
Còn tiếp
Phế Hậu A Bảo - Đao Thượng Phiêu
74
Chương
0
Lượt xem
280937
Đề cử
Giới Thiệu Phế Hậu A Bảo - Đao Thượng Phiêu Truyện Chữ
Thể loại: Ngôn tình | Cổ đại | Huyền huyễn | Ngược luyến | Góc nhìn nữ chính | Phi song khiết | HE
Văn án
Cuộc đời A Bảo là một chuỗi những câu chuyện kỳ bí.
Xuất thân từ đất Thục, từng làm khất cái, gian nan đến Dương Châu, trở thành con hát kỹ viện, may mắn là gặp gỡ Tuyên Vương nhất kiến chung tình với nàng, bỏ tiền chuộc nàng ra, cưới nàng về làm vợ.
Tuyên Vương đăng cơ, nàng được sắc lập làm Hoàng hậu, bị sử quan mắng, bị ngự sử mắng, bị người đời khắp thiên hạ mắng, kiếp sống bi thương, ngay cả một hàn lâm nhỏ nhoi cũng dám cự tuyệt vẽ tranh cho nàng, hại nàng trở thành trò cười lớn nhất trong cung.
Ngày ấy chết đi, cuối cùng A Bảo cũng được thở phào một hơi.
Được giải thoát rồi.
Nhưng vừa mở mắt ra ⎯⎯
Nàng trở thành cô hồn dã quỷ, ngày đêm nấn ná ở quanh một nam nhân, không rời đi được.
Dưới ánh nến nhìn thân ảnh gầy gò của người nọ cầm bút vẽ tranh, A Bảo lặng lẽ mắng câu ‘thô tục’.
**
Lương Hoằng, tự Nguyên Kính, xuất thân thi thư hiển tộc, giọng nói trong trẻo, mười lăm tuổi đã vang danh khắp thiên hạ, được nhận vào cục Hàn Lâm vẽ tranh, làm ngự dụng họa sư trong cung. Chàng mang vẻ đẹp tinh tế như hoa cỏ sông núi, thuần khiết như lông vũ như tre đá, cái gì cũng giỏi, giỏi nhất là cầm bút hoạ người, người đẹp vẽ gì cũng đẹp, hoạ bức nào cũng đều thành tuyệt phẩm, nói chung là hiếm có khó tìm.
Nhưng người đời không biết là, tác phẩm tâm đắc nhất trong đời này của Lương Nguyên Kính, là một bức mỹ nhân đồ được chàng dẹp sâu dưới đáy rương.
Mỹ nhân trong bức hoạ lấy quạt tròn che mặt, khuôn mặt xinh đẹp cười nhẹ, chính là phế hậu A Bảo năm đó.
**
Năm mười lăm tuổi, Lương Nguyên Kính du ngoạn đến Xuyên Thục, dưới núi Thanh Thành gặp được một tiểu cô nương bán nghệ đầu đường, gọi là A Bảo, tính tình đanh đá, thích ăn bánh ngọt, tay ôm đàn tỳ bà.
Sau đó đến nạn châu chấu, mấy chục vạn người thường biến thành lưu dân, mấy năm đó chàng đau khổ tìm nàng, trước sau không thu hoạch được gì.
Thẳng đến ngày vào Cấm Uyển hoàng gia, chàng phụng chỉ hoạ một bức cho tân hậu, một nữ tử đoan trang từ trong bụi hoa chậm rãi đi tới, gương mặt chàng thay đổi không ngừng, thị nữ bên cạnh gọi nàng ⎯
“Hoàng Hậu nương nương”.
Hoàng hậu mất sớm X Hoạ sư hiền hòa.
(A Bảo X Lương Nguyên Kính)
Truyện này còn có tên là《 Sau khi ta chết biến thành hồn ma bám vào người ta ghét nhất, phải làm sao bây giờ 》
**
Cần biết:
1. Nữ chính từng gả chồng, nên nam sạch nữ không, nhưng không cần quan tâm tới chồng trước đâu, gạt tra nam Hoàng Đế sang một bên đi.
2. Hư cấu dựa theo thời Tống, xin đừng nghiên cứu nguyên bản.
3. Nhân vật nữ chính tham khảo Chân Tông Hoàng Hậu Lưu Nga.
Một câu tóm tắt: Hoàng Hậu bớt giận, ta vẽ tranh nuôi nàng.
Lập ý: Ái nhân giả nhân hằng ái chi. *
* Ái nhân giả nhân hằng ái chi, kính nhân giả nhân hằng kính chi.
Câu nói này của Mạnh Tử nhấn mạnh tầm quan trọng của lòng nhân ái và sự tôn trọng trong các mối quan hệ giữa người với người. Nghĩa là khi chúng ta đối xử tốt với người khác, chúng ta sẽ nhận lại sự tốt đẹp tương tự.
Văn án
Cuộc đời A Bảo là một chuỗi những câu chuyện kỳ bí.
Xuất thân từ đất Thục, từng làm khất cái, gian nan đến Dương Châu, trở thành con hát kỹ viện, may mắn là gặp gỡ Tuyên Vương nhất kiến chung tình với nàng, bỏ tiền chuộc nàng ra, cưới nàng về làm vợ.
Tuyên Vương đăng cơ, nàng được sắc lập làm Hoàng hậu, bị sử quan mắng, bị ngự sử mắng, bị người đời khắp thiên hạ mắng, kiếp sống bi thương, ngay cả một hàn lâm nhỏ nhoi cũng dám cự tuyệt vẽ tranh cho nàng, hại nàng trở thành trò cười lớn nhất trong cung.
Ngày ấy chết đi, cuối cùng A Bảo cũng được thở phào một hơi.
Được giải thoát rồi.
Nhưng vừa mở mắt ra ⎯⎯
Nàng trở thành cô hồn dã quỷ, ngày đêm nấn ná ở quanh một nam nhân, không rời đi được.
Dưới ánh nến nhìn thân ảnh gầy gò của người nọ cầm bút vẽ tranh, A Bảo lặng lẽ mắng câu ‘thô tục’.
**
Lương Hoằng, tự Nguyên Kính, xuất thân thi thư hiển tộc, giọng nói trong trẻo, mười lăm tuổi đã vang danh khắp thiên hạ, được nhận vào cục Hàn Lâm vẽ tranh, làm ngự dụng họa sư trong cung. Chàng mang vẻ đẹp tinh tế như hoa cỏ sông núi, thuần khiết như lông vũ như tre đá, cái gì cũng giỏi, giỏi nhất là cầm bút hoạ người, người đẹp vẽ gì cũng đẹp, hoạ bức nào cũng đều thành tuyệt phẩm, nói chung là hiếm có khó tìm.
Nhưng người đời không biết là, tác phẩm tâm đắc nhất trong đời này của Lương Nguyên Kính, là một bức mỹ nhân đồ được chàng dẹp sâu dưới đáy rương.
Mỹ nhân trong bức hoạ lấy quạt tròn che mặt, khuôn mặt xinh đẹp cười nhẹ, chính là phế hậu A Bảo năm đó.
**
Năm mười lăm tuổi, Lương Nguyên Kính du ngoạn đến Xuyên Thục, dưới núi Thanh Thành gặp được một tiểu cô nương bán nghệ đầu đường, gọi là A Bảo, tính tình đanh đá, thích ăn bánh ngọt, tay ôm đàn tỳ bà.
Sau đó đến nạn châu chấu, mấy chục vạn người thường biến thành lưu dân, mấy năm đó chàng đau khổ tìm nàng, trước sau không thu hoạch được gì.
Thẳng đến ngày vào Cấm Uyển hoàng gia, chàng phụng chỉ hoạ một bức cho tân hậu, một nữ tử đoan trang từ trong bụi hoa chậm rãi đi tới, gương mặt chàng thay đổi không ngừng, thị nữ bên cạnh gọi nàng ⎯
“Hoàng Hậu nương nương”.
Hoàng hậu mất sớm X Hoạ sư hiền hòa.
(A Bảo X Lương Nguyên Kính)
Truyện này còn có tên là《 Sau khi ta chết biến thành hồn ma bám vào người ta ghét nhất, phải làm sao bây giờ 》
**
Cần biết:
1. Nữ chính từng gả chồng, nên nam sạch nữ không, nhưng không cần quan tâm tới chồng trước đâu, gạt tra nam Hoàng Đế sang một bên đi.
2. Hư cấu dựa theo thời Tống, xin đừng nghiên cứu nguyên bản.
3. Nhân vật nữ chính tham khảo Chân Tông Hoàng Hậu Lưu Nga.
Một câu tóm tắt: Hoàng Hậu bớt giận, ta vẽ tranh nuôi nàng.
Lập ý: Ái nhân giả nhân hằng ái chi. *
* Ái nhân giả nhân hằng ái chi, kính nhân giả nhân hằng kính chi.
Câu nói này của Mạnh Tử nhấn mạnh tầm quan trọng của lòng nhân ái và sự tôn trọng trong các mối quan hệ giữa người với người. Nghĩa là khi chúng ta đối xử tốt với người khác, chúng ta sẽ nhận lại sự tốt đẹp tương tự.
Danh Sách Chương Phế Hậu A Bảo - Đao Thượng Phiêu TruyenChu
- #1Chương 1: [Cung oán] Phế hậu
- #2Chương 2: Vong hồn
- #3Chương 3: Hoạ si
- #4Chương 4: Bánh mật ong
- #5Chương 5: Tân hậu
- #6Chương 6: Chuyện xưa
- #7Chương 7: Bỏng
- #8Chương 8: Ở yên trong nhà
- #9Chương 9: Làm mai
- #10Chương 10: [Tuý hoa âm] Hồi sinh
- #11Chương 11: Đi chùa
- #12Chương 12: Cưỡi lừa chung
- #13Chương 13: Thần kỹ
- #14Chương 14: Gặp vua
- #15Chương 15: Mỹ nhân
- #16Chương 16: Về đêm
- #17Chương 17: Ngày xưa
- #18Chương 18: Khách đến thăm
- #19Chương 19: [Dương Châu mạn] Hoà thượng
- #20Chương 20: Say rượu
- #21Chương 21: Nạn châu chấu
- #22Chương 22: Quán mì
- #23Chương 23: Tâm nguyện
- #24Chương 24: Tỳ bà
- #25Chương 25: Tuyên Vương
- #26Chương 26: Gả xa
- #27Chương 27: [Như mộng lệnh] Phàn lâu
- #28Chương 28: Ngất xỉu
- #29Chương 29: Nhận ra
- #30Chương 30: Tranh cũ
- #31Chương 31: Lần đầu gặp mặt
- #32Chương 32: Dưỡng bệnh
- #33Chương 33: Ca từ
- #34Chương 34: Dạy học
- #35Chương 35: Thu xã
- #36Chương 36: Trung thu
- #37Chương 37: [Tương kiến hoa] Tâm ý
- #38Chương 38: Đưa tiễn
- #39Chương 39: Sinh nhật
- #40Chương 40: Thành thân
- #41Chương 41: Đêm đẹp
- #42Chương 42: Máu trên tranh
- #43Chương 43: Thiền Nương
- #44Chương 44: Đổi ý
- #45Chương 45: Chuyện lạ
- #46Chương 46: Si tình
- #47Chương 47: Oán khí
- #48Chương 48: Ác quỷ
- #49Chương 49: [Trường hận ca] Kế hoạch
- #50Chương 50: Con bướm