
Còn tiếp
Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không?
258
Chương
0
Lượt xem
278842
Đề cử
Giới Thiệu Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không? Truyện Chữ
Ngu Tam Thất chết rồi.
Phụ mẫu mắng nàng là sao chổi, lẽ ra không nên đón nàng về nhà.
Đại ca, nhị ca chê nàng ngu ngốc độc ác, không thể cứu vãn.
Tứ muội nói nàng mặt dày vô sỉ, cướp đoạt ý trung nhân của mình.
Bọn họ ném xác nàng ra khỏi cửa, gạch tên nàng khỏi gia phả.
Nào ngờ, nàng vừa chết xong, thánh chỉ liền đến —
Nàng được sắc phong làm Quận chúa, cả nhà nhờ công lao của nàng mà được thăng quan tiến tước.
Dựa vào cái gì chứ?
Nhưng không sao — Ngu Tam Thất có thể từ cõi chết trở về. Không hành cho cái nhà cặn bã này chết đi sống lại, nàng không thể nào cam lòng!
Từ đó về sau, nhân gian không còn Ngu Tam Thất, chỉ có Tam Thất sống vì chính mình!
Nàng từng ban cho phụ mẫu bất tài công danh và nhan sắc trường tồn — thu lại!
Từng tặng cho hai người ca ca cặn bã văn tập đại nho và thân thể khỏe mạnh — thu lại!
Còn những lời dối trá mà tứ muội gieo rắc từng lần một… hừ, kẻ nói dối, phải nuốt một ngàn cây kim mới xứng đáng!
Người nhà họ Ngu khóc lóc cầu xin tha thứ, Tam Thất chỉ cười lạnh:
“Sự hối hận của các người đáng giá mấy đồng?”
Tam Thất vốn dĩ sinh ra đã bất phàm, đôi mắt âm dương có thể thông quỷ ngục, thấy quỷ thần, phân biệt lòng người — nhưng lại bị tình thân che mờ.
Khi phá tan lớp mê chướng ấy, con đường nàng đi liền sáng tỏ, phàm là nơi nàng đến, trăm quỷ đều hộ tống theo sau.
Dần dần, Tam Thất phát hiện có điều bất thường:
Những tiểu quỷ, đại quỷ, quỷ tướng, quỷ vương lần lượt xuất hiện quanh nàng… sao ai cũng quen mặt vậy?
Đây chẳng phải là các ca ca, thúc bá, đại thẩm, tỷ muội…ở làng Hoàng Tuyền đã nhìn nàng lớn lên hay sao?
Đến khi địa phủ tái hiện, nàng bước lên vương tọa ấy, nghe thấy họ gọi nàng:
“Luân Hồi Ngục Chủ!”
Và vào lúc nàng bị người nhà vứt bỏ, bị tất cả mọi người căm ghét, lại có một người bất chấp tất cả để nhặt xác cho nàng.
Yến Độ Thiếu tướng quân nói:
“Cả thiên hạ bỏ rơi nàng, chỉ có ta — Yến Độ không bỏ!”
Yến Độ: “Ta sống dở chết dở nơi trần gian, cho đến khi gặp nàng mới được viên mãn, mới trở nên trọn vẹn.”
Phụ mẫu mắng nàng là sao chổi, lẽ ra không nên đón nàng về nhà.
Đại ca, nhị ca chê nàng ngu ngốc độc ác, không thể cứu vãn.
Tứ muội nói nàng mặt dày vô sỉ, cướp đoạt ý trung nhân của mình.
Bọn họ ném xác nàng ra khỏi cửa, gạch tên nàng khỏi gia phả.
Nào ngờ, nàng vừa chết xong, thánh chỉ liền đến —
Nàng được sắc phong làm Quận chúa, cả nhà nhờ công lao của nàng mà được thăng quan tiến tước.
Dựa vào cái gì chứ?
Nhưng không sao — Ngu Tam Thất có thể từ cõi chết trở về. Không hành cho cái nhà cặn bã này chết đi sống lại, nàng không thể nào cam lòng!
Từ đó về sau, nhân gian không còn Ngu Tam Thất, chỉ có Tam Thất sống vì chính mình!
Nàng từng ban cho phụ mẫu bất tài công danh và nhan sắc trường tồn — thu lại!
Từng tặng cho hai người ca ca cặn bã văn tập đại nho và thân thể khỏe mạnh — thu lại!
Còn những lời dối trá mà tứ muội gieo rắc từng lần một… hừ, kẻ nói dối, phải nuốt một ngàn cây kim mới xứng đáng!
Người nhà họ Ngu khóc lóc cầu xin tha thứ, Tam Thất chỉ cười lạnh:
“Sự hối hận của các người đáng giá mấy đồng?”
Tam Thất vốn dĩ sinh ra đã bất phàm, đôi mắt âm dương có thể thông quỷ ngục, thấy quỷ thần, phân biệt lòng người — nhưng lại bị tình thân che mờ.
Khi phá tan lớp mê chướng ấy, con đường nàng đi liền sáng tỏ, phàm là nơi nàng đến, trăm quỷ đều hộ tống theo sau.
Dần dần, Tam Thất phát hiện có điều bất thường:
Những tiểu quỷ, đại quỷ, quỷ tướng, quỷ vương lần lượt xuất hiện quanh nàng… sao ai cũng quen mặt vậy?
Đây chẳng phải là các ca ca, thúc bá, đại thẩm, tỷ muội…ở làng Hoàng Tuyền đã nhìn nàng lớn lên hay sao?
Đến khi địa phủ tái hiện, nàng bước lên vương tọa ấy, nghe thấy họ gọi nàng:
“Luân Hồi Ngục Chủ!”
Và vào lúc nàng bị người nhà vứt bỏ, bị tất cả mọi người căm ghét, lại có một người bất chấp tất cả để nhặt xác cho nàng.
Yến Độ Thiếu tướng quân nói:
“Cả thiên hạ bỏ rơi nàng, chỉ có ta — Yến Độ không bỏ!”
Yến Độ: “Ta sống dở chết dở nơi trần gian, cho đến khi gặp nàng mới được viên mãn, mới trở nên trọn vẹn.”
Danh Sách Chương Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không? TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150