
Còn tiếp
Nửa Đời Thanh Tình
224
Chương
0
Lượt xem
299019
Đề cử
Giới Thiệu Nửa Đời Thanh Tình Truyện Chữ
Thể loại : Thanh xuyên, điền văn, tình cảm nhẹ nhàng, HE
Số chương : 206“Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại. Ai, hôn lên mắt ta, che chở ta nửa kiếp lênh đênh.” —— dẫn
Hiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc sắc.
Nửa đời sống tại thế kỷ 21, gia đình tam lưu bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học làm một trợ lý quèn, vừa an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến nàng biết được một cô gái tầm thường mơ tưởng thứ hạnh phúc xa vời sẽ nhận được sự chế nhạo của ông Trời. Sau khi cửa nát nhà tan mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn trong tưởng tượng.
Nửa đời sống tại triều Đại Thanh, dưới triều vua Khang Hi, là một nô tỳ tiện tịch tên Vân Yên trong phủ của Tứ a ca. Những cô gái Thanh xuyên, yêu hận tình thù với các a ca của nhà Ái Tân Giác La, nàng đã từng thấy. Có thể nàng không có mỹ mạo của một cô gái xuyên không, càng không có ngạo khí của một nữ xuyên không, nàng luôn luôn hèn mọn thấp đầu quỳ gối.
“Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch!” Nàng hoảng sợ rút tay mình về, quỳ phục bên chân Tứ a ca Dận Chân.
“Là ai” Dận Chân cúi đầu vuốt ngọc ban chỉ trên ngón tay trái của mình, “Lão Bát, lão Cửu, hay là lão Thập tứ? Hoặc là, còn có lão Thập Tam.”
Nàng cứng đờ cả người, đầu ra sức dập xuống mặt đất, nước mắt nhỏ trên nền đất lạnh băng. “Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch, thật sự không xứng hầu hạ gia.”
Dận Chân dùng sức kéo nàng dậy từ trên đất, ánh mắt đe doạn nhìn nàng: “Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi đã là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân ta, cả đời đều là của ta.”
Mỗi đêm, nàng vì hắn mài mực khoác thêm áo, thay quần áo rửa chân.
Mỗi sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng nước.
Nàng luôn chong một ngòn đèn nhỏ, ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài thư phòng của hắn, tiễn hắn đến phòng của những người phụ nữ khác, rồi lại chờ hắn trở về.
Trong những năm tháng Khang – Ung dài đằng đẵng, nàng vẫn luôn đi sau lưng hắn một bước xa, mi mục thanh đạm đầu cúi gằm.
Mà lúc đối mặt với sinh tử lại quyết tuyệt, dường như đều khiến người có ảo giác không chút nào ham sống, một người con gái bất cứ lúc nào có thể ngoảnh đầu biến mất.
Có vài người giống như một chén trà xanh, uống ngày càng lâu, càng có thói quen ỷ lại.
Nơi có nàng ở, chính là nhà.
Tất cả mọi người đều biết, đây là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân hắn, là nha đầu buộc tại sinh mạng của hắn.
Số chương : 206“Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại. Ai, hôn lên mắt ta, che chở ta nửa kiếp lênh đênh.” —— dẫn
Hiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc sắc.
Nửa đời sống tại thế kỷ 21, gia đình tam lưu bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học làm một trợ lý quèn, vừa an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến nàng biết được một cô gái tầm thường mơ tưởng thứ hạnh phúc xa vời sẽ nhận được sự chế nhạo của ông Trời. Sau khi cửa nát nhà tan mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn trong tưởng tượng.
Nửa đời sống tại triều Đại Thanh, dưới triều vua Khang Hi, là một nô tỳ tiện tịch tên Vân Yên trong phủ của Tứ a ca. Những cô gái Thanh xuyên, yêu hận tình thù với các a ca của nhà Ái Tân Giác La, nàng đã từng thấy. Có thể nàng không có mỹ mạo của một cô gái xuyên không, càng không có ngạo khí của một nữ xuyên không, nàng luôn luôn hèn mọn thấp đầu quỳ gối.
“Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch!” Nàng hoảng sợ rút tay mình về, quỳ phục bên chân Tứ a ca Dận Chân.
“Là ai” Dận Chân cúi đầu vuốt ngọc ban chỉ trên ngón tay trái của mình, “Lão Bát, lão Cửu, hay là lão Thập tứ? Hoặc là, còn có lão Thập Tam.”
Nàng cứng đờ cả người, đầu ra sức dập xuống mặt đất, nước mắt nhỏ trên nền đất lạnh băng. “Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch, thật sự không xứng hầu hạ gia.”
Dận Chân dùng sức kéo nàng dậy từ trên đất, ánh mắt đe doạn nhìn nàng: “Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi đã là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân ta, cả đời đều là của ta.”
Mỗi đêm, nàng vì hắn mài mực khoác thêm áo, thay quần áo rửa chân.
Mỗi sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng nước.
Nàng luôn chong một ngòn đèn nhỏ, ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài thư phòng của hắn, tiễn hắn đến phòng của những người phụ nữ khác, rồi lại chờ hắn trở về.
Trong những năm tháng Khang – Ung dài đằng đẵng, nàng vẫn luôn đi sau lưng hắn một bước xa, mi mục thanh đạm đầu cúi gằm.
Mà lúc đối mặt với sinh tử lại quyết tuyệt, dường như đều khiến người có ảo giác không chút nào ham sống, một người con gái bất cứ lúc nào có thể ngoảnh đầu biến mất.
Có vài người giống như một chén trà xanh, uống ngày càng lâu, càng có thói quen ỷ lại.
Nơi có nàng ở, chính là nhà.
Tất cả mọi người đều biết, đây là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân hắn, là nha đầu buộc tại sinh mạng của hắn.
Danh Sách Chương Nửa Đời Thanh Tình TruyenChu
- #101Chương 101: Đêm không ngủ
- #102Chương 102: Gặp lại tuyệt sắc
- #103Chương 103: Du du ngã tâm
- #104Chương 104: Tứ gia gặp thích khách
- #105Chương 105: Điên cuồng
- #106Chương 106: Bí mật của mỹ nhân
- #107Chương 107: Nụ hôn kẹo hồ lô
- #108Chương 108: Thân mật
- #109Chương 109: Đau đớn
- #110Chương 110: Trái tim hòa quyện
- #111Chương 111: Chân thành
- #112Chương 112: Đi cùng chàng
- #113Chương 113: Sóng gió nổi lên
- #114Chương 114: Cướp giữa đường
- #115Chương 115: Câu đố của Dận Đường
- #116Chương 116: Vết thương của Dận Tự
- #117Chương 117: Lời thề Chân Vân
- #118Chương 118: Sống chết có nhau
- #119Chương 119: Quấn quýt bên nhau
- #120Chương 120: Lưu luyến không rời
- #121Chương 121: Đường tình vẫn dài
- #122Chương 122: Rẽ mây nhìn trời
- #123Chương 123: Tình thế thay đổi
- #124Chương 124: Đêm trừ tịch ♫♪ trượng phu
- #125Chương 125: Nghìn vàng không đổi
- #126Chương 126: Hồ lặng sóng nổi lên
- #127Chương 127: Sóng gió quần khởi
- #128Chương 128: Cảm giác gia đình
- #129Chương 129: Tiểu biệt thắng tân hôn*
- #130Chương 130: Giá có thể một đêm bạc đầu
- #131Chương 131: Không ngừng yêu thương
- #132Chương 132: Hoảng loạn trong biệt trang
- #133Chương 133: Gông cùm
- #134Chương 134: Nếu biết
- #135Chương 135: Trời đất quay cuồng
- #136Chương 136: Ta là chồng nàng
- #137Chương 137: Ngàn sợi dây tình
- #138Chương 138: Ngoại truyện
- #139Chương 139: Trời nghiêng đất lệch
- #140Chương 140: Sống chết có nhau
- #141Chương 141: Thiếp là vợ chàng
- #142Chương 142: Người lâu ngày không gặp
- #143Chương 143: Vân yên tức giận
- #144Chương 144: Hũ giấm đổ rồi
- #145Chương 145: Sóng ngầm cuộn trào
- #146Chương 146: Bí mật của tứ gia
- #147Chương 147: Mơ qua nghìn núi
- #148Chương 148: Người xưa và người qua đường
- #149Chương 149: Hạnh phúc tột cùng
- #150Chương 150: Song sinh long phượng