![[Phần 1] Chạm Tay Thành Yêu](https://static2.truyenchuonl.com/images/phan-1-cham-tay-thanh-yeu.jpg)
Còn tiếp
[Phần 1] Chạm Tay Thành Yêu
201
Chương
0
Lượt xem
295119
Đề cử
Giới Thiệu [Phần 1] Chạm Tay Thành Yêu Truyện Chữ
Tên cũ: 指染成婚: 老公别太急 (Tạm dịch: Chạm tay thành yêu: Chồng à, đừng vội quá)
Tên mới: 现在只想爱你 (Tạm dịch: Hiện tại chỉ muốn yêu em)
Tác giả: Viêm Thủy Lâm
Thể loại: Hiện đại, hào môn, HE.
Độ dài: 895 chương + phiên ngoại
Edit: DSJM
Văn án:
Bữa tiệc hào môn thịnh soạn được thiết kế tỉ mỉ, chồng chưa cưới của cô vì muốn có được người phụ nữ anh ta yêu thương đã đưa cô lên giường chú út của anh ta.
Các phóng viên phá cửa đi thẳng vào.
"Xin hỏi, Tổng giám đốc Lục, quan hệ giữa hai người là như thế nào?", Lục Mộc Kình tao nhã ôm bả vai của cô, dịu dàng cười hỏi lại: "Chúng tôi ngủ cùng nhau, các người nói xem là quan hệ như thế nào?"
"Xin hỏi cô Viêm, ông Lục không phải là chú út của chồng chưa cưới của cô sao? Sao hai người có thể ngủ chung?"
Viêm Cảnh Hi tựa vào lòng Lục Mộc Kình, nở nụ cười diễm lệ: "Bởi vì chồng chưa cưới vừa ngắn, vừa nhỏ, vừa mau tôi bắt cá hai tay, các người không nhìn ra sao?"
Sau khi các phóng viên rời đi, cô và anh vỗ tay hoan nghênh, cô nói: "Cảm ơn anh đã giúp em ngược tên cặn bã đó."
Anh đeo nhẫn lên ngón áp út của cô, xác định nói: "Sau này chúng ta cùng nhau ngược tên cặn bã đó."
Lục Hựu Nhiễm nhìn thấy vết máu đỏ tươi trên giường, mới ý thức bản thân mình mất đi cái gì.
Ba ngày hai đêm làm khách ở nhà chú út, chỉ vì hi vọng nếu cô sống không tốt, hạnh phúc của anh ta mới đến.
Rốt cuộc có một ngày, tiểu manh bảo nhìn thấy anh ta đến lập tức cầu cứu, "Anh họ, anh họ, ba và mẹ đánh nhau ở trong phòng."
Lòng Lục Hựu Nhiễm nổi lên hi vọng, xắn tay áo lên, "Lục Mộc Kình, tôi không tha cho chú!"Lưu ý: Nữ chính ngáo đá, gây ức chế. Nam chính lâu lâu cũng lên cơn. Ăn rồi chia tay với làm lành. Cân nhắc trước khi đọc, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.:)
Tên mới: 现在只想爱你 (Tạm dịch: Hiện tại chỉ muốn yêu em)
Tác giả: Viêm Thủy Lâm
Thể loại: Hiện đại, hào môn, HE.
Độ dài: 895 chương + phiên ngoại
Edit: DSJM
Văn án:
Bữa tiệc hào môn thịnh soạn được thiết kế tỉ mỉ, chồng chưa cưới của cô vì muốn có được người phụ nữ anh ta yêu thương đã đưa cô lên giường chú út của anh ta.
Các phóng viên phá cửa đi thẳng vào.
"Xin hỏi, Tổng giám đốc Lục, quan hệ giữa hai người là như thế nào?", Lục Mộc Kình tao nhã ôm bả vai của cô, dịu dàng cười hỏi lại: "Chúng tôi ngủ cùng nhau, các người nói xem là quan hệ như thế nào?"
"Xin hỏi cô Viêm, ông Lục không phải là chú út của chồng chưa cưới của cô sao? Sao hai người có thể ngủ chung?"
Viêm Cảnh Hi tựa vào lòng Lục Mộc Kình, nở nụ cười diễm lệ: "Bởi vì chồng chưa cưới vừa ngắn, vừa nhỏ, vừa mau tôi bắt cá hai tay, các người không nhìn ra sao?"
Sau khi các phóng viên rời đi, cô và anh vỗ tay hoan nghênh, cô nói: "Cảm ơn anh đã giúp em ngược tên cặn bã đó."
Anh đeo nhẫn lên ngón áp út của cô, xác định nói: "Sau này chúng ta cùng nhau ngược tên cặn bã đó."
Lục Hựu Nhiễm nhìn thấy vết máu đỏ tươi trên giường, mới ý thức bản thân mình mất đi cái gì.
Ba ngày hai đêm làm khách ở nhà chú út, chỉ vì hi vọng nếu cô sống không tốt, hạnh phúc của anh ta mới đến.
Rốt cuộc có một ngày, tiểu manh bảo nhìn thấy anh ta đến lập tức cầu cứu, "Anh họ, anh họ, ba và mẹ đánh nhau ở trong phòng."
Lòng Lục Hựu Nhiễm nổi lên hi vọng, xắn tay áo lên, "Lục Mộc Kình, tôi không tha cho chú!"Lưu ý: Nữ chính ngáo đá, gây ức chế. Nam chính lâu lâu cũng lên cơn. Ăn rồi chia tay với làm lành. Cân nhắc trước khi đọc, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.:)
Danh Sách Chương [Phần 1] Chạm Tay Thành Yêu TruyenChu
- #101Chương 110: Đang làm gì mà mặt đỏ như thế?
- #102Chương 111: Bạn xấu.
- #103Chương 112: Sao anh tắm mà không khóa cửa?
- #104Chương 113: Không phải bữa trước em đã sờ qua rồi sao?
- #105Chương 114: Em nghĩ thứ tôi muốn là cái này?
- #106Chương 115: Vậy hôm qua em có ý gì?
- #107Chương 116: Nhị ca có chị dâu là được rồi.
- #108Chương 117: Làm bạn gái của anh.
- #109Chương 118: Ngược chết đống cặn bã, quá giỏi.
- #110Chương 119: Trộm gà không thành lại mất nắm thóc.
- #111Chương 120: Vợ là của mình, em gái là của người khác.
- #112Chương 121: Ăn sạch sành sanh.
- #113Chương 122: Tôi có điểm nào không tốt?
- #114Chương 123: Nhị ca, người phụ nữ của anh gặp khó khăn rồi.
- #115Chương 124: Nhị ca, người phụ nữ của anh bị bắt nạt, còn không quay về...
- #116Chương 125: Nhân lúc cháy nhà hôi của.
- #117Chương 126: Có em ở đây, tôi không cô đơn
- #118Chương 127: Con trai cô tìm đến cô.
- #119Chương 128: Chị cảm thấy thích hợp sao?
- #120Chương 129: Chỉ vợ em mới có thể làm như vậy.
- #121Chương 130: Tiểu manh bảo an ủi.
- #122Chương 131: Người phụ nữ nó muốn tán tỉnh là mẹ nó, nó có biết không?
- #123Chương 132: Nam Nam là con trai tôi, đừng thích tôi nữa.
- #124Chương 133: Em muốn chị gọi ông nội em là ba?
- #125Chương 134: Anh không có người phụ nữ nào khác, chỉ có mình em.
- #126Chương 135: Đêm nay vận động nhiều một chút, hê hê
- #127Chương 136: Tức giận rồi, hậu quả rất nghiêm trọng.
- #128Chương 137: Người đàn ông phúc hắc đáng đánh đòn.
- #129Chương 138: Anh trâu bò!
- #130Chương 139: Chỉ quản em
- #131Chương 140: Sao anh có thể đáng ghét như vậy chứ?
- #132Chương 141: Anh vẫn chưa chết đâu, đáng đánh đòn.
- #133Chương 142: Sản phẩm công nghệ cao bảo hành trọn đời.
- #134Chương 143: Bắt gặp
- #135Chương 144: Lục Mộc Kình cũng quá thông minh rồi.
- #136Chương 145: Cô ấy chỉ không thích em mà thôi.
- #137Chương 146: Mãnh thú thức tỉnh, nhị ca nổi giận rồi.
- #138Chương 147: Mây cuộn mây tan.
- #139Chương 148: Tôi dựa vào cái gì mà phải cho cô một cơ hội?
- #140Chương 149: Người đàn ông như thiên thần, đáng có
- #141Chương 150: Người phụ nữ của anh, tự anh giải quyết.
- #142Chương 151: Thích em, không cần lí do.
- #143Chương 152: Chị mang theo tiền, em mang theo chị, bỏ trốn.
- #144Chương 153: Anh cho em là não tàn hay là thiểu năng trí tuệ?
- #145Chương 154: Tiểu bạch kiểm.
- #146Chương 155: Trúng mìn rồi.
- #147Chương 156: Một hồi sinh, hai hồi thục, nỗ lực thì công phu sẽ thuần thục.
- #148Chương 157: Cam lòng?
- #149Chương 158: Tôi không phải người cô có thể đùa!
- #150Chương 159: Em chỉ có thể là của tôi, tuyệt đối không buông tay.