúp điện trở nên tối đen như mực. Lạc Nhi bức xúc: “Lại chuyện gì nữa đây?” Cô vừa nói, vừa lần mò trong bóng tối tìm cầu giao điện. Sau một lúc chật vật, không biết Lạc Nhi đã chạm vào chỗ nào mà cả căn phòng đột nhiên bừng sáng trở lại.
Lạc Nhi chưa kịp vui mừng thì thời khắc căn phòng bừng sáng cũng là lúc cầu giao chập mạch một lần nữa. Còn cô thì đứng ngay cạnh bảng điều khiển, một tiếng nổ phát ra từ cầu giao, dòng điện cả ngàn vôn truyền thẳng từ nguồn điện qua cơ thể cô. Lúc này, Lạc Nhi chỉ cảm thấy cơ thể mình rất đau, rồi trong chốc lát cô mất đi ý thức, không còn cảm thấy điều gì nữa.
Đến khi cô mở mắt, thì cô đã không còn là Lạc Nhi lúc trước nữa. Cái gì!?! Xuyên vào tiểu thuyết trùng sinh báo thù cẩu huyết rồi á, còn không được làm nữ phụ trùng sinh nắm giữ bàn tay vàng trong truyền thuyết. Cũng không phải vai phản diện muốn làm gì thì làm, cười trên nỗi đau của người khác mà sống đến khi bị tiêu diệt. Sao lại xui xẻo rơi vào vị nữ thứ phụ xấu số này, không biết đã đắc tội gì với tác giả mà bị “mẹ ghẻ” hành hạ đến thê thảm.
Không được, nhất quyết không được! Lục Lạc Nhi âm thầm khẳng định, không thể chết một cách lãng phí như vậy. Nếu đã xuyên qua rồi, nhất định cô phải sống sót đến cuối cùng. Tránh xa nữ phụ trùng sinh, không dây dưa với nam chính, nam phụ, bỏ mặc thế sự, chỉ có thể Lạc Nhi cô mới có thể sống lâu được. Thế nhưng đời không bao giờ được như ý nguyện, nữ chính, nam chính bám lấy cô đã đành, cả nữ phụ, nam phụ cũng không buông cô ra. Thế là đạo lý gì?
Lời tác giả:
Đây là truyện kể về một trạch nữ chính hiệu xuyên không vào tiểu thuyết nữ phụ báo thù làm nhân vật nữ thứ phụ. Hãy cùng theo dõi hành trình bảo vệ mạng sống của trạch nữ này nhé!
Thường nhân vật nghiệt ngã nhất trong câu chuyện có thể nói là nhân vật nữ phụ. Nhưng nếu nữ phụ đó lại là nữ chính trong một câu chuyện trùng sinh báo thù thì cũng không đáng thương là mấy. Ít nhất nữ phụ ấy còn được sống lại và hưởng hạnh phúc đáng ra mình nên có. Vậy nhân vật nên được tội nghiệp tiếp theo sẽ là ai? Không phải kẻ thù của nữ phụ trùng sinh, cũng không phải người bị nữ phụ trùng sinh giết. Mà chính là nữ thứ phụ luôn bên cạnh nữ phụ từ kiếp trước đến kiếp này.
Được gọi là nữ thứ phụ, bởi vì ngay cả cơ hội để trở thành nữ phụ cũng hoàn toàn không có. Kiếp trước vì bảo vệ nữ phụ mà hy sinh bản thân, khiến nữ phụ nhận ra bộ mặt thật của người mình yêu, đến lúc chết cũng nung nấu ý định trả thù. Khi sống lại, nữ phụ đối xử tốt với nữ thứ phụ vì muốn bù đắp lại khoảng thời gian trước đã từng vì gã nam chính mà nghi ngờ ghét bỏ nữ thứ phụ.
Những tưởng nữ thứ phụ sẽ được bỏ đi chữ thứ mà ngang nhiên ngồi chễm trệ vào vị trí nữ phụ. Ai ngờ, lại một lần nữa bị tác giả lấy ra làm vật hy sinh cho nữ phụ trùng sinh, chết một cách uất ức.
Độc giả quá khích tức giận đập bàn, hét lớn: “Làm gì có cái nghịch lý như vậy. Tác giả đúng là mẹ ghẻ mà!” Khi cô vừa hét lớn một tiếng như thế, bỗng nhiên căn phòng cúp điện trở nên tối đen như mực. Lạc Nhi bức xúc: “Lại chuyện gì nữa đây?” Cô vừa nói, vừa lần mò trong bóng tối tìm cầu giao điện. Sau một lúc chật vật, không biết Lạc Nhi đã chạm vào chỗ nào mà cả căn phòng đột nhiên bừng sáng trở lại.
Lạc Nhi chưa kịp vui mừng thì thời khắc căn phòng bừng sáng cũng là lúc cầu giao chập mạch một lần nữa. Còn cô thì đứng ngay cạnh bảng điều khiển, một tiếng nổ phát ra từ cầu giao, dòng điện cả ngàn vôn truyền thẳng từ nguồn điện qua cơ thể cô. Lúc này, Lạc Nhi chỉ cảm thấy cơ thể mình rất đau, rồi trong chốc lát cô mất đi ý thức, không còn cảm thấy điều gì nữa.
Đến khi cô mở mắt, thì cô đã không còn là Lạc Nhi lúc trước nữa. Cái gì!?! Xuyên vào tiểu thuyết trùng sinh báo thù cẩu huyết rồi á, còn không được làm nữ phụ trùng sinh nắm giữ bàn tay vàng trong truyền thuyết. Cũng không phải vai phản diện muốn làm gì thì làm, cười trên nỗi đau của người khác mà sống đến khi bị tiêu diệt. Sao lại xui xẻo rơi vào vị nữ thứ phụ xấu số này, không biết đã đắc tội gì với tác giả mà bị “mẹ ghẻ” hành hạ đến thê thảm.
Không được, nhất quyết không được! Lục Lạc Nhi âm thầm khẳng định, không thể chết một cách lãng phí như vậy. Nếu đã xuyên qua rồi, nhất định cô phải sống sót đến cuối cùng. Tránh xa nữ phụ trùng sinh, không dây dưa với nam chính, nam phụ, bỏ mặc thế sự, chỉ có thể Lạc Nhi cô mới có thể sống lâu được. Thế nhưng đời không bao giờ được như ý nguyện, nữ chính, nam chính bám lấy cô đã đành, cả nữ phụ, nam phụ cũng không buông cô ra. Thế là đạo lý gì?
Lời tác giả:
Đây là truyện kể về một trạch nữ chính hiệu xuyên không vào tiểu thuyết nữ phụ báo thù làm nhân vật nữ thứ phụ. Hãy cùng theo dõi hành trình bảo vệ mạng sống của trạch nữ này nhé!
Danh Sách Chương Nữ Thứ Phụ TruyenChu
- #1Chương 1: Đại loạn xuyên không
- #2Chương 2: Kiếp nạn thăng tiên (1)
- #3Chương 3: Kiếp nạn thăng tiên (2)
- #4Chương 4: Kiếp nạn thăng tiên (3)
- #5Chương 5: Công đạo của Mẫn Nguyên
- #6Chương 6: Gặp người không muốn
- #7Chương 7: Mộng thật tình say
- #8Chương 8: Ngồi cùng một kiệu
- #9Chương 9: Tiểu sư thúc Tần Lục (1)
- #10Chương 10: Tiểu sư thúc Tần Lục (2)
- #11Chương 11: Pháp khí
- #12Chương 12: Phản phệ
- #13Chương 13: Ảo tưởng
- #14Chương 14: Vật cũ trả về cố nhân
- #15Chương 15: Rời đi
- #16Chương 16: Ôm nàng vào lòng
- #17Chương 17: Tín vật
- #18Chương 18: Điên cuồng
- #19Chương 19: Ma Tâm
- #20Chương 20: Tương kế tựu kế (1)
- #21Chương 21: Tương kế tựu kế (2)
- #22Chương 22: Tương kế tựu kế (3)
- #23Chương 23: Tương kế tựu kế (4)
- #24Chương 24: Tranh đoạt
- #25Chương 25: Chuẩn bị
- #26Chương 26: Phượng Vũ Cửu Thiên
- #27Chương 27: Ti Mệnh nguyên quân
- #28Chương 28: Bài hát ru
- #29Chương 29: Thân thế
- #30Chương 30: Nhập cõi luân hồi
- #31Chương 31: Săn đuổi
- #32Chương 32: Hạ phàm lịch kiếp
- #33Chương 33: Song sinh khắc tinh
- #34Chương 34: Ra đi
- #35Chương 35: Nhớ lại
- #36Chương 36: Ngoại truyện 1 - Nhị sư huynh (1)
- #37Chương 37: Ngoại truyện 1 – Nhị sư huynh (2)
- #38Chương 38: Thấu hiểu
- #39Chương 39: Gặp được quý nhân
- #40Chương 40: Nhập thành
- #41Chương 41: Vượt qua
- #42Chương 42: Tỉnh Mộng
- #43Chương 43: Phong ấn vỡ
- #44Chương 44: Trốn tránh
- #45Chương 45: Nợ duyên
- #46Chương 46: Không thể lựa chọn
- #47Chương 47: Gấm rách (1)
- #48Chương 48: Gấm rách (2)
- #49Chương 49: Gấm rách (3)
- #50Chương 50: Lừa dối