
Còn tiếp
Phụ Vương, Mở Cửa! Bổn Quận Chúa Gây Họa Về Rồi!
464
Chương
0
Lượt xem
338759
Đề cử
Giới Thiệu Phụ Vương, Mở Cửa! Bổn Quận Chúa Gây Họa Về Rồi! Truyện Chữ
Kể từ ngày Diệp Quỳnh – độc đinh của Đoan Vương phủ – bị con lừa đá vào đầu đến mức mất trí nhớ, những tháng ngày êm đềm của lão hoàn khố Đoan Vương coi như chấm dứt.
Nhà người ta thì phụ từ tử hiếu, còn Đoan Vương phủ thì gà bay chó nhảy, náo loạn ngất trời. Diệp Quỳnh nếu không phải đang hố cha, thì chính là đang trên đường đi hố cha.
Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, nàng không những vinh dự leo lên ngôi vị "Đệ nhất hoàn khố kinh thành", mà còn tiện tay thành lập luôn một Biệt đội hoàn khố khét tiếng.
Khi tiểu thư nhà người ta bận rộn cầm kỳ thi họa, Diệp Quỳnh lại tất bật tiêu tiền như nước, ngày ngày dạo bước chốn thanh lâu.
Khi thiên kim nhà người ta mải mê cung đấu trạch đấu, Diệp Quỳnh lại bận rộn hóng drama, tụ tập đánh nhau ẩu đả.
Cho đến một ngày nọ, mọi người mới ngỡ ngàng phát hiện ra: vị Quận chúa bao cỏ nổi danh khắp chốn kia, chẳng biết từ lúc nào đã một bước nhảy vọt thành "đỉnh lưu" của kinh thành!
Ông chủ của thanh lâu ăn khách nhất —— Là Quận chúa!
Chủ nhân của phòng đấu giá kiếm đậm nhất —— Là Quận chúa!
Đại đương gia của băng sơn tặc lớn nhất —— Là Quận chúa!
Ngay cả môn chủ của môn phái giang hồ khét tiếng nhất —— Cũng là Quận chúa!
Bách tính lập bài vị trường sinh để cảm tạ Quận chúa, đám công tử bột thì răm rắp tôn Quận chúa làm lão đại.
Khi thiên hạ đang tranh giành hoàng vị đến sứt đầu mẻ trán, Diệp Quỳnh vừa thong thả đếm ngân phiếu, vừa nhận ra mình tiền bạc đầy kho, thuộc hạ đầy đàn. Nàng cảm thấy nếu không nhảy vào góp vui một chân thì dường như hơi kém hòa đồng thì phải.
Thế là, nàng tiện tay tóm lấy tiểu Hoàng tôn vẫn luôn chạy theo đuôi mình, nhấc bổng đặt thẳng lên ngai vàng.
Suy cho cùng, so với việc ngồi trên hoàng vị nhàm chán, nàng vẫn thích làm một Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã hơn!
Nhà người ta thì phụ từ tử hiếu, còn Đoan Vương phủ thì gà bay chó nhảy, náo loạn ngất trời. Diệp Quỳnh nếu không phải đang hố cha, thì chính là đang trên đường đi hố cha.
Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, nàng không những vinh dự leo lên ngôi vị "Đệ nhất hoàn khố kinh thành", mà còn tiện tay thành lập luôn một Biệt đội hoàn khố khét tiếng.
Khi tiểu thư nhà người ta bận rộn cầm kỳ thi họa, Diệp Quỳnh lại tất bật tiêu tiền như nước, ngày ngày dạo bước chốn thanh lâu.
Khi thiên kim nhà người ta mải mê cung đấu trạch đấu, Diệp Quỳnh lại bận rộn hóng drama, tụ tập đánh nhau ẩu đả.
Cho đến một ngày nọ, mọi người mới ngỡ ngàng phát hiện ra: vị Quận chúa bao cỏ nổi danh khắp chốn kia, chẳng biết từ lúc nào đã một bước nhảy vọt thành "đỉnh lưu" của kinh thành!
Ông chủ của thanh lâu ăn khách nhất —— Là Quận chúa!
Chủ nhân của phòng đấu giá kiếm đậm nhất —— Là Quận chúa!
Đại đương gia của băng sơn tặc lớn nhất —— Là Quận chúa!
Ngay cả môn chủ của môn phái giang hồ khét tiếng nhất —— Cũng là Quận chúa!
Bách tính lập bài vị trường sinh để cảm tạ Quận chúa, đám công tử bột thì răm rắp tôn Quận chúa làm lão đại.
Khi thiên hạ đang tranh giành hoàng vị đến sứt đầu mẻ trán, Diệp Quỳnh vừa thong thả đếm ngân phiếu, vừa nhận ra mình tiền bạc đầy kho, thuộc hạ đầy đàn. Nàng cảm thấy nếu không nhảy vào góp vui một chân thì dường như hơi kém hòa đồng thì phải.
Thế là, nàng tiện tay tóm lấy tiểu Hoàng tôn vẫn luôn chạy theo đuôi mình, nhấc bổng đặt thẳng lên ngai vàng.
Suy cho cùng, so với việc ngồi trên hoàng vị nhàm chán, nàng vẫn thích làm một Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã hơn!
Danh Sách Chương Phụ Vương, Mở Cửa! Bổn Quận Chúa Gây Họa Về Rồi! TruyenChu
- #1Chương 1: Uống Chút Rượu Hoa Thì Đã Sao
- #2Chương 2: Cặp Phụ Nữ Muốn Đoạn Tuyệt Quan Hệ
- #3Chương 3: Hai cha con nhận sai sự
- #4Chương 4: Cố tam thiếu gia đến tận cửa đòi người
- #5Chương 5: Đức phi tới
- #6Chương 6: A Nô tương lai có tác dụng lớn
- #7Chương 7: Đã Được Ông Trời Cho Cơ Hội Sống Lại
- #8Chương 8: Phụ vương cầu xin con, đừng cầu tiến nữa
- #9Chương 9: Cặp cha con nhất quyết đòi chí thú
- #10Chương 10: Kinh Đô Tuần Sát Sứ? Quản Lý Đô Thị?
- #11Chương 11: Ghi sổ Hộ bộ Thượng thư
- #12Chương 12: Bổn quận chúa sẽ không gả cho ngươi
- #13Chương 13: Làm lớn làm mạnh, lập lại huy hoàng
- #14Chương 14: So Về Chỗ Dựa Bổn Quận Chúa Chưa Từng Thua
- #15Chương 15: Ngự Thư Phòng Tố Cáo Lẫn Nhau
- #16Chương 16: Vi Thần Không Bao Giờ Đánh Trận Không Nắm Chắc
- #17Chương 17: Tứ công chúa nghi ngờ Diệp Quỳnh mắc chứng điên
- #18Chương 18: Hoàng tỷ thân yêu của ta
- #19Chương 19: Hôm nay ta chém ngươi thành cháu chắt
- #20Chương 20: Từ Nay Đoan Vương Phủ Do Ta Làm Chủ
- #21Chương 21: Tuyệt đối chớ tiêu bạc của kẻ nghèo
- #22Chương 22: Tìm Anh Quốc công chọi gà
- #23Chương 23: Tìm Bùi Diễm Làm Trọng Tài
- #24Chương 24: Ta đến trả tiền cho bệ hạ
- #25Chương 25: Đoan Vương mất quyền đương gia
- #26Chương 26: Thư sinh và hoa khôi
- #27Chương 27: Quyết tâm trở thành nhân vật đình đám kinh thành
- #28Chương 28: Hẹn Tứ Công Chúa Đến Thanh Lâu
- #29Chương 29: Quận chúa bị bêu rếu
- #30Chương 30: Đồn đại nhảm nhí, ta cũng biết
- #31Chương 31: Diễn biến cốt truyện vượt ngoài tầm kiểm soát
- #32Chương 32: Lời đồn lan khắp kinh thành
- #33Chương 33: Thiếu nhân tài viết thoại bản
- #34Chương 34: Tìm Tạ Hoài Chu
- #35Chương 35: Làn Gió Phim Ngắn Đã Thổi Đến Cổ Đại
- #36Chương 36: Thưởng hoa yến
- #37Chương 37: Khoáng thế kỳ hoa
- #38Chương 38: Mật Tuyết Băng Thành
- #39Chương 39: Đi tìm tiểu hoàng tôn chơi
- #40Chương 34: Tìm Tạ Hoài Chu
- #41Chương 35: Gió kịch ngắn vẫn thổi đến cổ đại
- #42Chương 36: Tiệc ngắm hoa
- #43Chương 37: Kỳ hoa khoáng thế
- #44Chương 38: Mật Tuyết ~ Băng Thành
- #45Chương 39: Đi tìm Tiểu hoàng tôn chơi đùa
- #46Chương 40: Muốn ăn thì đi đánh nó
- #47Chương 41: Nhìn Thấu Hồng Trần, Một Lòng Hướng Phật
- #48Chương 42: Tiểu Hoàng Tôn Bám Dính Diệp Quỳnh
- #49Chương 43: Đến hoàng cung kiếm chác
- #50Chương 44: Xuân Phong Lâu Khai Trương