
Tạm dừng
Phụ Sinh
164
Chương
0
Lượt xem
284670
Đề cử
Giới Thiệu Phụ Sinh Truyện Chữ
Văn án
Khu vực nhà giàu của thành phố U giống như một viên ngọc trai tuyệt đẹp dưới đáy biển sâu, trong vỏ mang hương vị của núi và biển, có châu báu ngọc ngà, nhưng cũng có bùn cát ô uế.
Nơi Chúc Vi Tinh sống chính là cái bãi bùn ô uế đó.
Cách một con đường, đã là một thế giới khác.
Từ nhỏ nghèo khó, nhưng mang diện mạo xinh đẹp, Chúc Vi Tinh dần thay đổi và ích kỉ, hám hư vinh, vì leo trèo bám lấy quyền quý cao sang mà trăm phương ngàn kế, không từ bất kì thủ đoạn nào.
Kết quả cành cao không với tới, ngược lại tự khiến mình sống dở chết dở.
Vào khoảnh khắc rơi xuống từ lầu cao kia, Chúc Vi Tinh mới nhận ra, rằng thứ mà cậu tách khỏi thế giới này kì thực không phải cách thức, không phải mặt mũi, mà là số phận.
Cú ngã này khiến Chúc Vi Tinh mất trí nhớ, nhưng lại khiến cậu trở nên mạnh mẽ hơn, cũng khiến cậu đem hai mươi năm làm người của mình trở về đường ngay lối thẳng.
Nhưng định mệnh, cậu cong.
Khu vực nhà giàu của thành phố U giống như một viên ngọc trai tuyệt đẹp dưới đáy biển sâu, trong vỏ mang hương vị của núi và biển, có châu báu ngọc ngà, nhưng cũng có bùn cát ô uế.
Nơi Chúc Vi Tinh sống chính là cái bãi bùn ô uế đó.
Cách một con đường, đã là một thế giới khác.
Từ nhỏ nghèo khó, nhưng mang diện mạo xinh đẹp, Chúc Vi Tinh dần thay đổi và ích kỉ, hám hư vinh, vì leo trèo bám lấy quyền quý cao sang mà trăm phương ngàn kế, không từ bất kì thủ đoạn nào.
Kết quả cành cao không với tới, ngược lại tự khiến mình sống dở chết dở.
Vào khoảnh khắc rơi xuống từ lầu cao kia, Chúc Vi Tinh mới nhận ra, rằng thứ mà cậu tách khỏi thế giới này kì thực không phải cách thức, không phải mặt mũi, mà là số phận.
Cú ngã này khiến Chúc Vi Tinh mất trí nhớ, nhưng lại khiến cậu trở nên mạnh mẽ hơn, cũng khiến cậu đem hai mươi năm làm người của mình trở về đường ngay lối thẳng.
Nhưng định mệnh, cậu cong.
Danh Sách Chương Phụ Sinh TruyenChu
- #1Chương 01: Mất trí nhớ
- #2Chương 02: Không chỗ nương tựa
- #3Chương 03: Linh Giáp
- #4Chương 04: Thị trấn tồi tàn
- #5Chương 05: Nhà
- #6Chương 06: Đêm đó
- #7Chương 07: Hừng đông
- #8Chương 08: Ngư Chu Nhai
- #9Chương 09: Nằm mơ
- #10Chương 10: Không biết xấu hổ
- #11Chương 11: Chúc Tịnh Tịnh
- #12Chương 12: Luyện sáo
- #13Chương 13: Cái tật xấu gì đây?
- #14Chương 14: Tái khám
- #15Chương 15: Điều kiện
- #16Chương 16: Giúp đỡ
- #17Chương 17: Ăn cơm
- #18Chương 18: Có ai dễ dàng đâu?
- #19Chương 19: Đây là cái gì?
- #20Chương 20: Quầy sữa
- #21Chương 21: Buôn bán ảm đạm
- #22Chương 22: Ngày khai giảng
- #23Chương 23: Một trái dừa lớn
- #24Chương 24: Học viện Nghệ thuật thành phố U (1)
- #25Chương 25: Cố Nhân Phường
- #26Chương 26: Ồ
- #27Chương 27: Khó nghe
- #28Chương 28: Đồng bệnh tương liên
- #29Chương 29: Chỗ dựa?
- #30Chương 30: Một kẻ tàn nhẫn
- #31Chương 31: Như ý muốn của hắn?
- #32Chương 32: Thiếu chỉnh
- #33Chương 33: Nhanh lên!
- #34Chương 34: Phòng đàn
- #35Chương 35: Ác mộng trở thành sự thật
- #36Chương 36: Đưa về nhà
- #37Chương 37: Chó cũng giống như người
- #38Chương 38: Cậu nổi tiếng rồi
- #39Chương 39: Giấc ngủ tê liệt
- #40Chương 40: Nam thần thẳng đuột
- #41Chương 41: Bị chỉnh
- #42Chương 42: Không phải người xấu
- #43Chương 43: 'Bác tài'
- #44Chương 44: Tao còn sống!
- #45Chương 45: Đêm bão
- #46Chương 46: Bàn điều kiện
- #47Chương 47: Giấc mơ kì lạ
- #48Chương 48: Nói chuyện chút
- #49Chương 49: Đối tượng scandal
- #50Chương 50: Tính tình ghê gớm