
Còn tiếp
Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận
74
Chương
0
Lượt xem
278615
Đề cử
Giới Thiệu Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Cẩu huyết , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , 1v1 , Băng sơn , Cao lãnh chi hoa , Bệnh mỹ nhân , Hỏa táng tràng
Giới thiệu:
Vì cha nợ cờ bạc, Lâm Sơ bị bán vào thanh lâu.
Ngày đầu tiên tiếp khách, cậu đã lọt vào mắt xanh của Đoan Vương - Thẩm Thanh Yến - người quyền cao chức trọng, khí chất thanh lãnh xuất trần. Hắn bỏ tiền chuộc thân cho cậu, mang cậu về biệt viện trong Vương phủ.
Lâm Sơ mang tâm tình thấp thỏm lo sợ mà đến hầu hạ vị này, nhưng kết quả lại bị hung hăng cự tuyệt.
Lúc ấy cậu mới hiểu ra, hóa ra Đoan Vương chuộc cậu về không phải để cậu hầu hạ, mà muốn cậu dùng thân mình nuôi cổ, trở thành dược nhân.
Chỉ vì muốn cứu người trong lòng Đoan Vương.
Lâm Sơ nghe được thù lao hậu hĩnh, lập tức đồng ý.
Cậu cắn răng chịu đau, ngoan ngoãn nuốt cổ trùng. Cậu gắng gượng chịu khổ, ngoan ngoãn uống hết chén thuốc đưa tới mỗi tháng.
Dù mỗi lần nuốt cổ trùng, thân thể cậu đều suy kiệt thêm, cậu cũng chẳng bận tâm.
Không ai biết rằng, kỳ thực cậu vốn chẳng còn bao nhiêu thời gian. Chi bằng trước khi chết, cậu cố gắng lo liệu cho mẹ và muội muội có chút đường sống.
Thẩm Thanh Yến chưa từng gặp qua ai ngoan ngoãn như Lâm Sơ.
Muốn cậu làm gì, cậu sẽ làm nấy.
Rõ ràng bị ép nuốt cổ trùng đau đến mức sắp ngất, vậy mà vẫn cười nói: "Ta không sao."
Rõ ràng thân thể cậu yếu ớt, chỉ cần gió thổi qua cũng toát mồ hôi lạnh, nhưng trước mặt hắn lúc nào cũng gắng gượng tỏ ra mạnh mẽ.
Thẩm Thanh Yến vốn lạnh lùng vô tình, bỗng bắt đầu hối hận.
Hắn hối hận vì đã tìm Lâm Sơ làm người thí dược, hối hận vì bắt cậu nuôi cổ.
Hắn không đành lòng nhìn Lâm Sơ chịu khổ, chỉ muốn mỗi ngày để cậu được sống tốt.
Cái gọi là bằng hữu, cái gọi là tính mạng người khác, hắn chẳng muốn cứu nữa.
Dựa vào cái gì mà phải lấy sức khỏe của Lâm Sơ để đổi lấy sinh mạng kẻ khác?
Thẩm Thanh Yến không còn để Lâm Sơ tiếp tục nuôi cổ.
Nhưng hắn không biết, đã quá muộn rồi. Thân thể của Lâm Sơ sớm đã suy sụp.
Thái y chẩn đoán, Lâm Sơ chỉ còn chưa đầy một tháng để sống.
Thẩm Thanh Yến điên rồi.
"Không phải nói nuôi cổ sẽ không nguy đến tính mạng sao? Dựa vào cái gì các ngươi lại nói em ấy sẽ chết?!"
"Nếu là người khỏe mạnh nuôi cổ, nhiều lắm cũng chỉ dưỡng mấy năm là có thể hồi phục. Nhưng Lâm công tử vốn đã yếu sẵn, dù không nuôi cổ thì cũng chỉ sống được ba bốn năm. Giờ mỗi tháng lại phải nuốt cổ trùng, chẳng khác nào đeo bùa đòi mạng!"
Thẩm Thanh Yến ôm Lâm Sơ sắc mặt tái nhợt trong lòng, gương mặt hắn trở nên dữ tợn.
Dù là trời cao hay địa ngục, hắn cũng phải cứu Lâm Sơ.
Sau này, cả kinh thành đều biết, Đoan Vương điện hạ hết mực cưng chiều, sủng ái vị nam sủng được nuôi ở biệt viện kia.
Rồi về sau nữa, vị tiểu nam sủng ấy bất ngờ được phát hiện chính là đứa con bị ôm nhầm năm xưa của Hầu phủ Ninh Viễn.
Ngày cậu trở về Hầu phủ, từng món sính lễ, từng món hạ lễ trân quý từ Vương phủ được đưa thẳng đến cửa Hầu phủ.
Đó vừa là hạ lễ, cũng chính là sính lễ.
【Ngoan ngoãn đáng thương mỹ nhân bệnh tật thụ x Lãnh tâm lãnh tình, mạnh miệng mà thật ra hết mực sủng ái công】
Song khiết, công không có bạch nguyệt quang.
Truyện chua ngọt xen lẫn, cẩu huyết.
Tag: cung đình – hầu tước – băng sơn, cao lãnh chi hoa – truy thê – hỏa táng tràng.
Góc nhìn chính: Lâm Sơ, Thẩm Thanh Yến.
Khác: Vừa chua vừa ngọt, cũng đầy cẩu huyết.
Một câu tóm tắt: Chỉ là nuốt cổ thôi, vợ sao lại chết?
Ý nghĩa: Tình yêu là định nghĩa vĩnh hằng.
Giới thiệu:
Vì cha nợ cờ bạc, Lâm Sơ bị bán vào thanh lâu.
Ngày đầu tiên tiếp khách, cậu đã lọt vào mắt xanh của Đoan Vương - Thẩm Thanh Yến - người quyền cao chức trọng, khí chất thanh lãnh xuất trần. Hắn bỏ tiền chuộc thân cho cậu, mang cậu về biệt viện trong Vương phủ.
Lâm Sơ mang tâm tình thấp thỏm lo sợ mà đến hầu hạ vị này, nhưng kết quả lại bị hung hăng cự tuyệt.
Lúc ấy cậu mới hiểu ra, hóa ra Đoan Vương chuộc cậu về không phải để cậu hầu hạ, mà muốn cậu dùng thân mình nuôi cổ, trở thành dược nhân.
Chỉ vì muốn cứu người trong lòng Đoan Vương.
Lâm Sơ nghe được thù lao hậu hĩnh, lập tức đồng ý.
Cậu cắn răng chịu đau, ngoan ngoãn nuốt cổ trùng. Cậu gắng gượng chịu khổ, ngoan ngoãn uống hết chén thuốc đưa tới mỗi tháng.
Dù mỗi lần nuốt cổ trùng, thân thể cậu đều suy kiệt thêm, cậu cũng chẳng bận tâm.
Không ai biết rằng, kỳ thực cậu vốn chẳng còn bao nhiêu thời gian. Chi bằng trước khi chết, cậu cố gắng lo liệu cho mẹ và muội muội có chút đường sống.
Thẩm Thanh Yến chưa từng gặp qua ai ngoan ngoãn như Lâm Sơ.
Muốn cậu làm gì, cậu sẽ làm nấy.
Rõ ràng bị ép nuốt cổ trùng đau đến mức sắp ngất, vậy mà vẫn cười nói: "Ta không sao."
Rõ ràng thân thể cậu yếu ớt, chỉ cần gió thổi qua cũng toát mồ hôi lạnh, nhưng trước mặt hắn lúc nào cũng gắng gượng tỏ ra mạnh mẽ.
Thẩm Thanh Yến vốn lạnh lùng vô tình, bỗng bắt đầu hối hận.
Hắn hối hận vì đã tìm Lâm Sơ làm người thí dược, hối hận vì bắt cậu nuôi cổ.
Hắn không đành lòng nhìn Lâm Sơ chịu khổ, chỉ muốn mỗi ngày để cậu được sống tốt.
Cái gọi là bằng hữu, cái gọi là tính mạng người khác, hắn chẳng muốn cứu nữa.
Dựa vào cái gì mà phải lấy sức khỏe của Lâm Sơ để đổi lấy sinh mạng kẻ khác?
Thẩm Thanh Yến không còn để Lâm Sơ tiếp tục nuôi cổ.
Nhưng hắn không biết, đã quá muộn rồi. Thân thể của Lâm Sơ sớm đã suy sụp.
Thái y chẩn đoán, Lâm Sơ chỉ còn chưa đầy một tháng để sống.
Thẩm Thanh Yến điên rồi.
"Không phải nói nuôi cổ sẽ không nguy đến tính mạng sao? Dựa vào cái gì các ngươi lại nói em ấy sẽ chết?!"
"Nếu là người khỏe mạnh nuôi cổ, nhiều lắm cũng chỉ dưỡng mấy năm là có thể hồi phục. Nhưng Lâm công tử vốn đã yếu sẵn, dù không nuôi cổ thì cũng chỉ sống được ba bốn năm. Giờ mỗi tháng lại phải nuốt cổ trùng, chẳng khác nào đeo bùa đòi mạng!"
Thẩm Thanh Yến ôm Lâm Sơ sắc mặt tái nhợt trong lòng, gương mặt hắn trở nên dữ tợn.
Dù là trời cao hay địa ngục, hắn cũng phải cứu Lâm Sơ.
Sau này, cả kinh thành đều biết, Đoan Vương điện hạ hết mực cưng chiều, sủng ái vị nam sủng được nuôi ở biệt viện kia.
Rồi về sau nữa, vị tiểu nam sủng ấy bất ngờ được phát hiện chính là đứa con bị ôm nhầm năm xưa của Hầu phủ Ninh Viễn.
Ngày cậu trở về Hầu phủ, từng món sính lễ, từng món hạ lễ trân quý từ Vương phủ được đưa thẳng đến cửa Hầu phủ.
Đó vừa là hạ lễ, cũng chính là sính lễ.
【Ngoan ngoãn đáng thương mỹ nhân bệnh tật thụ x Lãnh tâm lãnh tình, mạnh miệng mà thật ra hết mực sủng ái công】
Song khiết, công không có bạch nguyệt quang.
Truyện chua ngọt xen lẫn, cẩu huyết.
Tag: cung đình – hầu tước – băng sơn, cao lãnh chi hoa – truy thê – hỏa táng tràng.
Góc nhìn chính: Lâm Sơ, Thẩm Thanh Yến.
Khác: Vừa chua vừa ngọt, cũng đầy cẩu huyết.
Một câu tóm tắt: Chỉ là nuốt cổ thôi, vợ sao lại chết?
Ý nghĩa: Tình yêu là định nghĩa vĩnh hằng.
Danh Sách Chương Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận TruyenChu
- #1Chương 1: Cậu được chuộc thân
- #2Chương 2: Đoan Vương đối xử với cậu thật tốt
- #3Chương 3: Lấy thân nuôi cổ
- #4Chương 4: Mứt hoa quả ngọt thật
- #5Chương 5: Chua lè
- #6Chương 6: Chi bằng để bổn vương cắn một ngụm
- #7Chương 7: Dơ chết đi, còn không mau đi tắm rửa
- #8Chương 8: Điện hạ, ta không đau
- #9Chương 9: Ta giúp ngươi xoa
- #10Chương 10: Cậu thật sự hâm mộ
- #11Chương 11: Đây mới là câu dẫn
- #12Chương 12: Người khác chạm vào ngươi, ngươi cũng đỏ mặt như vậy sao?
- #13Chương 13: Không sao đâu, Lâm Sơ
- #14Chương 14: Không chỗ nào nương nhờ
- #15Chương 15: Ở đây chờ ta
- #16Chương 16: Ngươi định làm gì Lâm Sơ?
- #17Chương 17: Lâm Sơ, rốt cuộc ngươi có bao nhiêu ca ca tốt đây?
- #18Chương 18: Không mời mà đến
- #19Chương 19: Lần đầu gặp Kiều Túc Tuyết
- #20Chương 20: Hoàng thúc còn nỡ đem đi nuôi cổ
- #21Chương 21: Điện hạ... đang khen cậu sao?
- #22Chương 22: Vết bớt hình con bướm
- #23Chương 23: Không muốn mất khống chế
- #24Chương 24: Hắn vẫn làm Lâm Sơ bị vấy bẩn
- #25Chương 25: Lâm Sơ lại không cho hắn chạm vào
- #26Chương 26: Lâm Sơ vẫn không chịu để ý đến hắn
- #27Chương 27: Ta không nên làm vậy, đó là mạo phạm điện hạ...
- #28Chương 28: Hắn đã làm Lâm Sơ khóc (1)
- #29Chương 29: Hắn đã làm Lâm Sơ khóc (2)
- #30Chương 30: Đừng sợ, có ta ở đây, không ai dám bắt nạt ngươi
- #31Chương 31: Lâm Sơ, sinh thần vui vẻ
- #32Chương 32: Lâm Sơ, mong em bình an qua từng năm tháng
- #33Chương 33: Ta không muốn em nuôi cổ nữa
- #34Chương 34: Lâm Sơ, ta hối hận rồi, thật sự rất hối hận
- #35Chương 35: Lâm Sơ hộc máu
- #36Chương 36: Có những chuyện hối hận thì cũng đã quá muộn rồi
- #37Chương 37: Điện hạ, ngài không được hôn ta
- #38Chương 38: Ừ, ta muốn thành thân vào ngày đó
- #39Chương 39: Nhưng ai đến cứu Lâm Sơ đây?
- #40Chương 40: Nguyệt nhi không muốn huynh chết
- #41Chương 41: Không ai có thể đưa em ấy rời khỏi ta
- #42Chương 42: Có một người liều mạng muốn giữ cho cậu được sống
- #43Chương 43: Người kia... cũng có
- #44Chương 44: Em gả cho ta, cả Đoan Vương phủ đều là của em
- #45Chương 45: Nô tỳ phải gọi công tử là Vương phi
- #46Chương 46: Điện hạ! Mạch của Lâm Sơ đã ngừng đập!
- #47Chương 47: Lâm Sơ đã chết
- #48Chương 48: Đoan Vương vì tuẫn tình mà cũng suýt mất mạng
- #49Chương 49: Thế tử thật của Hầu phủ
- #50Chương 50: Lâm Sơ không chết