
Tạm dừng
Phù Dung Trang - Lệ Chi Ngận Điềm
137
Chương
0
Lượt xem
277641
Đề cử
Giới Thiệu Phù Dung Trang - Lệ Chi Ngận Điềm Truyện Chữ
Thẩm gia ở Cẩm Châu có một nữ nhi dung mạo quốc sắc thiên hương, tựa như phù dung mới nở.
Khốn nỗi mệnh không tốt, bị bán vào nơi phồn hoa ở kinh thành —— Hoa Tưởng Lâu.
Thạch ma ma huấn luyện hơn một tháng, Thẩm Thời Đình không chịu khuất phục, cuối cùng bị bỏ thuốc vào rượu, đưa vào phòng.
Người trong phòng là thứ tử của Dận Quốc Công phủ, nổi danh ác bá.
Nàng lảo đảo đẩy cửa chạy ra ngoài, cầu xin người không nên cầu xin.
Lục Cửu Tiêu rũ mắt, góc môi nở một nụ cười, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng bóp cằm tiểu cô nương.
“Muốn theo hắn, hay là theo ta?”
Về sau bên ngoài đều truyền, thế tử Vĩnh Định Hầu phong lưu khắp kinh thành, cuối cùng chẳng phải cũng gục ngã rồi sao.
Lục Cửu Tiêu không để ý, cúi đầu vuốt ve tấm khăn lụa màu hồng ngó sen kia.
Chậc!
Đâu chỉ là gục ngã, mạng cũng bị nàng nắm trong tay rồi.
Đám hồ bằng cẩu hữu của Lục Cửu Tiêu đều biết, thế tử gia phóng đãng trời cao này có ba chữ “Không”:
Thứ nhất, không đụng vào cô nương chưa phá thân.
Thứ hai, không cho phép người ở lại qua đêm bên gối.
Thứ ba, không thích nữ nhân khóc.
Nhưng sau đó, đám hồ bằng cẩu hữu của Lục Cửu Tiêu phát hiện ra, hắn không chỉ đụng vào tiểu cô nương Thẩm Thời Đình, mà còn nhìn thấy Thẩm Thời Đình khóc lóc chạy ra từ phòng của Lục Cửu Tiêu ngay giữa ban ngày ban mặt.
Phía sau một giọng nói đầy đe dọa với theo, “Thẩm Thời Đình, nàng khóc nữa thử xem?”
Sau đó, giọng điệu nam nhân mang theo sự nuông chiều có chút bất cần đời, “Ta cho nàng cắn lại đó, đừng khóc nữa được không?”
Đám hồ bằng cẩu hữu há hốc mồm kinh ngạc: Thế tử gia, nếu người bị trúng bùa mê thì cứ nháy mắt một cái đi?
[Cảnh báo] Nam chính không phải trai tân / Giai đoạn đầu cực kỳ phong lưu / Hơi khùng khùng / Sau này lại yêu con gái người ta say đắm.
Thiết lập nhân vật không hoàn hảo, người theo chủ nghĩa hoàn hảo hãy cân nhắc trước khi nhảy hố. Xin đừng dùng tư duy hiện đại để áp đặt. Độc giả có nhiều điểm cấm kỵ thì truyện này chắc không hợp khẩu vị, thôi thì hợp thì nhào vô, không hợp thì xê ra.
Bối cảnh ảo tưởng, rất xa lạ, xin đừng khảo cứu lịch sử.
Tóm tắt một câu: Theo ta, ta chiều nàng.
Thông điệp: Vượt qua chông gai, chờ ngày trời sáng.
Khốn nỗi mệnh không tốt, bị bán vào nơi phồn hoa ở kinh thành —— Hoa Tưởng Lâu.
Thạch ma ma huấn luyện hơn một tháng, Thẩm Thời Đình không chịu khuất phục, cuối cùng bị bỏ thuốc vào rượu, đưa vào phòng.
Người trong phòng là thứ tử của Dận Quốc Công phủ, nổi danh ác bá.
Nàng lảo đảo đẩy cửa chạy ra ngoài, cầu xin người không nên cầu xin.
Lục Cửu Tiêu rũ mắt, góc môi nở một nụ cười, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng bóp cằm tiểu cô nương.
“Muốn theo hắn, hay là theo ta?”
Về sau bên ngoài đều truyền, thế tử Vĩnh Định Hầu phong lưu khắp kinh thành, cuối cùng chẳng phải cũng gục ngã rồi sao.
Lục Cửu Tiêu không để ý, cúi đầu vuốt ve tấm khăn lụa màu hồng ngó sen kia.
Chậc!
Đâu chỉ là gục ngã, mạng cũng bị nàng nắm trong tay rồi.
Đám hồ bằng cẩu hữu của Lục Cửu Tiêu đều biết, thế tử gia phóng đãng trời cao này có ba chữ “Không”:
Thứ nhất, không đụng vào cô nương chưa phá thân.
Thứ hai, không cho phép người ở lại qua đêm bên gối.
Thứ ba, không thích nữ nhân khóc.
Nhưng sau đó, đám hồ bằng cẩu hữu của Lục Cửu Tiêu phát hiện ra, hắn không chỉ đụng vào tiểu cô nương Thẩm Thời Đình, mà còn nhìn thấy Thẩm Thời Đình khóc lóc chạy ra từ phòng của Lục Cửu Tiêu ngay giữa ban ngày ban mặt.
Phía sau một giọng nói đầy đe dọa với theo, “Thẩm Thời Đình, nàng khóc nữa thử xem?”
Sau đó, giọng điệu nam nhân mang theo sự nuông chiều có chút bất cần đời, “Ta cho nàng cắn lại đó, đừng khóc nữa được không?”
Đám hồ bằng cẩu hữu há hốc mồm kinh ngạc: Thế tử gia, nếu người bị trúng bùa mê thì cứ nháy mắt một cái đi?
[Cảnh báo] Nam chính không phải trai tân / Giai đoạn đầu cực kỳ phong lưu / Hơi khùng khùng / Sau này lại yêu con gái người ta say đắm.
Thiết lập nhân vật không hoàn hảo, người theo chủ nghĩa hoàn hảo hãy cân nhắc trước khi nhảy hố. Xin đừng dùng tư duy hiện đại để áp đặt. Độc giả có nhiều điểm cấm kỵ thì truyện này chắc không hợp khẩu vị, thôi thì hợp thì nhào vô, không hợp thì xê ra.
Bối cảnh ảo tưởng, rất xa lạ, xin đừng khảo cứu lịch sử.
Tóm tắt một câu: Theo ta, ta chiều nàng.
Thông điệp: Vượt qua chông gai, chờ ngày trời sáng.
Danh Sách Chương Phù Dung Trang - Lệ Chi Ngận Điềm TruyenChu
- #1Chương 1: Hoa Tưởng Lâu
- #2Chương 2: Thế tử gia
- #3Chương 3: Hỷ Xuân tán
- #4Chương 4: Thủ cung sa
- #5Chương 5: Mèo hoang nhỏ
- #6Chương 6: Lần đầu rót rượu
- #7Chương 7
- #8Chương 8: Mộng về cố nhân
- #9Chương 9: Thuốc của hắn
- #10Chương 10: Hình trăng khuyết
- #11Chương 11: Miếng ngọc bình an
- #12Chương 12: Không biết tên
- #13Chương 13: Hoạt Tử Nhân
- #14Chương 14: Mệnh nàng tốt
- #15Chương 15: Dung nhan họa thủy
- #16Chương 16: Chuyện phong nguyệt
- #17Chương 17: Hồ ly tinh
- #18Chương 18: Hương trái cây
- #19Chương 19: Bản lĩnh nửa mùa
- #20Chương 20: Ngươi có não không?
- #21Chương 21: Cục bột
- #22Chương 22: Cầu xin ta còn hơn
- #23Chương 23: Canh một
- #24Chương 24: Canh hai
- #25Chương 25: Nàng không nghĩ như vậy
- #26Chương 26: Bám chặt lấy
- #27Chương 27: Lừa hắn
- #28Chương 28: Tiểu tâm tư
- #29Chương 29: Mệnh của hắn
- #30Chương 30: Đẩy nàng ra
- #31Chương 31: Đau vô cùng
- #32Chương 32: Lạ giường
- #33Chương 33: Canh sâm
- #34Chương 34: Hoa kỷ tử
- #35Chương 35: Thủ lô
- #36Chương 36: Mượn bạc
- #37Chương 37: Muốn về nhà
- #38Chương 38: Trở về Hầu phủ
- #39Chương 39: Bụng đau
- #40Chương 40: Xoa bụng nhỏ
- #41Chương 41: Là lỗi của nàng
- #42Chương 42: Chuyến đi Cẩm Châu
- #43Chương 43: Chính tay nàng nhận lấy
- #44Chương 44: Thân tiểu thư mệnh nha hoàn
- #45Chương 45: Đừng chạy xa
- #46Chương 46: Vào phủ nha
- #47Chương 47: Đừng mà
- #48Chương 48: Tự làm khổ mình
- #49Chương 49: Tặng chủy thủ
- #50Chương 50: Hôn ta