
Còn tiếp
Quan Hệ Thế Thân
204
Chương
0
Lượt xem
293192
Đề cử
Giới Thiệu Quan Hệ Thế Thân Truyện Chữ
Văn án:
Hứa Thừa Yến theo đuổi Hạ đại thiếu gia 5 năm, gọi là đến đuổi là đi, mọi chuyện đều sẵn lòng. Cho dù Hạ Dương luôn đối xử lạnh nhạt với mình, Hứa Thừa Yến cũng cam tâm tình nguyện, cho rằng chỉ cần đối với Hạ Dương mình là người đặc biệt nhất, một ngày nào đó sẽ có thể làm tan chảy tảng băng này.
Nhưng thẳng đến một ngày nào đó, bạch nguyệt quang của Hạ Dương về nước. Lúc này, Hứa Thừa Yến mới tận mắt chứng kiến người đàn ông luôn luôn lạnh lùng trước mặt mình bây giờ lại vô cùng ôn nhu trước mặt bạch nguyệt quang kia.
Cũng chính lúc này Hứa Thừa Yến mới bất giác nhận ra thời gian qua bản thân mình cũng chỉ là kẻ thế thân cho người khác. Tảng băng sẽ tan, nhưng người làm tan chảy tảng băng không phải là chính mình.
Hứa Thừa Yến chật vật cuối cùng cũng tỉnh lại từ trong cơn mộng đẹp đẽ này, lựa chọn buông tay, thu dọn hành lý rồi một mình rời đi.
Mà Hạ Dương sau khi quay lại và nhìn thấy căn hộ trống rỗng, hắn chỉ cười rồi đặt cược với đám bằng hữu của mình: Trong vòng năm ngày, Hứa Thừa Yến sẽ trở lại từ bữa tiệc.
Vào ngày đầu tiên, Hứa Thừa Yến đã không trở lại. Ngày tiếp theo, cũng không hề thấy bóng dáng Hứa Thừa Yến. Cho đến ngày thứ năm, Hứa Thừa Yến cuối cùng cũng trở lại. Chỉ là so với suy nghĩ về Hứa Thừa Yến khi trở lại của Hạ Dương trong lúc chờ đợi hoàn toàn khác với hiện thực.
Hứa Thừa Yến trở lại nhưng là một thân thể lạnh lẽo, không còn hơi thở, cũng không có cách nào khôi phục.
Ba năm sau, Hạ Dương vẫn là đại thiếu gia cao ngạo của Hạ gia.
Trong một bữa tiệc, Hạ Dương đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Hắn mất bình tĩnh, lao như điên tới chỗ thiếu niên tóc đen.
"Yến Yến"
Thiếu gia gia tộc họ Hạ vốn luôn lãnh đạm, lúc này lại đang nắm chặt tay thiếu niên, hai mắt đỏ hoe.
"Quay lại với anh, được không?"
Mà thiếu niên tóc đen chỉ mỉm cười rồi hất tay người đàn ông ra.
"Xin lỗi ngài, ngài nhận nhầm người rồi."
Tra công truy thê hỏa táng tràng, không đổi công, 1v1. Thụ giả chết, không có mất trí nhớ. Sau khi giả chết thì một lòng trầm mê sự nghiệp, vô tâm luyến ái. Dự tính từ chương ba mươi bắt đầu cốt truyện giả chết, sau đó trực tiếp tra công hỏa táng tràng.
- -------------------------------------------
Hứa Thừa Yến theo đuổi Hạ đại thiếu gia 5 năm, gọi là đến đuổi là đi, mọi chuyện đều sẵn lòng. Cho dù Hạ Dương luôn đối xử lạnh nhạt với mình, Hứa Thừa Yến cũng cam tâm tình nguyện, cho rằng chỉ cần đối với Hạ Dương mình là người đặc biệt nhất, một ngày nào đó sẽ có thể làm tan chảy tảng băng này.
Nhưng thẳng đến một ngày nào đó, bạch nguyệt quang của Hạ Dương về nước. Lúc này, Hứa Thừa Yến mới tận mắt chứng kiến người đàn ông luôn luôn lạnh lùng trước mặt mình bây giờ lại vô cùng ôn nhu trước mặt bạch nguyệt quang kia.
Cũng chính lúc này Hứa Thừa Yến mới bất giác nhận ra thời gian qua bản thân mình cũng chỉ là kẻ thế thân cho người khác. Tảng băng sẽ tan, nhưng người làm tan chảy tảng băng không phải là chính mình.
Hứa Thừa Yến chật vật cuối cùng cũng tỉnh lại từ trong cơn mộng đẹp đẽ này, lựa chọn buông tay, thu dọn hành lý rồi một mình rời đi.
Mà Hạ Dương sau khi quay lại và nhìn thấy căn hộ trống rỗng, hắn chỉ cười rồi đặt cược với đám bằng hữu của mình: Trong vòng năm ngày, Hứa Thừa Yến sẽ trở lại từ bữa tiệc.
Vào ngày đầu tiên, Hứa Thừa Yến đã không trở lại. Ngày tiếp theo, cũng không hề thấy bóng dáng Hứa Thừa Yến. Cho đến ngày thứ năm, Hứa Thừa Yến cuối cùng cũng trở lại. Chỉ là so với suy nghĩ về Hứa Thừa Yến khi trở lại của Hạ Dương trong lúc chờ đợi hoàn toàn khác với hiện thực.
Hứa Thừa Yến trở lại nhưng là một thân thể lạnh lẽo, không còn hơi thở, cũng không có cách nào khôi phục.
Ba năm sau, Hạ Dương vẫn là đại thiếu gia cao ngạo của Hạ gia.
Trong một bữa tiệc, Hạ Dương đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Hắn mất bình tĩnh, lao như điên tới chỗ thiếu niên tóc đen.
"Yến Yến"
Thiếu gia gia tộc họ Hạ vốn luôn lãnh đạm, lúc này lại đang nắm chặt tay thiếu niên, hai mắt đỏ hoe.
"Quay lại với anh, được không?"
Mà thiếu niên tóc đen chỉ mỉm cười rồi hất tay người đàn ông ra.
"Xin lỗi ngài, ngài nhận nhầm người rồi."
Tra công truy thê hỏa táng tràng, không đổi công, 1v1. Thụ giả chết, không có mất trí nhớ. Sau khi giả chết thì một lòng trầm mê sự nghiệp, vô tâm luyến ái. Dự tính từ chương ba mươi bắt đầu cốt truyện giả chết, sau đó trực tiếp tra công hỏa táng tràng.
- -------------------------------------------
Danh Sách Chương Quan Hệ Thế Thân TruyenChu
- #1Chương 1: Hạ tiên sinh
- #2Chương 2: Món quà tốt nhất
- #3Chương 3: Hạ gia
- #4Chương 4: Hàng giả
- #5Chương 5: Che khuất đôi mắt
- #6Chương 6: Album cũ
- #7Chương 7: Có nhìn thấy chính phẩm không?
- #8Chương 8: Thẩm Tu Trúc
- #9Chương 9: Cái gì cũng không muốn nghĩ nữa!
- #10Chương 10: Yêu một người
- #11Chương 11: Bệnh viện
- #12Chương 12: Muốn một nụ hôn
- #13Chương 13: Yến Yến cảm thấy như thế nào?
- #14Chương 14: Mười năm trước
- #15Chương 15: Chạy trốn
- #16Chương 16: Đừng nghĩ nhiều
- #17Chương 17: Dị ứng hải sản
- #18Chương 18: Tình yêu tuyệt mĩ
- #19Chương 19: Từ trước đến nay đều không phải
- #20Chương 20: Album ảnh chụp
- #21Chương 21: Hoành thánh
- #22Chương 22: Yến Yến đừng nháo
- #23Chương 23: Lần trò chuyện cuối cùng
- #24Chương 24: Đánh cược
- #25Chương 25: Thẻ đào hoa
- #26Chương 26: Tiểu Chu
- #27Chương 27: Chờ anh trở lại
- #28Chương 28: Ngày thứ năm
- #29Chương 29: Tai nạn xe cộ
- #30Chương 30: Hứa Thừa Yến đã chết
- #31Chương 31: Trắng đêm khó ngủ
- #32Chương 32: Mang theo đau khổ tiếp tục sống
- #33Chương 33: Thâm tình muộn màng thì có ích gì
- #34Chương 34: Là người hắn thích
- #35Chương 35: Mỗi ngày đều là ngày cá tháng tư
- #36Chương 36: Cái ôm ấm áp
- #37Chương 37: Chơi chơi mà thôi
- #38Chương 38: Có muốn thử cùng Thẩm Tu Trúc không?
- #39Chương 39: Hạ Dương đính hôn
- #40Chương 40: Thư mời
- #41Chương 41: Phim mới
- #42Chương 42: Yến tiệc nhàm chán
- #43Chương 43: Yến Yến, cùng anh trở về
- #44Chương 44: Không nhận lầm
- #45Chương 45: Diễn cảnh hôn
- #46Chương 46: Cầu hôn đến trễ ba năm
- #47Chương 47: Sẽ không thể trở lại
- #48Chương 48: Hoa hồng không thể nhận
- #49Chương 49: Không quấy rầy
- #50Chương 50: Bồi thường