
Còn tiếp
Phu Quân Là Não Yêu Đương
85
Chương
0
Lượt xem
279024
Đề cử
Giới Thiệu Phu Quân Là Não Yêu Đương Truyện Chữ
Mẫu thân qua đời chưa đầy một năm, phụ thân đã không chờ nổi mà vội vàng lập thiếp thất làm chính thê. Từ đó về sau, Trình Yên phải sống nhờ dưới tay mẹ kế, cuộc sống nương tựa hết sức gian nan. Hôn ước từ thuở bé trở thành cọng rơm cứu mạng giúp nàng thoát khỏi "hố lửa" ấy.
Nàng lớn lên theo khuôn phép, suốt ngày thấp thỏm lo sợ hôn ước có biến cố.
Cũng may, Việt Quốc Công phủ giữ lời hứa. Đến khi nàng vừa cập kê, họ liền sai bà mối đến định ra ngày thành thân.
Sau khi thành hôn, Trình Yên mới biết thì ra trong lòng Việt Hoàn đã có người mình yêu. Chẳng qua do hôn ước từ nhỏ nên hắn mới cưới nàng, và cũng vì vậy mà lỡ mất người trong lòng.
Đêm tân hôn, Việt Hoàn đối đãi với nàng rất xa cách, lạnh nhạt dặn dò nàng chớ có hành động gì vượt quá khuôn phép.
Trình Yên dù trong lòng tủi thân, cũng không nói một lời, lặng lẽ đồng ý. Từ đó, hai người sống với nhau như khách, ngày tháng bình đạm nhưng cũng yên ổn trôi qua.
Việt Hoàn, thế tử của Việt Quốc Công phủ, dung mạo xuất chúng, năng lực vượt trội. Khi tuổi còn trẻ đã giữ chức vị quan trọng trong triều, là đối tượng mà vô số tiểu thư quý tộc ở kinh thành ngưỡng mộ. Chỉ tiếc là đã có hôn ước từ sớm, khiến không ít người thở dài tiếc nuối.
Việt Hoàn từ nhỏ đã biết mình có một vị hôn thê, là con gái của bạn thân mẫu thân. Mẫu thân hắn thường kể rằng, dì ấy đáng thương, gả nhầm người, tuổi còn trẻ đã bị cẩu nam nữ hãm hại đến mất mạng, để lại con gái mồ côi không nơi nương tựa. Bà luôn nhắc nhở hắn rằng sau này thành thân phải đối xử tốt với thê tử.
Việt Hoàn nghe mãi cũng cảm thấy phiền, nhưng vẫn không có ý định thất hứa. Nào ngờ nghe được rằng vị hôn thê kia lấy danh nghĩa Việt Quốc Công phủ để ỷ thế hiếp người, hắn liền sinh lòng khinh thường, cho rằng nàng là loại người ham hư vinh.
Sau khi thành hôn, thấy Trình Yên khiêm nhường, cẩn trọng, ngày ngày sớm hôm hầu hạ tổ mẫu, xử lý việc vặt trong phủ đâu ra đấy, chưa từng trễ nải, hắn mới nghĩ: nếu nàng có thể giữ gìn khuôn phép, không tham vọng hư vinh, cũng không ỷ thế hiếp người, thì hai người cũng có thể sống tiếp như thế.
Cho đến khi một vụ án liên lụy đến cha vợ, trong quá trình điều tra, Việt Hoàn mới biết từ trước đến nay Trình Yên đã sống những ngày tháng ra sao. Hắn càng hiểu rõ, lại càng thêm đau lòng, lúc này mới nhận ra mình đã động lòng từ bao giờ.
Chỉ là không ngờ, điều Trình Yên mong muốn lại chỉ là những ngày tháng yên ổn. Nàng chăm sóc hắn chẳng qua vì hắn là trượng phu của nàng, còn hắn là ai thì cũng chẳng quan trọng. Trong đời này, Việt Hoàn lần đầu nếm trải cảm giác thất bại.
Tiểu kịch trường:
Việt Hoàn thường xuyên oán giận vì phu nhân không dành thời gian cho mình, nhưng lại muốn giữ hình tượng nên không dám nói ra trước mặt Trình Yên, đành giận cá chém thớt với gã sai vặt bên người:
“Phu nhân đã ba canh giờ rồi chưa đến xem ta.”
“Ngươi nói xem, có phải nàng không yêu ta không?”
Gã sai vặt đành ấn trán, bất đắc dĩ nhắc nhở:
“Thế tử, thiếu phu nhân hôm nay đi cùng phu nhân dâng hương, hiện giờ không có ở trong phủ.”
Tưởng rằng chủ tử sẽ không vui khi nghe lời thật, ai ngờ Việt Hoàn nghe xong lại thấy vui vẻ:
“Thì ra là không ở phủ, trách không được.”
Gã sai vặt âm thầm lắc đầu: “Chủ tử như vậy... thật sự ổn sao?”
Nàng lớn lên theo khuôn phép, suốt ngày thấp thỏm lo sợ hôn ước có biến cố.
Cũng may, Việt Quốc Công phủ giữ lời hứa. Đến khi nàng vừa cập kê, họ liền sai bà mối đến định ra ngày thành thân.
Sau khi thành hôn, Trình Yên mới biết thì ra trong lòng Việt Hoàn đã có người mình yêu. Chẳng qua do hôn ước từ nhỏ nên hắn mới cưới nàng, và cũng vì vậy mà lỡ mất người trong lòng.
Đêm tân hôn, Việt Hoàn đối đãi với nàng rất xa cách, lạnh nhạt dặn dò nàng chớ có hành động gì vượt quá khuôn phép.
Trình Yên dù trong lòng tủi thân, cũng không nói một lời, lặng lẽ đồng ý. Từ đó, hai người sống với nhau như khách, ngày tháng bình đạm nhưng cũng yên ổn trôi qua.
Việt Hoàn, thế tử của Việt Quốc Công phủ, dung mạo xuất chúng, năng lực vượt trội. Khi tuổi còn trẻ đã giữ chức vị quan trọng trong triều, là đối tượng mà vô số tiểu thư quý tộc ở kinh thành ngưỡng mộ. Chỉ tiếc là đã có hôn ước từ sớm, khiến không ít người thở dài tiếc nuối.
Việt Hoàn từ nhỏ đã biết mình có một vị hôn thê, là con gái của bạn thân mẫu thân. Mẫu thân hắn thường kể rằng, dì ấy đáng thương, gả nhầm người, tuổi còn trẻ đã bị cẩu nam nữ hãm hại đến mất mạng, để lại con gái mồ côi không nơi nương tựa. Bà luôn nhắc nhở hắn rằng sau này thành thân phải đối xử tốt với thê tử.
Việt Hoàn nghe mãi cũng cảm thấy phiền, nhưng vẫn không có ý định thất hứa. Nào ngờ nghe được rằng vị hôn thê kia lấy danh nghĩa Việt Quốc Công phủ để ỷ thế hiếp người, hắn liền sinh lòng khinh thường, cho rằng nàng là loại người ham hư vinh.
Sau khi thành hôn, thấy Trình Yên khiêm nhường, cẩn trọng, ngày ngày sớm hôm hầu hạ tổ mẫu, xử lý việc vặt trong phủ đâu ra đấy, chưa từng trễ nải, hắn mới nghĩ: nếu nàng có thể giữ gìn khuôn phép, không tham vọng hư vinh, cũng không ỷ thế hiếp người, thì hai người cũng có thể sống tiếp như thế.
Cho đến khi một vụ án liên lụy đến cha vợ, trong quá trình điều tra, Việt Hoàn mới biết từ trước đến nay Trình Yên đã sống những ngày tháng ra sao. Hắn càng hiểu rõ, lại càng thêm đau lòng, lúc này mới nhận ra mình đã động lòng từ bao giờ.
Chỉ là không ngờ, điều Trình Yên mong muốn lại chỉ là những ngày tháng yên ổn. Nàng chăm sóc hắn chẳng qua vì hắn là trượng phu của nàng, còn hắn là ai thì cũng chẳng quan trọng. Trong đời này, Việt Hoàn lần đầu nếm trải cảm giác thất bại.
Tiểu kịch trường:
Việt Hoàn thường xuyên oán giận vì phu nhân không dành thời gian cho mình, nhưng lại muốn giữ hình tượng nên không dám nói ra trước mặt Trình Yên, đành giận cá chém thớt với gã sai vặt bên người:
“Phu nhân đã ba canh giờ rồi chưa đến xem ta.”
“Ngươi nói xem, có phải nàng không yêu ta không?”
Gã sai vặt đành ấn trán, bất đắc dĩ nhắc nhở:
“Thế tử, thiếu phu nhân hôm nay đi cùng phu nhân dâng hương, hiện giờ không có ở trong phủ.”
Tưởng rằng chủ tử sẽ không vui khi nghe lời thật, ai ngờ Việt Hoàn nghe xong lại thấy vui vẻ:
“Thì ra là không ở phủ, trách không được.”
Gã sai vặt âm thầm lắc đầu: “Chủ tử như vậy... thật sự ổn sao?”
Danh Sách Chương Phu Quân Là Não Yêu Đương TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50