
Tạm dừng
Quan Cư Nhất Phẩm
966
Chương
0
Lượt xem
296587
Đề cử
Giới Thiệu Quan Cư Nhất Phẩm Truyện Chữ
=======
Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <Quan Cư Nhất Phẩm> tại truyenfull.today
========
Những năm Gia Tĩnh thời Minh, đương kim thánh thượng bỏ bê chính sử, theo đuổi tu tiên, suốt ngày luyện đan hưởng lạc. Giao hết quyền hành cho phụ tử Nghiêm Tung khiến cho triều cương thối nát, hạng a dua xu nịnh, bất tài vô tướng nắm quyền cao chức trọng. Khiến trí sĩ trong thiên hạ nản lỏng.
Nhân vật chính Thẩm Mặc, con trai độc nhất của một tú tài nghèo kiết xác xuất hiện.
Tối hôm đó hai cha con Thẩm Hạ Thẩm Mặc ăn cơm xong, pha trà trò chuyện, câu chuyện tự nhiên nói tới tương lai của Thẩm Mặc.
Chẳng ai lạ gì nữa, Thẩm Mặc là tên tiểu tử thối tự tin tới mức tự phụ, ngày hôm đó y nói với cha mình:
- Ba trăm sáu mươi nghề, nghề mà chẳng thành đạt được. Thẩm Triều Sinh con làm gì cũng đều giỏi, đều có thể làm tổ tiên vinh diệu.
Đánh giá của Thẩm Hạ với lời này của con trai chỉ có một chữ "Khắm!", sau đó mượn hơi rượu chỉ bảo con:
- Thiên hạ tuy có ba trăm sáu mươi nghề, nhưng ở Đại Minh không muốn bị người khác ức hiếp, muốn ngẩng mặt với đời, muốn tạo dựng sự nghiệp thì chỉ có làm quan, còn phải làm quan văn, phải là quan văn xuất thân tiến sĩ.
Thẩm Mặc há là kẻ dễ chịu phục, khi ấy cãi lại:
- Con đi làm lính, hiện giờ triều đình nam bắc đều không thái bình, nói không chừng con lập được đại công, làm tới tổng binh, được phong công hầu, chẳng phải là thành đạt sao?
- Làm lính? Hừ, chưa nói thân phận con không phải quân hộ thì có thể làm lính hay không.
Thẩm Hạ cười nhạt:
- Cho dù con có thể làm lính, lập công, phong hầu thì sao nào? Một tên quan ngự sử đã có thể quản lý con không nhúc nhích được. Nếu con là quan võ trên tam phẩm, phạm sai lầm thì nhiều lắm là bị quát mắng, nếu dưới tam phẩm thì bị đè thẳng ra đánh đòn. Người ta nói "sắt tốt không rèn đinh, hảo hán không đi lính", con nói xem làm lính thì còn có tiền đồ gì nữa?
- Giang Nam giàu có trùm thiên hạ, thương mại phát triển, con đi kinh doanh, thành thiên hạ đệ nhất phú ông.
Thẩm Mặc hoàn toàn tranh cãi chẳng màng thực tế.
- Con có thể giàu hơn Thẩm Vạn Tam không?
Thẩm Hạ cười nhạo:
- Khi đó ông ấy không thẹn là người giàu nhất thiên hạ. Kết quả thế nào? Còn chẳng phải vì quá nhiều tiền mà khiến thái tổ gia ghi hận, tịch thu sạch tài sản, đi đày tới Vân Nam sao?
Thế nên chỉ có một con đường là làm quan, hơn nữa nhất định phải là quan văn.
Đây là một trong số ít tác phẩm lịch sử lại không đi đôi với quân sự mà lại là là đấu tranh chính trị trên quan trường, và cuộc sống sinh hoạt cũng là một mảng lớn của nó.
Giữa thời buổi nhiễu loạn đó giữa trốn quan trường gian trá và lòng người suy vi đó vẫn nổi bật lên chữ “tình”, tình thầy trò, tình cha con, tình phu thê, tình bằng hữu.
Tác phẩm có bố cục chỉnh thế rộng lớn, phần chi tiết được miêu tả tỉ mỉ sinh động thú vị hấp dẫn, tràn đẩy không khí lịch sử, cùng trải nghiệm sinh hoạt làm người ta như sống cùng nhân vật.
Có tác phẩm bạn đọc xong thấy người bừng bừng hào khí, có truyện khiến bạn sục sôi căm phẫn, còn Quan Cư Nhất Phẩm khiến lòng bạn yên ả thỏa mãn, rồi lúc ngẫm lại gật gù cười tủm tỉm.
Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <Quan Cư Nhất Phẩm> tại truyenfull.today
========
Những năm Gia Tĩnh thời Minh, đương kim thánh thượng bỏ bê chính sử, theo đuổi tu tiên, suốt ngày luyện đan hưởng lạc. Giao hết quyền hành cho phụ tử Nghiêm Tung khiến cho triều cương thối nát, hạng a dua xu nịnh, bất tài vô tướng nắm quyền cao chức trọng. Khiến trí sĩ trong thiên hạ nản lỏng.
Nhân vật chính Thẩm Mặc, con trai độc nhất của một tú tài nghèo kiết xác xuất hiện.
Tối hôm đó hai cha con Thẩm Hạ Thẩm Mặc ăn cơm xong, pha trà trò chuyện, câu chuyện tự nhiên nói tới tương lai của Thẩm Mặc.
Chẳng ai lạ gì nữa, Thẩm Mặc là tên tiểu tử thối tự tin tới mức tự phụ, ngày hôm đó y nói với cha mình:
- Ba trăm sáu mươi nghề, nghề mà chẳng thành đạt được. Thẩm Triều Sinh con làm gì cũng đều giỏi, đều có thể làm tổ tiên vinh diệu.
Đánh giá của Thẩm Hạ với lời này của con trai chỉ có một chữ "Khắm!", sau đó mượn hơi rượu chỉ bảo con:
- Thiên hạ tuy có ba trăm sáu mươi nghề, nhưng ở Đại Minh không muốn bị người khác ức hiếp, muốn ngẩng mặt với đời, muốn tạo dựng sự nghiệp thì chỉ có làm quan, còn phải làm quan văn, phải là quan văn xuất thân tiến sĩ.
Thẩm Mặc há là kẻ dễ chịu phục, khi ấy cãi lại:
- Con đi làm lính, hiện giờ triều đình nam bắc đều không thái bình, nói không chừng con lập được đại công, làm tới tổng binh, được phong công hầu, chẳng phải là thành đạt sao?
- Làm lính? Hừ, chưa nói thân phận con không phải quân hộ thì có thể làm lính hay không.
Thẩm Hạ cười nhạt:
- Cho dù con có thể làm lính, lập công, phong hầu thì sao nào? Một tên quan ngự sử đã có thể quản lý con không nhúc nhích được. Nếu con là quan võ trên tam phẩm, phạm sai lầm thì nhiều lắm là bị quát mắng, nếu dưới tam phẩm thì bị đè thẳng ra đánh đòn. Người ta nói "sắt tốt không rèn đinh, hảo hán không đi lính", con nói xem làm lính thì còn có tiền đồ gì nữa?
- Giang Nam giàu có trùm thiên hạ, thương mại phát triển, con đi kinh doanh, thành thiên hạ đệ nhất phú ông.
Thẩm Mặc hoàn toàn tranh cãi chẳng màng thực tế.
- Con có thể giàu hơn Thẩm Vạn Tam không?
Thẩm Hạ cười nhạo:
- Khi đó ông ấy không thẹn là người giàu nhất thiên hạ. Kết quả thế nào? Còn chẳng phải vì quá nhiều tiền mà khiến thái tổ gia ghi hận, tịch thu sạch tài sản, đi đày tới Vân Nam sao?
Thế nên chỉ có một con đường là làm quan, hơn nữa nhất định phải là quan văn.
Đây là một trong số ít tác phẩm lịch sử lại không đi đôi với quân sự mà lại là là đấu tranh chính trị trên quan trường, và cuộc sống sinh hoạt cũng là một mảng lớn của nó.
Giữa thời buổi nhiễu loạn đó giữa trốn quan trường gian trá và lòng người suy vi đó vẫn nổi bật lên chữ “tình”, tình thầy trò, tình cha con, tình phu thê, tình bằng hữu.
Tác phẩm có bố cục chỉnh thế rộng lớn, phần chi tiết được miêu tả tỉ mỉ sinh động thú vị hấp dẫn, tràn đẩy không khí lịch sử, cùng trải nghiệm sinh hoạt làm người ta như sống cùng nhân vật.
Có tác phẩm bạn đọc xong thấy người bừng bừng hào khí, có truyện khiến bạn sục sôi căm phẫn, còn Quan Cư Nhất Phẩm khiến lòng bạn yên ả thỏa mãn, rồi lúc ngẫm lại gật gù cười tủm tỉm.
Danh Sách Chương Quan Cư Nhất Phẩm TruyenChu
- #901Chương 835: Thần cản giết thần
- #902Chương 836: Cuộc loạn đấu cuối cùng
- #903Chương 837: Tam kê báo hiểu
- #904Chương 838: Long Khánh tân chính
- #905Chương 839: Đại duyệt binh
- #906Chương 840: Sa trường điểm binh
- #907Chương 841: Tây bắc vọng
- #908Chương 842: Kỵ quyển bình cương
- #909Chương 843: Sạ thiên lang
- #910Chương 844: Phục đông thắng
- #911Chương 845: Mùa đông dài nhất
- #912Chương 846: Hy vọng
- #913Chương 847: Lai khách
- #914Chương 848: Sách nam gia thố
- #915Chương 849: Phong dữ đình
- #916Chương 850: Ỷ thiên
- #917Chương 851: Đối quyết
- #918Chương 852: Hương nguyện
- #919Chương 853: Ta không đồng ý
- #920Chương 854: Chung kim
- #921Chương 855: Tâm tư công chúa
- #922Chương 856: Tâm tư các lão
- #923Chương 857: Kiêu hùng một thủa
- #924Chương 858: Ba món quà
- #925Chương 859: Nàng là minh châu của thảo nguyên
- #926Chương 860: Biến cố trong hôn lễ
- #927Chương 861: Truyền thuyết về tam nương tử
- #928Chương 862-1: Nam trung quốc hải (1)
- #929Chương 862-2: Nam trung quốc hải (2)
- #930Chương 862-3: Nam trung quốc hải (3)
- #931Chương 863-1: Phiên ly (1)
- #932Chương 863-2: Phiên ly (2)
- #933Chương 863-3: Phiên ly (3)
- #934Chương 864: Hội minh (1)
- #935Chương 865: Hội minh (2)
- #936Chương 866: Về kinh (01)
- #937Chương 867: Về kinh (02)
- #938Chương 868: Về kinh (03)
- #939Chương 869: Thời cuộc (1)
- #940Chương 870: Thời cuộc (2)
- #941Chương 871: Ám đấu
- #942Chương 872: Minh tranh
- #943Chương 873: Long Khánh hoàng đế
- #944Chương 874: Tân thiên
- #945Chương 875: Sự trầm mặc khó hiểu
- #946Chương 876-1: Đại chính biến - Tự chương (1)
- #947Chương 876-2: Đại chính biến - Bộ bộ kinh tâm(2)
- #948Chương 877-1: Đại chính biến - Quyết chiến Tử Cấm thành(3 - 4)
- #949Chương 877-2: Đại chính biến - Quyết chiến Tử Cấm thành(6)
- #950Chương 878: Đại chính biến - Hươu chết chưa biết về tay ai (1-5)