
Tạm dừng
Phục Hưng
67
Chương
0
Lượt xem
293685
Đề cử
Giới Thiệu Phục Hưng Truyện Chữ
[Tác giả Berren -- Thể loại: Lịch sử, Quân sự ]
Hãy cùng lội dòng lịch sử, khám phá câu chuyện từ thời Phục Hưng:
Giếttttttt......
Hai đoàn kỵ binh như 2 cơn lũ sắt thép lao thẳng vào nhau, trường thương gãy đoạn, người ngã ngựa tay chân cụt nủn, máu và nội tạng vương vãi khắp nơi. Khắp chiến địa là tiếng la hét, chửi rủa, ngựa hí, tiếng binh khí va chạm chát chúa, không khí ngập tràn mùi máu tươi tanh tưởi quện với mùi bùn đất..
Phải mất hàng vạn, hàng triệu năm con người mới tiến hóa được như hôm nay nhưng để biến thanh dã thú chỉ cần vài phút...Giữa chiến trường, nơi mà nhân tính là thứ gì đó xa vời, những con người với đôi mắt vằn đỏ như loài dã thú, lao vào nhau, lăn xả vào nhau, cắn xé lẫn nhau...mục đích duy nhất là giết chết đối phương. Những lời hoa mĩ miêu tả về sự dũng cảm, về vinh dự, vinh quang không tồn tại ở nơi đây...ở đây chỉ có máu và sắt, những lời nguyền rủa cùng với những tiếng rên rỉ thê lương của những người sắp chết...Chiến trường là nơi nhân gian luyện ngục, nơi mà dã tính, cái phần con của con người được thể hiện rõ ràng nhất...
..........
Cánh tay đau như muốn gãy đoạn khiến hắn tỉnh lại...mờ mịt nhìn những thứ diễn ra xung quanh...khắp nơi đều là cảnh chém giết và máu...âm thanh hỗn tạp những tiếng va chạm chát chúa, rên la....tất cả như một cơn ác mộng chân thực, kinh khủng nhất....Không để cho hắn thất thần lâu, một thanh loan đao sắc lẻm theo tiễng xé gió đang chém đến đầu hắn....theo bản năng, tay trái giơ lên để đỡ..tưởng chừng như chỉ giây nữa thôi, cánh tay hắt sẽ cụt lủn, máu sẽ bắn tứ tung và có khi là kèm theo cả cái đầu của hắn...Nhưng không, chỉ nghe “Choang” một tiếng thật to, thanh đao bị cản lại bởi tấm khiến đeo trên tay trái, mặt khiên hiện rõ một vét lõm sâu như chứng minh cho sức mạnh của nhát chém cũng như độ bền của khiên.....
Hãy cùng lội dòng lịch sử, khám phá câu chuyện từ thời Phục Hưng:
Giếttttttt......
Hai đoàn kỵ binh như 2 cơn lũ sắt thép lao thẳng vào nhau, trường thương gãy đoạn, người ngã ngựa tay chân cụt nủn, máu và nội tạng vương vãi khắp nơi. Khắp chiến địa là tiếng la hét, chửi rủa, ngựa hí, tiếng binh khí va chạm chát chúa, không khí ngập tràn mùi máu tươi tanh tưởi quện với mùi bùn đất..
Phải mất hàng vạn, hàng triệu năm con người mới tiến hóa được như hôm nay nhưng để biến thanh dã thú chỉ cần vài phút...Giữa chiến trường, nơi mà nhân tính là thứ gì đó xa vời, những con người với đôi mắt vằn đỏ như loài dã thú, lao vào nhau, lăn xả vào nhau, cắn xé lẫn nhau...mục đích duy nhất là giết chết đối phương. Những lời hoa mĩ miêu tả về sự dũng cảm, về vinh dự, vinh quang không tồn tại ở nơi đây...ở đây chỉ có máu và sắt, những lời nguyền rủa cùng với những tiếng rên rỉ thê lương của những người sắp chết...Chiến trường là nơi nhân gian luyện ngục, nơi mà dã tính, cái phần con của con người được thể hiện rõ ràng nhất...
..........
Cánh tay đau như muốn gãy đoạn khiến hắn tỉnh lại...mờ mịt nhìn những thứ diễn ra xung quanh...khắp nơi đều là cảnh chém giết và máu...âm thanh hỗn tạp những tiếng va chạm chát chúa, rên la....tất cả như một cơn ác mộng chân thực, kinh khủng nhất....Không để cho hắn thất thần lâu, một thanh loan đao sắc lẻm theo tiễng xé gió đang chém đến đầu hắn....theo bản năng, tay trái giơ lên để đỡ..tưởng chừng như chỉ giây nữa thôi, cánh tay hắt sẽ cụt lủn, máu sẽ bắn tứ tung và có khi là kèm theo cả cái đầu của hắn...Nhưng không, chỉ nghe “Choang” một tiếng thật to, thanh đao bị cản lại bởi tấm khiến đeo trên tay trái, mặt khiên hiện rõ một vét lõm sâu như chứng minh cho sức mạnh của nhát chém cũng như độ bền của khiên.....
Danh Sách Chương Phục Hưng TruyenChu
- #1Chương 1: giữa chiến địa.
- #2Chương 2: sống lại.
- #3Chương 3: quyết tâm
- #4Chương 4: huyết chiến
- #5Chương 5: may mắn
- #6Chương 6: cứu binh?
- #7Chương 7: doanh địa.
- #8Chương 8: huyết chiến.
- #9Chương 9: quyết chiến.
- #10Chương 10: đầu vua chiêm.
- #11Chương 11: đoạt đầu.
- #12Chương 12: truy kích
- #13Chương 13: kỵ binh lai tập.
- #14Chương 14: va chạm.
- #15Chương 15: xông trận.
- #16Chương 16: trốn chạy.
- #17Chương 17: truy quân đuổi tới.
- #18Chương 18: đại chiến.
- #19Chương 19: đầy đất vàng bạc.
- #20Chương 20: hồi kinh.
- #21Chương 21: diện thánh.
- #22Chương 22: ban thưởng.
- #23Chương 23: rời đi.
- #24Chương 24: hoành sơn quan.
- #25Chương 25: tới nơi.
- #26Chương 26: vào thành
- #27Chương 27: an cư.
- #28Chương 28: thổ phỉ.
- #29Chương 29: diệt phỉ.
- #30Chương 30: chiến hậu.
- #31Chương 31: thủy trại.
- #32Chương 32: dọn sạch.
- #33Chương 33: mùa thu hoạch.
- #34Chương 34: đảo giấu vàng.
- #35Chương 35: khải hoàn.
- #36Chương 36: trăm cảnh.
- #37Chương 37: hoạch định.
- #38Chương 38: đi biển.
- #39Chương 39: hải đồ.
- #40Chương 40: tậu thuyền.
- #41Chương 41: chuẩn bị.
- #42Chương 42: độ hải.
- #43Chương 43: đăng lục.
- #44Chương 44: chiếm lĩnh.
- #45Chương 45: xây dựng.
- #46Chương 46: chiến tranh tới gần.
- #47Chương 47: trù bị đại chiến.
- #48Chương 48: khai hoang tân đảo.
- #49Chương 49
- #50Chương 50: đại quân xuất phát.