
Tạm dừng
Phía Bắc Vùng Xích Đạo - 赤道热吻北极
73
Chương
0
Lượt xem
292477
Đề cử
Giới Thiệu Phía Bắc Vùng Xích Đạo - 赤道热吻北极 Truyện Chữ
Giới thiệu nội dung : Tình cảm hiện đại
Nhân vật chính : Tống Úc - Bùi Chỉ
Tác giả: Cảnh Qua (Hoàn chính văn)
Dịch giả : Vũ Thu Hoài (baosam1399)
Vắn tắt : Tới cuối cùng anh cũng chịu khuất phục bông hồng của chính mình.
Chủ đề: Con người và thiên nhiên chung sống hài hòa.
Văn án : Trong rừng mưa nhiệt đới sâu hun hút, mùa mưa liên miên kéo dài khiến tiến độ quay phim bị đình trệ.
Tống Úc bồn chồn bước tới bờ sông, không hề né tránh mà nhìn chằm chặp vào người đàn ông anh tuấn dưới dòng nước. Cô nhướng mày, thổi nhẹ một tiếng còi, mô phỏng giai điệu tán tỉnh của các bộ lạc bản địa. Người đàn ông nheo mắt, bàn tay to lớn nắm lấy phần mắt cá chân của cô kéo xuống nước
Họ vứt bỏ nền văn minh đô thị ở phía sau, chỉ còn thừa lại những ham muốn nguyên thủy nhất. Sau khi quay xong phim, Tống Úc bỏ lại những điều hoang đường về người đàn ông ấy ở sau lưng, quay trở lại đô thị văn minh.
-
1 năm sau, Tống Úc theo đoàn thám hiểu khoa học đến Bắc Cực khảo sát phong cảnh
Bùi Chỉ, đội trưởng đội thám hiểm – giáo như nhân loại học, giỏi về nghiên cứu các nền văn hóa khác nhau và cách hòa nhập của các nhóm dân tộc.
Tính cách anh lạnh nhạt lãnh đạm, đặc biệt còn cực kì không vừa mắt Tống Úc
Khi dải băng dạt vào đất liền, Tống Úc mệt tới nỗi ngồi bệt xuống đất không đi tiếp được
“Không được để bất cứ loại rác nào xuất hiên, càng không được phép để nó dạt vào sông băng.” – Bùi Chỉ lạnh nhạt nói
Tống Úc nghe ra lời mỉa mai của anh, cười nhẹ: “Tôi là loại rác nào nhỉ? Đội trưởng Bùi, giúp tôi phân loại đi.”
Đôi mắt của Bùi Chỉ đen kịt lại, nghĩ lại dáng vẻ xốc xếch của người phụ nữ trong rừng sâu, giống như hiện tại vậy. Giọng anh lạnh lùng: “Loại rác thải bừa bãi cần vứt bỏ.”
-
Một trận bão tuyết ập tới, khiến đoàn thám hiểm không kịp trở tay, Bùi Chỉ quay lại với dáng vẻ mệt nhoài. Tống Úc nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên xương mày của anh: “Đau không?”
Đầu ngón tay của người phụ nữ ấm nóng mềm mịn, hơi thở của Bùi Chỉ đột nhiên ngưng trệ, màu mắt trong đồng tử dần tối lại.
Đêm vùng cực, không thể phân định rõ ngày đêm
Trong cabin nhỏ chật hẹp, bầu không khí vừa ấm nóng vừa ẩm ướt. Tống Úc chợt hiểu ra thế nào mới gọi là đau đớn, lúc sống lúc chết. Còn Bùi Chỉ thì đang nghĩ, nếu như anh có chút khí phách, cũng sẽ không tới nỗi chiếm đoạt cơ thể người con gái ấy tới hai lần.
Nhân vật chính : Tống Úc - Bùi Chỉ
Tác giả: Cảnh Qua (Hoàn chính văn)
Dịch giả : Vũ Thu Hoài (baosam1399)
Vắn tắt : Tới cuối cùng anh cũng chịu khuất phục bông hồng của chính mình.
Chủ đề: Con người và thiên nhiên chung sống hài hòa.
Văn án : Trong rừng mưa nhiệt đới sâu hun hút, mùa mưa liên miên kéo dài khiến tiến độ quay phim bị đình trệ.
Tống Úc bồn chồn bước tới bờ sông, không hề né tránh mà nhìn chằm chặp vào người đàn ông anh tuấn dưới dòng nước. Cô nhướng mày, thổi nhẹ một tiếng còi, mô phỏng giai điệu tán tỉnh của các bộ lạc bản địa. Người đàn ông nheo mắt, bàn tay to lớn nắm lấy phần mắt cá chân của cô kéo xuống nước
Họ vứt bỏ nền văn minh đô thị ở phía sau, chỉ còn thừa lại những ham muốn nguyên thủy nhất. Sau khi quay xong phim, Tống Úc bỏ lại những điều hoang đường về người đàn ông ấy ở sau lưng, quay trở lại đô thị văn minh.
-
1 năm sau, Tống Úc theo đoàn thám hiểu khoa học đến Bắc Cực khảo sát phong cảnh
Bùi Chỉ, đội trưởng đội thám hiểm – giáo như nhân loại học, giỏi về nghiên cứu các nền văn hóa khác nhau và cách hòa nhập của các nhóm dân tộc.
Tính cách anh lạnh nhạt lãnh đạm, đặc biệt còn cực kì không vừa mắt Tống Úc
Khi dải băng dạt vào đất liền, Tống Úc mệt tới nỗi ngồi bệt xuống đất không đi tiếp được
“Không được để bất cứ loại rác nào xuất hiên, càng không được phép để nó dạt vào sông băng.” – Bùi Chỉ lạnh nhạt nói
Tống Úc nghe ra lời mỉa mai của anh, cười nhẹ: “Tôi là loại rác nào nhỉ? Đội trưởng Bùi, giúp tôi phân loại đi.”
Đôi mắt của Bùi Chỉ đen kịt lại, nghĩ lại dáng vẻ xốc xếch của người phụ nữ trong rừng sâu, giống như hiện tại vậy. Giọng anh lạnh lùng: “Loại rác thải bừa bãi cần vứt bỏ.”
-
Một trận bão tuyết ập tới, khiến đoàn thám hiểm không kịp trở tay, Bùi Chỉ quay lại với dáng vẻ mệt nhoài. Tống Úc nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên xương mày của anh: “Đau không?”
Đầu ngón tay của người phụ nữ ấm nóng mềm mịn, hơi thở của Bùi Chỉ đột nhiên ngưng trệ, màu mắt trong đồng tử dần tối lại.
Đêm vùng cực, không thể phân định rõ ngày đêm
Trong cabin nhỏ chật hẹp, bầu không khí vừa ấm nóng vừa ẩm ướt. Tống Úc chợt hiểu ra thế nào mới gọi là đau đớn, lúc sống lúc chết. Còn Bùi Chỉ thì đang nghĩ, nếu như anh có chút khí phách, cũng sẽ không tới nỗi chiếm đoạt cơ thể người con gái ấy tới hai lần.
Danh Sách Chương Phía Bắc Vùng Xích Đạo - 赤道热吻北极 TruyenChu
- #1Chương 1: 1: Lần Đầu Gặp Gỡ ̣2064 Từ
- #2Chương 2: 2: Vượt Ranh Giới 2321 Từ
- #3Chương 3: 3: Điều Xấu Nhỏ 2416 Từ
- #4Chương 4: 4: Đút Cho Anh Ấy 2178 Từ
- #5Chương 5: 5: Phá Vỡ Ranh Giới 3634 Từ
- #6Chương 6: 6: Nhào Vào Lòng Anh Ấy 3306 Từ
- #7Chương 7: 7: Là Cô Chị Được Thiên Vị 3676 Từ
- #8Chương 8: 8: Anh Sẽ Chết Chìm 2402 Từ
- #9Chương 9: 9: Em Quản Ít Thôi 2960 Từ
- #10Chương 10: 10: Những Nền Văn Minh Và Bộ Lạc Đã Biến Mất 3793 Từ
- #11Chương 11: 11: Chiến Binh Anh-điêng Chinh Phục Vùng Hoang Dã 3205 Từ
- #12Chương 12: 12: Dịu Dàng Ấm Áp Tựa
- #13Chương 13: 13: Vẽ Cô Ấy 2786 Từ
- #14Chương 14: 14: Đợi Tôi Quay Lại 2356 Từ
- #15Chương 15: 15: Hai Chú Sư Tử Tương Phùng 4548 Từ
- #16Chương 16: 16: Hôn Môi 2334 Từ
- #17Chương 17: 17: Chỉ Là Chơi Bời 2392 Từ
- #18Chương 18: 18: Khó Lấy Lòng 4248 Từ
- #19Chương 19: 19: Không Còn Cơ Hội Nữa 3268 Từ
- #20Chương 20: 20: Cũng Chỉ Là Thất Tình Thôi Mà 2813 Từ
- #21Chương 21: 21: Đội Trưởng Bùi 3089 Từ
- #22Chương 22: 22: Chặn Anh Ấy Vào Tường 3818 Từ
- #23Chương 23: 23: Ghen Trong Âm Thầm 2641 Từ
- #24Chương 24: 24: Là Cô Nhóc Hay Dỗi 2405 Từ
- #25Chương 25: 25: Anh Muốn Làm Lành Với Tôi À 3101 Từ
- #26Chương 26: 26: Anh Ấy Uống Say Rồi 2862 Từ
- #27Chương 27: 27: Thể Lực Không Ổn 5279 Từ
- #28Chương 28: 28: Tỏ Tình 2221 Từ
- #29Chương 29: 29: “who Am I” 2508 Từ
- #30Chương 30: 30: Hết Dỗi Rồi 2880 Từ
- #31Chương 31: 31: Giúp Anh Sưởi Ấm 2330 Từ
- #32Chương 32: 32: Yêu Rồi 2150 Từ
- #33Chương 33: 33: Môi Thầy Là Bị Người Khác Cắn Sứt Đấy 2983 Từ
- #34Chương 34: 34: “bây Giờ Em Để Ý Với Anh Chuyện Này À” 4082 Từ
- #35Chương 35: 35: Đừng Đụng Vào Cô Ấy 4985 Từ
- #36Chương 36: 36: Tôi Yêu Nó Hơn Cô Nghĩ 4162 Từ
- #37Chương 37: 37: Một Mối Quan Hệ Sâu Sắc Hơn 2409 Từ
- #38Chương 38: 38: Con Nhẫn Nhịn Một Chút 3728 Từ
- #39Chương 39: 39: Anh Bị Bỏ Rơi Rồi 2719 Từ
- #40Chương 40: 40: Sweet Berry 4154 Từ
- #41Chương 41: 41: Ra Ngoài 2573 Từ
- #42Chương 42: 42: Xoa Rái Tai 2209 Từ
- #43Chương 43: 43: Anh Xoa Bụng Cho Em 4079 Từ
- #44Chương 44: 44: Cắn Môi Cô 2760 Từ
- #45Chương 45: 45: Chút Vô Lương Tâm 2304 Từ
- #46Chương 46: 46: Em Là Đề Tài Nghiên Cứu Của Cuộc Đời Tôi 4266 Từ
- #47Chương 47: 47: -521 Độ C 2900 Từ
- #48Chương 48: 48: Sư Mẫu Của Em Không Vui Rồi 2415 Từ
- #49Chương 49: 49: Khiêu Khích Anh 3110 Từ
- #50Chương 50: 50: Nhõng Nhẽo Không Chịu Nổi 5101 Từ