Ôm Lấy Ánh Trăng Sáng
Tạm dừng

Ôm Lấy Ánh Trăng Sáng

Tệ hạiKémBình thườngTạm đượcKháĐượcHayRất hayXuất sắcTuyệt phẩm
8.0/10|277861lượt
20
Chương
0
Lượt xem
277861
Đề cử

Giới Thiệu Ôm Lấy Ánh Trăng Sáng Truyện Chữ

 Ta từ nhỏ đã có tâm tính mềm mỏng, chẳng thể giương mắt nhìn người khác chịu khổ.

 Mùa Đông năm lên năm tuổi, trước cửa nhà có một tiểu khất cái đến xin ăn. Hài t.ử ấy co quắp trước cổng son, đôi môi tím tái vì lạnh. Ma ma định đuổi người đi, ta lại cầm miếng bánh hoa mai vừa c.ắ.n dở chạy ra, nhét cả vào tay hắn. Lúc trở vào, lòng bàn tay lấm lem tro bụi, ta bị mẫu thân trách mắng nhẹ nhàng.

 Ta ngước mặt hỏi: "Nương ơi, hắn ăn bánh rồi thì sẽ không lạnh nữa đúng không?"

 Mẫu thân xoa đầu ta, thở dài với tổ mẫu: "Hài t.ử này, tâm thiện quá mức rồi."

 Tổ mẫu đặt chén trà xuống, thâm trầm nói: "Làm thiện là chuyện tốt, chỉ có điều thế đạo này... thôi bỏ đi, chung quy cũng là ý trời."

 Ý trời ấy cứ thế theo ta khôn lớn.

Danh Sách Chương Ôm Lấy Ánh Trăng Sáng TruyenChu